Trong toàn bộ các tác phẩm võ hiệp của Kim Dung, đây là 5 cao thủ được đánh giá xuất sắc nhất, nhưng không có sự xuất hiện của "Chiến thần" Kiều Phong.
Vị trí thứ 5: Trương Tam Phong – Huyền thoại của võ học, Nhất Đại Tông Sư.
Tiểu thuyết: Ỷ Thiên Đồ Long Ký
Nếu võ học là bầu trời, Trương Tam Phong chính là ngôi sao sáng chói không bao giờ lụi tàn. Ông không chỉ sở hữu nội công thuần thục và sâu sắc bậc nhất, mà còn là nhà khai sáng vĩ đại của trường phái Thái Cực. Với sự uyên bác và tri thức sâu rộng, ông đã tạo ra Thái Cực Quyền và Thái Cực Kiếm, trường phái võ học độc đáo với triết lý lấy tĩnh chế động, lấy nhu thắng cương.

Sức mạnh của Trương Chân Nhân không đến từ sự bá đạo, mà từ khả năng hòa hợp với tự nhiên, biến võ công thành đạo lý. Ông là hình mẫu lý tưởng của một bậc thầy võ học, người dùng trí tuệ để đạt đến đỉnh cao. Trong danh sách này, ông là người duy nhất mang danh Tông Sư, với các học trò đều là những cao thủ danh tiếng, như Võ Đang Thất Hiệp.
Vị trí thứ 4: Đông Phương Bất Bại – Cuộc đời bi tráng của đại cao thủ
Tiểu thuyết: Tiếu Ngạo Giang Hồ
Đông Phương Bất Bại là minh chứng sống động cho việc khi một kỹ năng được đẩy đến giới hạn, nó sẽ trở thành vô địch. Sau khi luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, võ công mà y sở hữu không chỉ là chiêu thức mà là một tốc độ vượt trội. Trận chiến tại Hắc Mộc Nhai đã trở thành huyền thoại, khi y một mình với cây kim thêu đã đánh bại hoàn toàn bốn đại cao thủ. Tốc độ của Đông Phương Bất Bại nhanh đến mức phá vỡ mọi quy tắc không gian, biến y thành bóng ma không thể chạm tới.

Y là hiện thân của con đường võ học cực đoan: đánh đổi tất cả để đạt được sức mạnh vô song. Tuy nhiên, cuối cùng Đông Phương Bất Bại vẫn là một con người, vẫn có khát vọng yêu thương và vì tình yêu, y đã chọn con đường diệt vong.
Vị trí thứ 3: Độc Cô Cầu Bại – Nỗi cô đơn trên đỉnh vinh quang
Được nhắc đến trong: Thần Điêu Hiệp Lữ, Tiếu Ngạo Giang Hồ
Một cái tên chưa từng xuất hiện nhưng lại có ảnh hưởng bao trùm khắp võ lâm. "Cầu Bại" – chỉ hai chữ đã thể hiện rõ ràng về cuộc đời và đỉnh cao võ học của ông. Là kiếm khách đã trải qua tất cả con đường kiếm thuật, từ việc sử dụng thanh kiếm sắc bén đến lúc chỉ cần một cành cây, thậm chí không cần gì cả. Di sản của ông, Độc Cô Cửu Kiếm và triết lý Trọng Kiếm, đã tạo ra hai cao thủ xuất sắc là Lệnh Hồ Xung và Dương Quá.

Độc Cô Cầu Bại đại diện cho đỉnh cao của võ học và sự hoàn hảo, là một nỗi cô đơn mà không ai có thể chạm tới.
Vị trí thứ 2: Thạch Phá Thiên – Kỳ tích không ngờ của tạo hóa
Tiểu thuyết: Hiệp Khách Hành
Thạch Phá Thiên là một trường hợp ngoại lệ trong mọi định lý võ học. Anh không có thiên bẩm, cũng không trải qua khổ luyện có phương pháp. Sức mạnh của anh đến từ sự thuần khiết và cơ duyên kỳ diệu khi lĩnh hội trọn vẹn võ công trên đảo Hiệp Khách. Nguồn nội lực trong người anh không thể đếm được bằng năm tháng, mà rộng lớn như biển cả, hòa quyện mọi thuộc tính âm dương. Võ công của Thạch Phá Thiên chính là bản năng, sức mạnh nguyên thủy nhất. Anh như là "bug game" trong vũ trụ Kim Dung, một tồn tại vượt xa logic thông thường.

Vị trí thứ 1: Vô Danh Thần Tăng – Khi võ học quy về một chữ "Không"
Tiểu thuyết: Thiên Long Bát Bộ
Vị lão tăng đứng trên tất cả, âm thầm quét lá trong Tàng Kinh Các. Ông không có tên, không có quá khứ, chỉ có một cảnh giới võ học hòa quyện với Phật pháp. Lớp khí vô hình xung quanh ông đủ sức chặn lại cú Hàng Long Thập Bát Chưởng của Kiều Phong. Một cái phất tay của ông có thể hóa giải sinh tử, chữa lành nội thương và xóa bỏ hận thù tồn tại suốt mấy mươi năm.

Sức mạnh của ông không để chiến đấu, mà để cứu rỗi. Vị thần tăng này không còn là một cao thủ võ lâm, ông đã trở thành bậc giác ngộ, đứng ngoài mọi sự tranh đấu. Ông chính là "trần nhà" tuyệt đối trong thế giới võ hiệp Kim Dung.
