Câu chuyện về một game thủ ẩn danh đang gây xôn xao trong cộng đồng game Việt.
Võ Lâm Truyền Kỳ từng là một hiện tượng khuấy đảo làng game Việt.
Nhắc đến những tựa game gắn liền với tuổi thơ của thế hệ 8x, 9x, không thể không nhắc đến Võ Lâm Truyền Kỳ (VLTK). Được ra mắt tại Việt Nam vào năm 2005, VLTK nhanh chóng trở thành một cơn sốt, thu hút hàng triệu game thủ. Với thế giới kiếm hiệp, hệ thống môn phái phong phú, lối chơi lôi cuốn và đặc biệt là yếu tố bang hội, VLTK đã đánh thức đam mê trong hàng nghìn người trẻ của thế hệ đó.

Ảnh hưởng của Võ Lâm Truyền Kỳ không chỉ đơn thuần là một trò chơi giải trí. Nó đã xây dựng một “xã hội thu nhỏ” trong game, nơi game thủ kết nghĩa, lập bang hội và tranh giành lãnh thổ. Rất nhiều game thủ thời ấy sẵn sàng thức trắng đêm để luyện cấp, tham gia công thành chiến, hoặc đơn giản là lang thang cùng bạn bè trên bản đồ ảo.

Chính vì thế, cụm từ “quên ăn, quên ngủ” gắn liền với VLTK đã trở thành một phần ký ức không thể quên. Không ít sinh viên, học sinh khi ấy đã bị cuốn vào thế giới ảo đến mức bỏ bê học hành và công việc. Với sức hút mạnh mẽ, VLTK vừa là một phần ký ức đẹp đẽ của tuổi trẻ, vừa là con dao hai lưỡi, và câu chuyện dưới đây chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Câu chuyện khiến người ta phải suy nghĩ thật sâu.
Mới đây, một bài chia sẻ đã hé lộ câu chuyện về một cựu sinh viên Bách Khoa, làm nhiều người không khỏi tiếc nuối và xót xa. Anh là học sinh xuất sắc, đạt 27,5 điểm trong kỳ thi đại học ngành Công nghệ thông tin, và giành giải Nhì Quốc gia môn Hóa, đủ điều kiện để vào thẳng Đại học Khoa học Tự nhiên. Tuy nhiên, thay vì tiếp tục con đường trở thành kỹ sư, anh lại chọn một hướng đi đầy thử thách – tất cả xuất phát từ đam mê với Võ Lâm Truyền Kỳ.

Anh chia sẻ rằng, thời sinh viên, ký túc xá chỉ cách quán net vài bước chân. Có những ngày anh không về phòng trọ suốt 27 ngày, thậm chí cắm xe để nạp thẻ game. Mọi khoản học phí bố mẹ gửi lên, anh đều dùng để đắm chìm vào thế giới ảo. Ban đầu, anh chỉ nghĩ chơi một vài kỳ rồi sẽ quay lại học, vì “dân chuyên” có thể nhanh chóng bắt kịp. Nhưng dần dần, đam mê VLTK đã chiếm lấy anh, khiến anh không thể dứt ra, và anh đành chấp nhận lưu ban với suy nghĩ rằng “sau này học lại cũng chưa muộn”

Vào năm 2007, khi Bách Khoa quyết định tạm dừng tăng K, hàng nghìn sinh viên phải ra về – anh cũng là một trong số đó. Từ một tài năng sáng giá, với tương lai rộng mở, anh giờ đây phải vật lộn với cuộc sống bằng nghề sơn bả. Nhìn lại quãng đường đã qua, anh thừa nhận có sự tiếc nuối, nhưng khi đó, sức hút của Võ Lâm Truyền Kỳ quá mạnh mẽ để anh có thể cưỡng lại.

Câu chuyện này là bài học đáng suy ngẫm. Game có thể là niềm vui, là ký ức đẹp của tuổi trẻ, nhưng nếu không kiểm soát được, nó cũng có thể trở thành rào cản ngăn cách tương lai. Nhìn lại, mọi người không khỏi tiếc cho một chàng trai tài năng, nhưng cũng là lời nhắc nhở cho thế hệ trẻ hiện nay: hãy biết cân bằng giữa đam mê và trách nhiệm.
