Trong Thế chiến II, tàu ngầm lớp I-400 của Nhật Bản được xem là những tàu ngầm đặc biệt nhất trong lịch sử. Lớp tàu này bao gồm 3 chiếc: I-400, I-401 và I-402, với phạm vi di chuyển cực kỳ xa và đặc biệt nhất là khả năng triển khai thủy phi cơ.Sáng kiến này đến từ Đô đốc Yamamoto, người mong muốn một chiếc tàu ngầm có thể phóng thủy phi cơ, với tầm hoạt động đủ xa để có thể tấn công Bắc Mỹ. Vào tháng 1/1942, ông đã đề xuất chế tạo 18 chiếc tàu ngầm và chỉ sau hơn một năm, Hải quân Đế quốc Nhật Bản (IJN) bắt đầu thực hiện kế hoạch này.

Những tàu ngầm này là những chiếc lớn nhất trong Thế chiến II, dài tới 122 mét và rộng 11,89 mét. Khi lặn, tàu có trọng tải lên tới 6.670 tấn và khi nổi lên mặt nước, trọng lượng là 5.307 tấn. Để di chuyển trên biển, tàu được trang bị 4 động cơ diesel với công suất 1.680 kW/động cơ và khi lặn, tàu sử dụng 2 động cơ điện, mỗi động cơ có công suất 1.600 kW.
Với hệ thống động cơ này, tàu có thể đạt tốc độ 34,6 km/giờ trên mặt biển và 12 km/giờ dưới nước. Tàu có thể đi được quãng đường lên đến 69.400 km, đủ khả năng tiếp cận gần Bắc Mỹ để thực hiện các cuộc tấn công bằng thủy phi cơ.

Trên khoang chứa của tàu, tháp chỉ huy được đặt lệch về phía trái, trang bị hai kính tiềm vọng của Đức: một dành cho ban ngày và một dành cho ban đêm. Tháp còn tích hợp radar Mark 3 Model 1 với 2 ăng-ten, có khả năng phát hiện máy bay trong phạm vi 80 km.
Vũ khí của tàu khá đơn giản. Trên boong tàu có một khẩu pháo hải quân Type 11 cỡ 14 cm lắp sau khoang chứa, cùng với 3 khẩu pháo phòng không tự động Type 96 ba nòng cỡ 25 mm trên nóc khoang và 1 khẩu pháo Type 96 đơn nòng ở vị trí cao nhất. Phía mũi tàu là 8 ống phóng ngư lôi hướng về phía trước.

Tàu có thể chứa 3 thủy phi cơ tấn công Aichi M6A1 Seiran, mỗi chiếc có thể mang một quả bom nặng 816 kg. Để phù hợp với khoang chứa, cánh và đuôi của mỗi thủy phi cơ có thể gập lại được.
Boong tàu khá chật, không có khu vực đáp máy bay thực thụ, thay vào đó là hệ thống phóng và thu hồi thủy phi cơ. Thủy phi cơ sẽ được đưa ra boong tàu và gắn vào hai phao nổi, sau đó được phóng lên trời qua hệ thống phóng khí nén ở boong trước.

Mô hình tàu ngầm lớp I-400.
Mặc dù IJN dự định đóng 18 chiếc tàu, nhưng chỉ có 3 chiếc được hạ thủy. Vào tháng 12/1944, tàu đầu tiên I-400 được đưa vào hoạt động, tiếp theo là chiếc I-401 gia nhập hạm đội vào tháng 1/1945, và chiếc I-402 bắt đầu hoạt động vào tháng 7/1945 nhưng chỉ dùng để chở dầu.
Vì việc triển khai quá muộn, các chiến dịch tấn công của tàu đều bị hủy bỏ và tất cả ba chiếc tàu bị Hoa Kỳ đánh chìm vào năm 1946. Dù chưa tham gia vào chiến đấu, tàu ngầm lớp I-400 vẫn là một thành tựu đáng tự hào về công nghệ hải quân của Nhật Bản.
Theo Naval Historia, Historic Mysteries.
