
VinFast VF 3 đã hoàn thành bài kiểm tra khắc nghiệt khi thực hiện hành trình dài 5.500 km xuyên Việt, với chi phí năng lượng vô cùng tiết kiệm và khả năng vượt đèo Mã Pì Lèng không thể ngờ đến, dù trước đó vẫn còn nhiều hoài nghi về chiếc "xe đi chợ" này.
Anh Lý Kim Khôi (sinh năm 1986), hiện đang sinh sống và làm việc tại Cần Thơ trong lĩnh vực nội thất, là người đã quen thuộc với những chuyến đi dài trên xe tải phục vụ công việc. Tuy nhiên, chiếc xe ô tô đầu tiên phục vụ nhu cầu cá nhân và gia đình anh lại là mẫu xe điện cỡ nhỏ – VinFast VF 3. Chính chiếc xe này đã đồng hành cùng anh trong hành trình xuyên Việt dài hơn 5.500 km trong vòng 17 ngày, đi qua các cung đường từ miền Tây đến Hà Giang.

Trong buổi trò chuyện lần này, anh Khôi chia sẻ những chi tiết thú vị về quá trình chuẩn bị, những trải nghiệm khi di chuyển qua các cung đường đèo, cũng như những bài học quý giá khi lái xe điện đường dài.
Vì sao anh lại chọn VinFast VF 3 để thực hiện chuyến đi xuyên Việt ngay sau dịp Tết?
Thực tế, tôi bắt đầu hành trình khoảng một tháng sau Tết Dương lịch. Khi đó, chiếc xe của tôi đã chạy được khoảng 1.400 km, nên tôi đã quen với cách vận hành của xe điện cũng như việc tìm kiếm và sử dụng các trạm sạc trên đường.
Dịp Tết là thời gian hiếm hoi mà vợ chồng tôi có thể nghỉ ngơi dài ngày. Nếu không tận dụng thời điểm này, sẽ rất khó để thực hiện một chuyến đi dài. Vì vậy, tôi quyết định xuất phát từ ngày 27 Tết, và sau khi đi qua nhiều tỉnh thành, đến ngày 15 Tết tôi trở lại Cần Thơ.

Tại sao anh lại chuyển từ xe tải sang xe điện?
Trước đây, tôi thường đi xa bằng xe tải phục vụ công việc. Tuy nhiên, xe tải có khá nhiều bất tiện, nhất là khi di chuyển trong các thành phố lớn như TP.HCM, do thường bị cấm vào giờ cao điểm hoặc bị hạn chế tải trọng.
Khi chuyển sang VF 3, tôi nhận thấy chiếc xe điện này nhỏ gọn và linh hoạt hơn rất nhiều. Tôi có thể dễ dàng di chuyển trong thành phố hoặc đi qua nhiều tuyến đường mà không gặp phải các hạn chế giống xe tải.

Bên cạnh đó, yếu tố tài chính cũng là một lý do khiến tôi chọn VF 3. Vì tôi không đủ khả năng mua những chiếc xe lớn hơn, VF 3 trở thành sự lựa chọn hợp lý. Và chính chiếc xe này cũng là chiếc ô tô đầu tiên trong cuộc đời tôi.
Hành trình 5.500 km trong 17 ngày của anh đã được lên kế hoạch như thế nào?
Chuyến đi này thực tế đã được vợ chồng tôi lên kế hoạch từ một năm trước. Năm ngoái chúng tôi đã đi Huế, và sau chuyến đi đó tôi đã quyết định năm sau sẽ thử đi xa hơn, cụ thể là lên Hà Giang.
Trong suốt năm qua, tôi thường xuyên xem các vlog du lịch trên YouTube để tìm hiểu về các địa điểm đẹp, những quán ăn ngon và các điểm tham quan thú vị. Mỗi khi tìm thấy một địa điểm hấp dẫn, tôi đều ghi chú lại để dần dần xây dựng một lịch trình hoàn chỉnh.

Chuyến đi đã được lên kế hoạch từ khoảng một năm trước, bao gồm cả việc lên lộ trình và chuẩn bị tài chính.
Về mặt tài chính, vợ chồng tôi cũng đã có một “con heo đất du lịch”. Mỗi tháng chúng tôi bỏ vào một ít, đến lúc chuẩn bị thì sẽ đập ra để làm quỹ cho chuyến đi.
VF 3 là một chiếc xe khá nhỏ. Anh đã chuẩn bị hành lý như thế nào cho chuyến đi dài?
Đúng là VF 3 không phải là một chiếc xe rộng rãi, đặc biệt khi đi cùng gia đình. Vì vậy, tôi đã lắp thêm một cốp nóc có dung tích khoảng 650 lít để chứa đồ.
Những món đồ cồng kềnh như lều trại, dụng cụ cắm trại hay các vật dụng ít dùng được để gọn trên cốp nóc. Bên trong xe, tôi sử dụng hai túi vải lớn để đựng quần áo và các đồ dùng cá nhân.


Không gian bên trong xe đã được bố trí lại để có thể nghỉ qua đêm một cách thoải mái.
Tôi cũng đã tổ chức lại không gian trong xe sao cho con tôi có thể nằm nghỉ khi cần thiết. Nhìn chung, nếu biết cách sắp xếp, chiếc xe nhỏ gọn như VF 3 vẫn có thể phục vụ cho chuyến đi dài.
Trước khi khởi hành, anh có lo lắng rằng VF 3 sẽ gặp khó khăn khi vượt đèo không?
Thật ra, ban đầu tôi cũng khá lo lắng, đặc biệt là khi phải đi qua những con đèo nổi tiếng như Mã Pì Lèng. Trước chuyến đi, tôi đã vào các diễn đàn để đọc các chia sẻ từ những người đã sử dụng VF 3. Có nhiều ý kiến trái chiều, một số người cho rằng xe nhỏ như vậy thì khả năng leo đèo sẽ không mạnh.
Tuy nhiên, khi trực tiếp trải nghiệm, tôi thấy rằng xe leo đèo khá ổn. Dù VF 3 không phải là chiếc xe mạnh mẽ, nhưng nó hoàn toàn đủ sức chinh phục những con đèo ở vùng Tây Bắc.
Trong suốt hành trình, anh có gặp phải tình huống nào khiến mình lo ngại không?
Một kỷ niệm đáng nhớ khi tôi di chuyển từ Hà Giang lên Đồng Văn, quãng đường dài khoảng 120 km với nhiều đoạn đèo quanh co. Trước khi xuất phát, tôi đã tính toán quãng đường và mức dung lượng pin, nhưng vì đi đúng dịp Tết nên lượng xe trên đường rất đông.
Khi gần đến Đồng Văn, tôi gặp phải tình trạng tắc đường trên đèo, xe phải di chuyển rất chậm hoặc gần như đứng yên. Lúc đó, tôi bắt đầu chú ý nhiều hơn đến mức pin trên xe. Khi đến nơi, pin còn khoảng 30%, đủ để tiếp tục hành trình, nhưng tôi vẫn cảm thấy lo lắng, vì xe điện khi bật điều hòa hoặc phải chờ đợi lâu trong tình trạng kẹt xe sẽ tiêu hao năng lượng.

VF 3 đã vượt qua cung đèo Mã Pì Lèng – một trong những cung đường khó khăn nhất tại Hà Giang.
Có một tình huống khác khiến tôi khá lo lắng. Tôi tìm đến một trạm sạc theo bản đồ, nhưng khi đến nơi, tôi phát hiện trạm đó đã ngừng hoạt động. Lúc này, pin xe chỉ còn khoảng 7%. Tôi nhanh chóng mở bản đồ và tìm trạm sạc gần nhất, may mắn là khoảng cách không quá xa, tôi vẫn kịp đến trạm sạc tiếp theo để tiếp tục hành trình.
Sau trải nghiệm đó, tôi rút ra kinh nghiệm rằng khi đi xa bằng xe điện, không nên để pin xuống quá thấp, và luôn nên có sẵn vài phương án trạm sạc dự phòng trên lộ trình.
Anh có nói đã sạc khoảng 53 lần trong suốt chuyến đi. Điều này có gây ra bất tiện không?
Thực tế, tôi không cảm thấy việc sạc nhiều lần là bất tiện, vì tôi đã kết hợp việc sạc xe với thời gian nghỉ ngơi trên hành trình. Khi đi đường dài, người lái cũng cần dừng lại để ăn uống và thư giãn, nên tôi tận dụng thời gian nghỉ đó để sạc xe.
Thường sau khoảng 3–4 giờ lái xe liên tục, tôi sẽ tìm một trạm sạc hoặc điểm dừng chân thích hợp. Trong lúc nghỉ ngơi, ăn uống hoặc đi dạo để thư giãn, tôi sẽ cắm sạc cho xe. Khi quay lại, pin đã được nạp lên khá nhiều và tôi có thể tiếp tục hành trình.

Theo chủ xe, việc sạc khi pin còn khoảng 30% là cách tốt để đảm bảo hành trình không bị gián đoạn.
Bên cạnh đó, tôi cũng không đặt mục tiêu sạc đầy 100% mỗi lần. Hầu hết các lần dừng lại, tôi chỉ sạc đến mức cần thiết để tiếp tục di chuyển, sau đó lại tiếp tục cuộc hành trình. Nhờ vào cách này, thời gian chờ sạc không quá lâu và lịch trình của tôi không bị ảnh hưởng nhiều.
Về lâu dài, tôi nhận thấy rằng nếu tính toán điểm dừng và mức pin một cách chủ động, việc sạc xe điện trong những chuyến đi dài thực tế khá dễ dàng. Thậm chí, nó còn giúp tôi có thêm thời gian nghỉ ngơi thay vì phải lái xe liên tục suốt nhiều giờ.
Trong chuyến đi, anh nghỉ ngơi như thế nào?
Phần lớn thời gian trong hành trình, tôi thường ngủ ngay trong xe thay vì tìm khách sạn. Chỉ khi đến Hà Nội và ở lại khoảng hai ngày, tôi mới thuê phòng nghỉ. Còn lại, hầu hết các đêm đều gắn liền với chiếc VF 3.
Thông thường, vào buổi tối, tôi sẽ tìm một cây xăng hoặc điểm dừng chân có trạm sạc, vừa cắm sạc cho xe vừa tranh thủ nghỉ ngơi. Sau một ngày dài lái xe, vợ chồng tôi thường ăn uống đơn giản rồi sắp xếp lại không gian trong xe để ngủ. Khi xe đang sạc và pin dần đầy lên, chúng tôi nghỉ qua đêm tại đó. Sáng hôm sau chỉ cần thu dọn đồ, kiểm tra lại pin và tiếp tục hành trình.
Dĩ nhiên, việc ngủ trong xe cũng tiêu tốn một phần năng lượng. Thường sau một đêm, xe sẽ hao khoảng 15% pin vì tôi vẫn để một số thiết bị hoạt động như điều hòa hoặc hệ thống điện trong xe. Tuy nhiên, với tôi, mức tiêu hao này là chấp nhận được vì sự tiện lợi mà nó mang lại trong suốt chuyến đi dài.
So với xe tải trước đây, tổng chi phí và trải nghiệm khác biệt lớn nhất là gì?
So với những chuyến đi trước đây bằng xe tải, điều tôi nhận thấy rõ ràng nhất chính là chi phí năng lượng đã giảm đi đáng kể. Trước đây, mỗi chuyến đi dài đều phải tính toán kỹ lưỡng về tiền nhiên liệu, còn lần này, với xe điện, khoản chi phí này nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Riêng phần năng lượng cho quãng đường khoảng 5.500 km, tổng chi phí tôi bỏ ra chỉ khoảng 8–10 triệu đồng. Với một hành trình xuyên Việt kéo dài hơn hai tuần, con số này khiến tôi cảm thấy khá thoải mái. Nếu thực hiện chuyến đi tương tự bằng xe xăng, chi phí nhiên liệu chắc chắn sẽ cao hơn nhiều, đặc biệt khi phải di chuyển qua các cung đèo và quãng đường dài liên tục.

Chi phí năng lượng cho toàn bộ hành trình chỉ vào khoảng 8–10 triệu đồng.
Ngoài ra, tôi cũng cố gắng giữ chuyến đi theo phong cách du lịch trải nghiệm, vì vậy chi phí sinh hoạt không quá lớn. Phần lớn thời gian, tôi ăn uống ở các quán bình dân hoặc các quán địa phương dọc đường. Điều này vừa giúp tiết kiệm chi phí, vừa cho tôi cơ hội thưởng thức nhiều món ăn đặc sản của từng vùng mà tôi đi qua.
Sự cố đáng nhớ nhất trong chuyến đi là gì, đặc biệt liên quan đến lốp xe?
May mắn là trong suốt hành trình dài hơn 5.500 km, chiếc xe không gặp phải bất kỳ sự cố kỹ thuật nghiêm trọng nào. Các hệ thống vận hành vẫn hoạt động ổn định, nên phần lớn thời gian tôi chỉ cần tập trung vào việc lái xe và tận hưởng chuyến đi.
Sự cố đáng nhớ nhất lại đến từ một chi tiết mà ai đi đường dài cũng gặp phải, đó là lốp xe bị dính đinh. Trong chuyến đi, tôi đã gặp phải sự cố này ba lần, lần lượt tại Quảng Trị, Hội An và Phú Yên. Mỗi lần phát hiện bánh xe xì hơi nhẹ, tôi đều phải dừng lại kiểm tra và xử lý ngay.



Lốp xe bị dính đinh chính là sự cố đáng nhớ nhất trong chuyến đi.
May mắn là trước khi bắt đầu hành trình, tôi đã chuẩn bị một bộ vá lốp mang theo, nên có thể tự xử lý ngay tại chỗ. Nhờ vậy, chuyến đi không bị gián đoạn quá lâu và tôi vẫn tiếp tục hành trình đến điểm dừng tiếp theo để kiểm tra kỹ hơn. Đây là một trong những bài học tôi nghĩ rất quan trọng khi đi đường dài, đặc biệt là với những chuyến đi xuyên Việt như vậy.
Sau chuyến đi, anh rút ra bài học quan trọng nhất khi đi xa bằng xe điện là gì?
Sau hơn 5.500 km di chuyển qua nhiều tỉnh thành, tôi nhận thấy rằng khi lái xe điện đường dài, điều quan trọng nhất là phải quản lý mức pin một cách chủ động. Người lái không nên đợi đến khi pin gần hết mới tìm trạm sạc, vì như vậy rất dễ bị động nếu trạm sạc gần nhất gặp sự cố hoặc quá đông xe.
Theo kinh nghiệm của tôi, mức pin lý tưởng để bắt đầu tìm trạm sạc là khoảng 30%. Lúc này, pin chưa quá nóng sau quá trình lái xe và tốc độ sạc cũng nhanh hơn, giúp tiết kiệm thời gian chờ đợi.

Theo chủ xe, tốt nhất là sạc khi pin còn khoảng 30% để đảm bảo hành trình diễn ra thuận lợi.
Ngược lại, nếu để pin xuống quá thấp, như chỉ còn 10–20%, thời gian sạc sẽ lâu hơn và người lái cũng dễ cảm thấy căng thẳng, luôn phải lo lắng liệu có đủ pin để đến trạm sạc hay không. Vì vậy, đối với xe điện, việc tính toán điểm sạc trên hành trình là yếu tố quan trọng không kém gì việc lên kế hoạch di chuyển.
Cảm ơn anh vì cuộc trò chuyện thú vị!
