Sao Hỏa là nơi đầu tiên con người đã đưa chiếc trực thăng không gian mang tên Ingenuity. Tuy nhiên, chiếc trực thăng này đã ngừng hoạt động vào đầu năm 2024 do hỏng cánh quạt sau gần 3 năm làm việc. Tuy vậy, đây chỉ là sự khởi đầu cho những nghiên cứu khám phá hành tinh với máy bay. NASA đã lựa chọn Titan, vệ tinh lớn nhất của Sao Thổ, làm điểm đến tiếp theo cho trực thăng không gian Dragonfly.
Sau Mặt trăng và Sao Hỏa, Titan là một trong những điểm đến hấp dẫn nhất trong Hệ mặt trời. Với khí quyển dày, các dòng sông mêtan lỏng và bề mặt băng giá, Titan mang trong mình nhiều nét tương đồng với Trái đất thời kỳ đầu.
Trực thăng Dragonfly sẽ được phóng lên vào tháng 7/2028, sử dụng tên lửa Falcon Heavy, để đến Titan. Với những tính năng vượt trội hơn Ingenuity, Dragonfly sẽ thực hiện các nhiệm vụ nghiên cứu, phân tích và mở rộng hiểu biết về Titan. Nó sẽ nghiên cứu các quá trình hóa học và khả năng tồn tại sự sống tại đây thông qua nhiều chuyến bay, cất và hạ cánh thẳng đứng (VTOL) tại các địa điểm khác nhau.
Sứ mệnh của Dragonfly

Thiết kế
Mặc dù các sứ mệnh trước như Cassini-Huygens đã mang lại rất nhiều dữ liệu, nhưng chúng không có khả năng di chuyển trên bề mặt Titan. Ngược lại, với khả năng bay vượt trội, trực thăng Dragonfly sẽ có cơ hội lớn để khám phá những vùng đất khác nhau trên Titan, mở rộng tầm hiểu biết về hành tinh này.
Với kích thước tương đương một chiếc ô tô lớn, Dragonfly được trang bị nhiều thiết bị khoa học. Nó có tổng cộng 8 cánh quạt, sắp xếp thành 4 cụm, mỗi cụm gồm 2 cánh quạt nằm trên và dưới. Các cụm này có thể xoay linh hoạt, giúp máy bay giữ thăng bằng và dễ dàng di chuyển.
Khí quyển dày đặc của Titan gấp 4 lần Trái đất giúp các cánh quạt hoạt động hiệu quả, tạo lực nâng mạnh mẽ, trong khi sức hút thấp của Titan giúp giảm đáng kể năng lượng cần thiết để bay lên.

Dragonfly có 2 thanh trượt giống ván trượt tuyết ở phần càng đáp, giúp trực thăng hạ cánh an toàn trên các địa hình băng giá hoặc vùng đất mềm, nhiều cát. Đặc biệt, những thanh trượt này có khả năng hấp thụ lực tác động, đảm bảo Dragonfly vẫn giữ thẳng đứng mà không bị hư hại khi hạ cánh.
Sau khi vào bầu khí quyển của Titan, Dragonfly sẽ được bao bọc trong một lớp vỏ khí động học. Khi đến gần bề mặt, lớp vỏ này sẽ mở ra và bung dù để giảm tốc. Khi còn cách mặt đất khoảng 1.200 mét, Dragonfly tách khỏi lớp vỏ và tự bay bằng động cơ để hạ cánh xuống ngọn đồi thấp được gọi là biển cát Shangri-La.
Các công cụ khoa học
Dragonfly được trang bị 6 công cụ khoa học tiên tiến, bao gồm hệ thống camera, máy khoan, quang phổ khối, quang phổ tia gamma, máy đo địa chấn, và máy địa vật lý/khí tượng. Các công cụ này hoạt động đồng bộ, giúp mở rộng và làm phong phú thêm kiến thức về Titan, mang đến một cái nhìn chi tiết và toàn diện hơn về hành tinh này.

Hiện tại, Dragonfly vẫn đang được chế tạo và phát triển. Đây là một sản phẩm công nghệ tiên tiến, được hợp tác giữa nhiều quốc gia, với Phòng thí nghiệm Vật lý Ứng dụng Johns Hopkins (APL) là đơn vị chủ đạo. Bên cạnh đó, Phòng thí nghiệm Sức đẩy Phản lực (JPL) cùng ba trung tâm nghiên cứu khác của NASA cũng tham gia vào quá trình chế tạo. Các đối tác quốc tế như Cơ quan Vũ trụ Nhật Bản (JAXA), Trung tâm nghiên cứu Không gian Pháp (CNES), và Trung tâm Vũ trụ Đức cũng đóng góp vào dự án này.
Dragonfly sẽ mở ra kỷ nguyên mới trong việc hạ cánh, di chuyển và thu thập dữ liệu trên các hành tinh xa xôi, đồng thời là bước đệm cho việc sử dụng trực thăng trong việc khám phá các hành tinh khác với bầu khí quyển dày đặc như Sao Kim.
Thông tin từ Evtol, Simple Flying.
