(NLĐO) - Một nghiên cứu mới, dựa trên dữ liệu thu thập từ tàu vũ trụ Dawn, đã chỉ ra sự tồn tại của một vật thể khổng lồ giữa Sao Hỏa và Sao Mộc, có khả năng là di tích của một hành tinh đã biến mất.
Nhóm nghiên cứu, dưới sự dẫn dắt của Tiến sĩ Ryan Park từ Phòng thí nghiệm Động cơ phản lực (JPL) của NASA, đã phát hiện rằng tiểu hành tinh nổi tiếng Vesta có thể là di tích còn lại từ một hành tinh bị phá vỡ ngay từ thuở sơ khai của hệ Mặt Trời.

Tàu vũ trụ Dawn của NASA và hai vật thể mà nó nghiên cứu: Hành tinh lùn Ceres (bên trái) và tiểu hành tinh Vesta (bên phải) - Ảnh: NASA/JPL-Caltech
Vesta, với đường kính khoảng 525 km, là một trong những tiểu hành tinh lớn nhất trong vành đai giữa Sao Hỏa và Sao Mộc, nổi bật với bề mặt đa dạng và hố va chạm khổng lồ Rheasilvia.
Vào năm 2011, tàu vũ trụ Dawn của NASA đã tiếp cận tiểu hành tinh này và thu thập nhiều dữ liệu chi tiết về bề mặt, thành phần cũng như cấu trúc bề ngoài của vật thể.
Các dữ liệu thu được từ tàu vũ trụ giúp các nhà khoa học tìm ra thông tin quan trọng về cấu trúc bên trong của tiểu hành tinh này, điều mà họ mong muốn hiểu rõ nhất.
Sử dụng các phương pháp nghiên cứu mới, nhóm của Tiến sĩ Park đã đưa ra hai giả thuyết mới về cấu trúc bên trong của tiểu hành tinh Vesta.
Họ phát hiện rằng mật độ lớp phủ của Vesta cao hơn so với những gì người ta từng nghĩ, và sự khác biệt giữa mật độ lớp phủ và lõi chỉ có sự tương phản nhẹ.
Trên thực tế, điều này có nghĩa là Vesta không có lõi, hoặc ít nhất là một lõi cực kỳ nhỏ.
"Việc Vesta không có lõi quả thật là điều gây ngạc nhiên. Đây chính là một cách nhìn nhận hoàn toàn khác về Vesta," - PGS Seth Jacobson từ Đại học Michigan (Mỹ), một trong những đồng tác giả nghiên cứu, chia sẻ với Universe Today.
Điều này dường như đi ngược lại với giả thuyết trước đây cho rằng Vesta có thể là phần lõi của một hành tinh đã thất bại.
Tuy nhiên, nhóm nghiên cứu cho rằng Vesta có thể chỉ mới bắt đầu quá trình tan chảy và biệt hóa, rồi đột ngột bị làm nguội.
Bề mặt Vesta phủ một lớp đá nham thạch bazan, điều này cho thấy nó đã trải qua quá trình này, khác hẳn với hầu hết các tiểu hành tinh có bề mặt giống như sỏi.
"Lõi của Vesta không trải qua quá trình phân hóa hoàn toàn vì sự bồi tụ xảy ra muộn," - các tác giả nghiên cứu cho biết.
Giả thuyết thứ hai, được chấp nhận rộng rãi hơn, là Vesta có thể là một mảnh vỡ còn sót lại từ một hành tinh đã bị phá hủy trong hệ Mặt Trời. Vì chỉ là mảnh vỡ, nó không có các lớp hoàn chỉnh như một hành tinh hay hành tinh lùn.
Các vụ va chạm khủng khiếp, đủ để khiến hành tinh vỡ vụn, không phải là điều hiếm gặp trong hệ Mặt Trời sơ khai.
Ngay cả Trái Đất của chúng ta cũng được cho là đã va chạm với hành tinh Theia, có kích thước tương đương Sao Hỏa, trong giai đoạn đầu của hệ Mặt Trời. Cuộc va chạm này khiến vật liệu từ hai thế giới trộn lẫn với nhau, trong khi một số mảnh vỡ bị văng ra và cuối cùng kết tụ thành Mặt Trăng.
