Ấn Độ đã mở gói thầu trị giá 15 tỷ USD nhằm phát triển một chiến đấu cơ nội địa để giảm sự phụ thuộc vào nhập khẩu. Lockheed Martin đề xuất F-21, một phiên bản cải tiến của F-16, để phục vụ cho Không quân Ấn Độ. Hợp tác với Tata Advanced Systems, họ dự định sản xuất F-21 tại Ấn Độ, mặc dù quá trình này vẫn chưa bắt đầu. F-21 sẽ sở hữu các tính năng của F-16 Block 70/72, phiên bản tiên tiến nhất, với chiều dài 15,9 mét, sải cánh 9,45 mét và chiều cao 5,9 mét. Trọng lượng cất cánh tối đa của nó lên đến 21,77 tấn, có thể bay xa 2.200 km và đạt tốc độ 2.414 km/giờ (Mach 1,95). Tuy nhiên, với nền tảng là một mẫu máy bay đã ra đời gần 50 năm, Lockheed Martin và Tata cần phải hiện đại hóa F-21 với các công nghệ mới từ radar, buồng lái, động cơ đến vũ khí.
F-21 sẽ được trang bị radar mảng quét điện tử chủ động (AESA) tiên tiến, có khả năng quét nhiều mục tiêu với độ chính xác rất cao. Radar này có phạm vi quét rộng gấp đôi so với radar mảng quét cơ học truyền thống.
F-21 sẽ sử dụng động cơ phản lực F414-GE-129 của General Electric, cho lực đẩy tối đa lên đến 98 kN. Động cơ này được trang bị Hệ thống Kiểm soát Kỹ thuật số FADEC, giúp quản lý hiệu suất động cơ một cách chính xác, tối ưu hóa việc tiêu thụ nhiên liệu và giảm gánh nặng cho phi công. Nhờ đó, F-21 tiết kiệm nhiên liệu và có chi phí bảo trì thấp hơn so với các động cơ cũ.
Nhờ vào giá treo TMLA, F-21 có thể mang tổng cộng 10 tên lửa. So với các chiến đấu cơ thế hệ thứ 4 như F/A-18 Super Hornet, F-21 vượt trội hơn rất nhiều và gần như tương đương với thế hệ thứ 5. Khi được sản xuất, F-21 sẽ đánh dấu một bước chuyển giao công nghệ ấn tượng, với các linh kiện được sản xuất nội địa và quy trình lắp ráp hoàn toàn tại Ấn Độ.Một đặc điểm thú vị của F-21 là khả năng nâng cấp liên tục. Với thiết kế không giới hạn cấu hình, Không quân Ấn Độ có thể dễ dàng thích ứng với những mối đe dọa mới mà không cần đầu tư quá nhiều vào việc phát triển. Điều này giúp F-21 duy trì sự hiện đại và hiệu quả trong dài hạn.
