Hoàng Dược Sư là một người thầy tài ba, nhưng để đạt đến tầm vóc của một "tông sư" thì ông vẫn chưa thể.
Chủ nhân đảo Đào Hoa – Hoàng Dược Sư – là một nhân vật toàn tài trong giang hồ, vừa tinh thông võ học vừa am hiểu âm nhạc, hội họa, thơ ca, và y học. Ông là một người cha mẫu mực, yêu thương con cái hết lòng.
Đặc biệt, trong suốt cuộc đời mình, ông đã đào tạo ra bảy đệ tử xuất sắc, đồng thời truyền thụ võ công cho Dương Quá – người sau này trở thành "Tây Cuồng" trong cuộc luận kiếm cuối cùng tại Hoa Sơn. Các đệ tử của ông như "Hắc Phong Song Sát", Lục Thừa Phong và Phùng Mặc Phong đều là những cái tên khiến giang hồ kính sợ. Tuy nhiên, xét về tiêu chí của một "danh sư" – một người thầy lý tưởng, Hoàng Dược Sư vẫn thiếu những phẩm chất cần thiết.

Bi kịch đến từ sự cực đoan và độc đoán của Hoàng Dược Sư.
Danh hiệu "Tà" trong biệt hiệu của ông đã nói lên tất cả – Hoàng Dược Sư là người lập dị, không thiện cũng không ác trong "Ngũ Tuyệt". Ông dạy dỗ đệ tử theo cách độc đoán, thiếu sự thấu hiểu và cảm thông. Bi kịch lớn nhất của đảo Đào Hoa là việc Trần Huyền Phong và Mai Siêu Phong đã đánh cắp bí kíp và bỏ trốn.
Thay vì tự nhìn nhận lại phương pháp quản lý và giáo dục của mình, Đông Tà lại chọn cách trút giận lên những đệ tử vô tội. Việc ông ra tay đánh gãy chân bốn học trò còn lại và đuổi họ khỏi đảo là một hành động tàn nhẫn, thể hiện sự thiếu trách nhiệm của một người thầy đối với số phận học trò. Một danh sư đích thực phải là người dẫn dắt, là chỗ dựa, không phải là nguồn cơn của những bi kịch khiến đệ tử lạc lối trong đời.

Phương pháp giáo dục của ông thiếu đi tính nhân văn.
Dưới sự dạy dỗ của Hoàng Dược Sư, đệ tử không chỉ học võ mà còn phải chịu đựng cá tính khó lường của sư phụ. Ông yêu cầu sự trung thành tuyệt đối nhưng lại đưa ra các hình phạt một cách tuỳ tiện. Hãy nhìn vào Khúc Linh Phong hay Phùng Mặc Phong – những người mặc dù bị tàn tật, bị xua đuổi vẫn không nguôi niềm kính trọng đối với sư phụ.
Mặc dù sự trung thành này rất đáng trân trọng, nhưng nó cũng phản ánh một môi trường giáo dục mang tính chất "nô lệ hóa" tư tưởng. Các đệ tử kính sợ ông nhiều hơn là yêu mến. Thành công của họ phần lớn đến từ bản lĩnh cá nhân và sự kiên trì trong nghịch cảnh, chứ không phải là kết quả từ một phương pháp giáo dục bài bản và nhân ái từ người thầy.

Hoàng Dược Sư là hiện thân của sự cô độc trong đỉnh cao trí tuệ.
Hoàng Dược Sư quá tài giỏi, tài giỏi đến mức ông không thể tìm được tiếng nói chung với những người có năng lực bình thường. Phương pháp dạy của ông chỉ chú trọng vào việc truyền thụ kỹ năng thuần túy, thiếu đi sự định hướng về nhân sinh quan khiến các đệ tử đời đầu dễ bị lệch lạc, rơi vào tà đạo (như Hắc Phong Song Sát). Mãi đến khi ông thu nhận Trình Anh khi đã về già, sự nóng nảy của ông mới phần nào lắng xuống, nhưng điều đó vẫn không đủ để khỏa lấp những sai lầm trong quá khứ.
Hoàng Dược Sư có thể được coi là một thiên tài võ học, một cao thủ cô độc đứng trên đỉnh cao, nhưng ông chưa bao giờ là một người thầy tận tụy. Các đệ tử của ông, dù nổi danh khắp giang hồ, là minh chứng cho dòng máu võ học ưu tú của Đào Hoa đảo, nhưng cũng đồng thời phản ánh một phương pháp giáo dục sai lầm của một bậc thầy thiếu lòng bao dung.

So với một đại tông sư thực thụ trong vũ trụ Kim Dung, Hoàng Dược Sư quả thực còn thiếu sót.
Một nhân vật cũng nổi tiếng với việc đào tạo các đệ tử thành tài theo nhóm là Trương Tam Phong, nhưng sự khác biệt giữa ông và Hoàng Dược Sư là rất lớn. Trương Tam Phong đã thể hiện sự bao dung, như việc ông không trách cứ hai vợ chồng Trương Thúy Sơn dù Ân Tố Tố theo tà giáo, và dù anh trai của nàng, Ân Dã Vương, đã khiến Dư Đại Nham bị tàn phế. Ông còn sẵn sàng bênh vực Vô Kỵ khi chàng bỏ đi theo Triệu Mẫn ngay trong lễ cưới, mặc dù điều đó ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng Võ Đang.

Về võ công, có thể các đệ tử của Hoàng Dược Sư không thua kém gì Võ Đang Thất Hiệp, nhưng tình yêu thương mà Trương Tam Phong dành cho đệ tử chắc chắn là điều mà các học trò của Hoàng Dược Sư luôn ao ước.
