B-21 Raider là thế hệ kế tiếp của máy bay ném bom chiến lược tầm xa B-2 Spirit. Dựa trên công nghệ tiên tiến của Spirit, B-21 cải thiện khả năng tàng hình, giảm thiểu tín hiệu radar và nhiệt độ tối đa. Nhờ đó, Không quân Mỹ (USAF) kỳ vọng B-21 sẽ là một máy bay ném bom tàng hình gần như không thể phát hiện. B-21 cũng được cho là sẽ tiết kiệm chi phí hơn B-2 rất nhiều, với số lượng đặt mua dự kiến lên tới 145 chiếc, vượt xa 21 chiếc B-2 đã được sản xuất. Thêm vào đó, khi UAV ngày càng trở nên phổ biến, việc B-21 có thể vận hành tự động là một điểm mạnh. Điều này đã được xác nhận trong báo cáo kiểm toán mua sắm của Lầu Năm Góc từ năm 2015 và được thể hiện rõ qua thiết kế của B-21, một sự kết hợp giữa máy bay ném bom và drone. Với chiều dài 16,46 mét và sải cánh 40,23 mét, B-21 có kích thước nhỏ hơn B-2 (21 mét và sải cánh 51,4 mét) và có tải trọng vũ khí 9,1 tấn, thấp hơn nhiều so với B-2 với tải trọng từ 18-23 tấn. Mặc dù vậy, Raider vẫn mang trong mình những đặc điểm của một drone hơn là một oanh tạc cơ.
B-2 (bên trái) và B-21 (bên phải).
B-21 (bên trái) và X-47B (bên phải).
Điều đặc biệt là buồng lái của B-21 chính là điểm tương đồng rõ rệt nhất với một UAV. Thay vì một buồng lái rộng rãi, đầy đủ tiện nghi như chúng ta thường tưởng tượng, B-21 lại có không gian khá hạn chế.
Trong khi B-2 Spirit có buồng lái rộng và thoải mái, phù hợp cho những nhiệm vụ dài ngày, thì buồng lái của B-21 lại được thiết kế gọn gàng hơn để tối ưu khả năng tàng hình.
Điều gây ngạc nhiên nhất là cách bố trí cửa sổ. Hai tấm kính chắn gió của B-21 nhỏ hơn hẳn so với B-2, và bên hông là hai tấm kính hình thang, có thiết kế góc cạnh, hy sinh khả năng quan sát để tăng cường tính tàng hình.


Lối vào buồng lái của B-21 (bên trái) và B-2 (bên phải).
Trên chiếc B-2 cũ, vị trí dành cho phi công thứ ba đã được cải tạo thành một giường tạm để nghỉ ngơi, thậm chí có cả nhà vệ sinh mini. Tuy nhiên, B-21 lại có buồng lái quá nhỏ, không chắc có thể cung cấp không gian tương tự. Việc loại bỏ hoàn toàn buồng lái và biến B-21 thành UAV có thể là một xu hướng trong tương lai, nhưng hiện tại chưa thực hiện được.
Khả năng tự lái hoặc bán tự lái của B-21 sẽ là bước tiến lớn đối với khả năng tấn công chiến lược của Không quân Mỹ. Mặc dù phi công vẫn có thể điều khiển, nhưng việc tự động hóa sẽ giúp giảm bớt công việc cho phi hành đoàn, giúp họ tập trung vào các nhiệm vụ chiến thuật quan trọng hơn. Tuy nhiên, vẫn chưa rõ mức độ tự chủ mà USAF sẽ áp dụng cho B-21.
Một khả năng khác là phi hành đoàn có thể sử dụng B-21 như một trung tâm chỉ huy để điều khiển các UAV cộng tác (CCA). Do thiết kế giống một UAV, B-21 thậm chí có thể trở thành một trong những CCA và được điều khiển bởi chiến đấu cơ. Dự kiến B-21 sẽ bắt đầu hoạt động vào nửa sau thập niên 2020, nhưng việc thực hiện các nhiệm vụ tự lái sẽ mất thêm thời gian.
Theo TWZ, Aviationist, Wikipedia.
