Vào cuối những năm 1940, Không quân Mỹ (USAF) đưa ra chương trình 1954 Ultimate Interceptor với mục tiêu chế tạo những chiếc máy bay có thể ngăn chặn các oanh tạc cơ trước khi chúng xâm nhập vào không phận Hoa Kỳ và phải đạt được tốc độ siêu thanh. Nhà sản xuất Convair đã đáp ứng yêu cầu này với chiếc F-102 Delta Dagger, chiến đấu cơ siêu thanh đầu tiên của USAF. Tuy nhiên, chiếc máy bay này đã gặp phải nhiều vấn đề kỹ thuật nghiêm trọng ngay từ khi nguyên mẫu YF-102 cất cánh vào năm 1953. Với thiết kế không tuân thủ các nguyên lý khí động học của Whitcomb, chiếc máy bay gặp phải lực cản lớn khi gần đạt tốc độ Mach 1 (1,235 km/h) và cuối cùng không thể vượt qua được rào cản này.
Đội ngũ thiết kế của Convair đã bỏ qua nguyên lý thiết diện mà kỹ sư Richard Whitcomb đề xuất, điều này dẫn đến sự cố kỹ thuật nghiêm trọng. Whitcomb đã chỉ ra rằng việc thay đổi diện tích mặt cắt của máy bay trong suốt chiều dài của nó có liên quan mật thiết đến việc giảm lực cản khi bay ở tốc độ siêu thanh. Ông khuyến cáo rằng sự biến đổi diện tích mặt cắt phải diễn ra một cách mượt mà, không có sự thay đổi đột ngột về hình dạng hay kích thước của các bộ phận như cánh, đuôi và cửa hút.
YF-102 (bên trái) và YF-102A (bên phải).
Quá trình tái thiết kế mất rất nhiều thời gian và chi phí, dẫn đến những điều chỉnh về cửa hút gió và cuối cùng phải thay thế động cơ. Trên mẫu YF-102A, động cơ Pratt & Whitney J57-P-11 (64,5 kN) được thay bằng động cơ J57-P-23 mạnh mẽ hơn (71,2 kN). Sau đó, động cơ lại được thay đổi thành J57-P-25 trên phiên bản F-102A chính thức và cuối cùng là J57-P-47 trên phiên bản F-102C chuyên dụng cho các nhiệm vụ tấn công chiến lược.
Máy bay có chiều dài 20,8 mét, sải cánh 11,6 mét và chiều cao 6,45 mét. Trọng lượng tối đa của nó là 14,3 tấn và có thể đạt tốc độ cao hơn Mach 1, cụ thể là 1.328 km/h khi bay ở độ cao trên 12.000 mét. F-102A được trang bị động cơ phản lực Pratt & Whitney J57-P-25 với lực đẩy lên tới 76 kN, giúp máy bay có tầm bay 2.170 km và trần bay 16.300 mét.
F-102 có khả năng mang 24 tên lửa FFAR và 6 tên lửa không đối không AIM-4 Falcon. Máy bay sử dụng hệ thống kiểm soát hỏa lực Hughes MG-10, tuy nhiên, hệ thống này cần phải nâng cấp thường xuyên do không theo dõi được các mục tiêu di chuyển nhanh. MG-10 yêu cầu phi công phải kết hợp dữ liệu điện tử và xác định mục tiêu bằng mắt, điều này làm giảm khả năng đánh chặn tầm xa của máy bay.

F-102A.
Do những khó khăn trong phát triển, F-102 không trở thành một chiến đấu cơ chiếm ưu thế trên không như dự tính, mà thay vào đó, nó chủ yếu được sử dụng cho nhiệm vụ hỗ trợ và cuối cùng trở thành công cụ huấn luyện. Mặc dù gặp nhiều vấn đề trong quá trình phát triển, Convair vẫn sản xuất được 1.000 chiếc với 9 biến thể khác nhau. Tuy nhiên, chiếc máy bay này không bao giờ hoàn thành được nhiệm vụ như mong đợi và cuối cùng bị Không quân Mỹ (USAF) ngừng sử dụng vào năm 1976.
Theo TWZ, Wikipedia, NASA.
