Thông tin mới từ CGTN cho biết, sau 123 ngày trôi dạt trong không gian, hai vệ tinh DRO-A và DRO-B cuối cùng đã được cứu sống thành công.
Vào ngày 15 tháng 3, Trung Quốc đã phóng hai vệ tinh lên quỹ đạo nhờ tên lửa Long March-2C, mang theo tầng đẩy Yuanzheng-1S. Dù giai đoạn phóng đầu tiên diễn ra suôn sẻ, sự cố kỹ thuật ở tầng đẩy cuối cùng đã khiến cả hai vệ tinh không thể đạt được quỹ đạo như dự tính. Sau nhiều tuần đối mặt với nguy cơ phải hủy bỏ cả hai vệ tinh, các kỹ sư Trung Quốc đã tìm ra giải pháp không giống bất kỳ phương pháp nào: tận dụng lực hấp dẫn từ các thiên thể.
Theo thông tin mới từ CGTN, sau 123 ngày trôi dạt trong không gian, hai vệ tinh DRO-A và DRO-B đã được cứu sống nhờ một kỹ thuật đặc biệt gọi là 'đòn bẩy trọng lực'. Các kỹ sư đã điều chỉnh động cơ còn lại và lợi dụng lực hấp dẫn từ Trái Đất, Mặt Trăng và Mặt Trời để đưa vệ tinh về quỹ đạo mong muốn.

Từ gần như thất bại đến giải pháp đột phá
Sự cố phóng đã khiến hai vệ tinh rơi vào tình trạng quay không kiểm soát, rơi vào quỹ đạo thấp hơn và không đủ năng lượng mặt trời để thực hiện các thao tác điều chỉnh. Việc cứu hộ có vẻ là bất khả thi, bởi cả hai vệ tinh đều bị hư hại phần nào.
Zhang Hao, một nhà nghiên cứu tại Trung tâm Công nghệ và Kỹ thuật Ứng dụng Không gian (CSU), cho biết nhóm của ông được chia thành hai tổ: một tổ tìm cách làm chậm vòng quay của vệ tinh bằng điều khiển từ xa, và tổ còn lại tính toán tuyến đường bay mới, thay thế nhiên liệu đẩy bằng các tương tác trọng lực. Đây không chỉ là một quyết định kỹ thuật đầy thử thách, mà còn là một canh bạc lớn khi thời gian và nguồn lực đều rất hạn chế.
"Nếu hai vệ tinh bị phá hủy, đó sẽ là sự lãng phí cả về công sức lẫn kinh phí trong suốt nhiều năm, chưa kể đến cú sốc tinh thần cho toàn đội," Zhang Hao chia sẻ với CGTN. "May mắn thay, chúng tôi đã tìm được một giải pháp khả thi."
Kỹ thuật gravitational slingshot không phải là điều mới mẻ. Trước đó, NASA đã áp dụng phương pháp này để đưa tàu Voyager và nhiều sứ mệnh khác ra ngoài Hệ Mặt Trời mà không cần sử dụng quá nhiều nhiên liệu. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên kỹ thuật này được dùng như một giải pháp khẩn cấp để cứu vệ tinh gặp sự cố ngay trong quỹ đạo Trái Đất, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong khả năng ứng dụng và điều hướng của kỹ thuật vũ trụ Trung Quốc.
Hiện nay, hai vệ tinh DRO-A và DRO-B đã gia nhập cùng vệ tinh DRO-L, tạo thành một chùm vệ tinh chuyên cung cấp dịch vụ định vị cho tàu vũ trụ. Theo nhà nghiên cứu Mao Xinyuan từ CSU, nhờ vào chùm vệ tinh này, thời gian xác định vị trí của một tàu vũ trụ đã được rút ngắn từ 2-3 ngày xuống chỉ còn khoảng 3 giờ. Điều này cực kỳ quan trọng đối với các sứ mệnh không người lái và là bước đầu trong việc phát triển khả năng điều khiển tàu vũ trụ tự động mà không cần sự can thiệp từ mặt đất.
Bộ ba vệ tinh DRO là một phần trong chiến lược dài hạn của Trung Quốc nhằm xây dựng sự hiện diện bền vững quanh Trái Đất và Mặt Trăng. Trong thập kỷ tới, quốc gia này dự định đưa phi hành đoàn lên Mặt Trăng vào năm 2030 và triển khai Trạm Nghiên cứu Mặt Trăng Quốc tế (ILRS). Hệ thống định vị độc lập này sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc dẫn đường, quản lý hành trình và hỗ trợ các sứ mệnh dài hạn ngoài quỹ đạo Trái Đất.
Sự kiện cứu hộ ấn tượng này không chỉ giúp Trung Quốc bảo vệ một sứ mệnh quan trọng, mà còn chứng minh tiềm năng của các kỹ thuật điều hướng trọng lực, vốn trước đây chỉ được sử dụng trong các sứ mệnh liên hành tinh, giờ đây có thể triển khai hiệu quả ngay trong quỹ đạo gần. Thành công này một lần nữa khẳng định năng lực công nghệ của các kỹ sư vũ trụ Trung Quốc, đưa họ ngày càng tiến gần hơn với các cường quốc hàng đầu trong lĩnh vực không gian.
