Điều đáng chú ý là hầu hết các khu vực đã được khảo sát lại chỉ nằm trong bán kính 200 hải lý (khoảng 370 km) tính từ bờ biển Mỹ, Nhật Bản và New Zealand.
Một nghiên cứu gần đây, được công bố vào ngày 7/5 trên tạp chí Science Advances, chỉ ra rằng: con người mới chỉ nghiên cứu được 0,001% đáy đại dương sâu – những khu vực biển sâu hơn 200 mét (656 feet). Mặc dù vùng này chiếm gần 2/3 diện tích bề mặt Trái Đất, nhưng kiến thức của chúng ta về nó vẫn rất hạn chế.
Để dễ hình dung, diện tích 0,001% này tương đương với một bang nhỏ như Rhode Island (Mỹ). Nghĩa là trong hơn 60 năm qua, nhân loại chỉ mới khám phá được một góc nhỏ xíu của thế giới dưới đáy đại dương.

Theo nhóm nghiên cứu, họ đã phân tích hơn 43.000 bản ghi từ các chuyến lặn sâu có ghi hình bằng camera, bao gồm tàu ngầm có người lái, robot điều khiển từ xa (ROVs), tàu tự hành (AUVs), và các camera gắn trên tàu nổi. Dựa trên hai phương pháp tính toán – một dựa trên quãng đường di chuyển dưới đáy biển và một dựa trên thời gian tiếp xúc với đáy – các nhà khoa học ước tính chúng ta đã quan sát được khoảng 2.100 đến 3.800 km² đáy biển. Con số này chỉ chiếm từ 0,0006% đến 0,001% diện tích toàn bộ đáy đại dương kể từ năm 1958.
Điều thú vị là phần lớn các khu vực đã được quan sát lại chỉ nằm trong phạm vi 200 hải lý (khoảng 370 km) tính từ bờ biển của Mỹ, Nhật Bản và New Zealand. 97% các chuyến lặn được ghi nhận đều đến từ chỉ 5 quốc gia: Mỹ, Nhật Bản, New Zealand, Pháp và Đức. Những khu vực có địa hình đặc biệt như rặng núi ngầm hay hẻm núi dưới biển được nghiên cứu nhiều, trong khi các khu vực phẳng như đồng bằng biển sâu hay các đỉnh núi ngầm lại bị bỏ qua.
Điều này tạo ra một sự sai lệch lớn trong hiểu biết của chúng ta về đại dương – giống như việc chúng ta đánh giá cả hệ sinh thái đất liền chỉ dựa vào một mảnh đất nhỏ bằng diện tích thành phố Houston, như các tác giả đã ví von.
"Trong khi thế giới đang phải đối mặt với nhiều mối nguy hiểm đối với đại dương sâu – từ biến đổi khí hậu cho đến nguy cơ khai thác tài nguyên – việc hiểu biết quá ít về hệ sinh thái lớn nhất của hành tinh là một vấn đề nghiêm trọng đối với cả khoa học và chính sách," tiến sĩ Katy Croff Bell, chủ tịch tổ chức Ocean Discovery League và đồng tác giả nghiên cứu, chia sẻ.
Croff Bell nhấn mạnh rằng dù nhiều quốc gia và các tập đoàn dầu khí có thể đã tiến hành thêm nhiều cuộc khảo sát, nhưng những dữ liệu này lại không được công khai. Điều này càng làm nổi bật nhu cầu cấp thiết về một nỗ lực khám phá đại dương mang tính toàn cầu, mở và có sự tham gia của các cộng đồng địa phương.
"Chúng ta không thể bảo vệ những gì mà mình không hiểu rõ," Ian Miller – giám đốc khoa học và đổi mới của Hiệp hội Địa lý Quốc gia Mỹ – nói. "Nếu chúng ta hiểu rõ hơn về đại dương, chúng ta sẽ có khả năng bảo vệ nó tốt hơn."
