Các ngôi sao trong vũ trụ thường phát ra ánh sáng mạnh mẽ, khiến chúng lấn át các hành tinh quay quanh. Do đó, việc quan sát các hành tinh sáng yếu trở nên rất khó khăn với các kính thiên văn thông thường. Để giải quyết vấn đề này, NASA đã phát triển kính thiên văn Nancy Grace Roman, có khả năng nhìn thấy các hành tinh mờ hơn nhiều so với ngôi sao mà chúng quay quanh, thậm chí mờ gấp 100 triệu lần. Mới đây, các nhà khoa học đã lắp đặt thành công một thiết bị quan trọng gọi là Coronagraph vào kính viễn vọng này tại Phòng thí nghiệm Sức đẩy Phản lực. Thiết bị này giúp lọc bớt ánh sáng từ các ngôi sao, cho phép các nhà nghiên cứu nhìn thấy ánh sáng yếu từ các hành tinh xa xôi. NASA đã hợp tác với SpaceX để phóng kính Roman lên không gian vào năm 2027 trên tên lửa Falcon Heavy. Kính sẽ hoạt động ở độ cao từ 188,4 đến 806,7 ngàn km.
Thiết bị Coronagraph đã được lắp đặt vào giá đỡ của kính Roman.
Một bộ phận khoa học quan trọng khác của kính là Thiết bị Trường rộng (WFI), dùng để chụp ảnh với góc nhìn rộng và nghiên cứu các khu vực không gian rộng lớn một cách chính xác. Thiết bị WFI sẽ được gắn vào giá đỡ vào cuối năm nay.
Kính thiên văn Roman sẽ hoạt động như một vệ tinh, và bản chất của nó cũng là một vệ tinh. Về mặt cấu tạo, phần dưới cùng là thân vệ tinh với hình lục giác, chứa động cơ đẩy, các bảng điện tử và mô-đun liên lạc. Phía trên thân là giá đỡ, nơi gắn hai thiết bị WFI và Coronagraph, đồng thời trên đỉnh giá đỡ có thấu kính lớn. Cuối cùng, một lớp vỏ bọc giống như thùng sẽ bao phủ giá đỡ và các tấm pin mặt trời được lắp đặt ở ngoài cùng. Toàn bộ hệ thống này nặng 4,16 tấn.

Cấu tạo của Kính Roman.
Hiện tại, việc quan sát các ngoại hành tinh chủ yếu là gián tiếp, nghĩa là chúng ta đo mức độ mờ của một ngôi sao khi một ngoại hành tinh đi ngang qua trước nó. Tương tự như khi quan sát nhật thực, ánh sáng của Mặt Trời sẽ giảm đi rõ rệt. Sự mờ này cung cấp thông tin về thành phần khí quyển của hành tinh, thậm chí có thể chỉ ra sự tồn tại của các khí có thể liên quan đến sự sống, như metan.
Tuy nhiên, chỉ một phần rất nhỏ các hành tinh có thể quan sát được theo cách này, vì hiện tượng hành tinh đi qua ngôi sao chỉ xảy ra trong một khoảng thời gian rất ngắn. Điều này hạn chế số lượng dữ liệu thu thập được và khiến nhiều hành tinh không được phát hiện qua phương pháp này.
Trong khi đó, công nghệ chụp hình ảnh trực tiếp các ngoại hành tinh (coronagraph) hiện chỉ đang tập trung vào các hành tinh khổng lồ có độ sáng mạnh, ví dụ như Sao Mộc và Sao Thổ trong Hệ Mặt Trời. Vì vậy, Kính viễn vọng Roman được kỳ vọng sẽ mang lại bước đột phá trong công nghệ tìm kiếm ngoại hành tinh.
Theo NASA, Space.
