
Dự án này do Lockheed Martin thực hiện từ năm 1989, với mục đích ban đầu là phá hủy vệ tinh hoặc tên lửa hạt nhân ngoài không gian. Thiết bị dài 30 cm, nặng 90 kg, và được trang bị con quay hồi chuyển để tự ổn định. Nó sử dụng động cơ phản lực ở những điểm quan trọng, được tính toán tỉ mỉ để giúp thay đổi hướng khi lơ lửng.
Dự án đã trải qua nhiều giai đoạn cải tiến trong suốt quá trình nghiên cứu và phát triển. Một biến thể là mẫu hạng nhẹ ngoài khí quyển, được phát triển từ dự án này. Chương trình bắt đầu vào năm 1989 và đã thử nghiệm bay thành công vào năm 1990. Video này giới thiệu mẫu thử nghiệm năm 2008, với khả năng hủy diệt và kích thước nhỏ hơn nhiều so với bản gốc. Không chỉ có thể bay, điều hướng và tiêu diệt, thiết bị này còn có khả năng nhận diện, theo dõi và tự vận hành độc lập.Khi thực hiện đánh chặn tên lửa, thiết bị sẽ xác định nguồn nhiệt từ động cơ đẩy của tên lửa và tự động điều chỉnh hướng bay để bám theo. Vào thời điểm quyết định để ra đòn, nó sẽ chuyển sang chế độ theo dõi thân tên lửa để thực hiện cú đánh chặn chính xác.