(NLĐO) - Một nghiên cứu gần đây từ Anh chỉ ra rằng mặc dù loài người cổ Neanderthals đã tuyệt chủng, nhưng dấu vết của họ vẫn còn tồn tại trên Trái Đất.
Nhóm nghiên cứu do nhà di truyền học Kaustubh Adhikari thuộc University College London (UCL) dẫn đầu đã tìm hiểu các vùng gien ảnh hưởng đến kích thước và hình dáng răng ở con người, phát hiện ra một di sản bất ngờ từ loài người khác.
Theo Science Alert, nghiên cứu đã xác định được 18 vùng gien có ảnh hưởng đến kích thước và hình dáng răng trong DNA của chúng ta, trong đó 17 vùng trước đây chưa từng biết đến là có liên quan đến răng.

Khác biệt với các chủng tộc khác, nhiều người châu Âu mang một đặc điểm di truyền từ loài người cổ Neanderthals trên răng của họ - Minh họa AI: Thu Anh
Một trong những biến thể đó nằm trong gien HS3ST3A1, không thuộc về loài người hiện đại Homo sapiens, mà là của loài Neanderthals, tức tổ tiên của chúng ta.
Đây là một yếu tố di truyền ngoại lai mà tổ tiên chúng ta có được thông qua các cuộc giao phối giữa các loài người khác nhau.
Trong một nghiên cứu với gần 900 người Colombia, có nguồn gốc từ nhiều châu lục khác nhau, biến thể này chỉ được phát hiện ở những người tình nguyện đến từ châu Âu.
Biến thể này làm cho răng cửa của họ mỏng hơn so với những người từ các châu lục khác.
Các phân tích sau đó dẫn đến kết luận của các nhà khoa học rằng đây là một đặc điểm di truyền thừa hưởng từ loài Neanderthals, một loài người thuộc chi Homo với chúng ta, đã tuyệt chủng hơn 30.000 năm trước.
Cùng với Denisovans, loài người cổ Neanderthals được nhiều nghiên cứu chứng minh là đã sống chung với tổ tiên chúng ta qua các giai đoạn trước khi tuyệt chủng, để lại dấu ấn di truyền trong loài chúng ta đến tận ngày nay.
Ngoài việc khám phá mối liên hệ giữa HS3ST3A1, các nhà nghiên cứu còn phát hiện thêm một gien liên quan đến hình dáng răng của người Đông Á, gọi là EDAR, cùng một gien khác tên PITX2 có thể ảnh hưởng đến hình dạng răng và khuôn mặt, và nhiều phát hiện thú vị khác.
Theo bài báo công bố trên tạp chí khoa học Current Biology, con người hiện đại có răng nhỏ hơn nhiều so với tổ tiên và các loài họ hàng xa xưa của chúng ta.
Nghiên cứu này giúp chúng ta hiểu thêm về sự tiến hóa của răng miệng qua hàng thiên niên kỷ, cũng như vai trò của yếu tố di truyền và áp lực môi trường trong sự phát triển của chúng.
Theo Qing Li, nhà di truyền học từ Đại học Fudan (Trung Quốc), một trong những tác giả của nghiên cứu, những phát hiện này có thể mang lại nhiều lợi ích quan trọng cho y học.
Chẳng hạn, những kết quả này có thể làm cơ sở cho các xét nghiệm di truyền, giúp chẩn đoán các vấn đề phức tạp về răng miệng, và mở ra cơ hội cho các liệu pháp gien điều trị các bất thường nghiêm trọng về răng.
