Bịt Mắt Bắt Nai – bộ phim đầu tay của đạo diễn Hoàng Thơ, với tham vọng khám phá tâm lý con người nhưng lại bị lạc vào mớ hỗn độn.
Sau ba năm chuẩn bị, đạo diễn Hoàng Thơ chính thức cho ra mắt Bịt Mắt Bắt Nai – tác phẩm điện ảnh được quảng bá là phim tâm lý giật gân, đi sâu vào những góc tối trong bản năng con người. Tuy nhiên, khi phim lên rạp, thay vì mang đến một bữa tiệc tâm lý căng thẳng, người xem lại cảm giác như đang lạc vào một “nồi lẩu điện ảnh” với đủ loại nguyên liệu nhưng không món nào được chế biến đúng cách.
Khi tình yêu đối diện với những cám dỗ đầy thử thách
Bịt Mắt Bắt Nai xoay quanh câu chuyện của nhà văn Hiệp (Dũng Bino) và Trang (Thái Trà My) – một cặp đôi đến một khu resort hẻo lánh theo lời mời của Ngọc (Bích Ngọc). Tại đây, Trang bất ngờ phát hiện ra Long (Lương Gia Huy), chồng của Ngọc, có khuôn mặt giống người đàn ông đã từng chuốc thuốc cô trong quá khứ. Từ đó, bầu không khí tại resort dần trở nên căng thẳng, khi những mối quan hệ phức tạp giữa bốn người bắt đầu được bóc tách, từ ghen tuông, dục vọng, phản bội đến những ẩn ức tâm lý.

Về cơ bản, phim cố gắng tạo ra một vòng tròn cảm xúc, nơi ai cũng có lỗi, ai cũng chịu tổn thương, và tất cả đều đeo mặt nạ giấu đi bản chất. Tuy nhiên, cách kể chuyện lại thiếu sự mạch lạc khiến khán giả khó có thể đồng cảm. Từ giữa phim, khán giả dễ rơi vào trạng thái bối rối với câu hỏi “Phim muốn truyền tải điều gì?” – câu hỏi này vẫn còn tồn tại cho đến khi phim kết thúc.
Thông điệp về sự vô tâm trở thành sự sụp đổ do cách triển khai chưa mượt mà
Đạo diễn Hoàng Thơ từng chia sẻ rằng Bịt Mắt Bắt Nai muốn khai thác sự vô tâm và những tổn thương tâm lý khiến con người trở nên méo mó. Nghe thì có vẻ hấp dẫn, nhưng cách thể hiện trên màn ảnh lại khiến khán giả chỉ biết cười chua chát. Phim đầy rẫy những nhân vật “khác thường” đến mức… phi logic.

Hiệp thì luôn hành động như người không định hướng; Trang thì thay đổi cảm xúc nhanh chóng như chớp mắt; Long thì lúc lại đáng sợ, lúc lại ngớ ngẩn. Thật khó hiểu khi tất cả họ đều cư xử theo cách mà không ai ngoài đời thực sự làm, ngay cả những nhân vật không có vấn đề tâm lý.
Đáng tiếc là thông điệp về việc con người dễ bị mù quáng trước dục vọng và sự ích kỷ lẽ ra có thể chạm đến trái tim người xem, lại bị méo mó bởi cách kể chuyện vụng về. Thay vì cảm nhận được nỗi đau, người xem chỉ cảm thấy bối rối vì không biết có nên cảm thông hay chỉ biết... cười.

Cảnh cắt dựng rời rạc, thoại như đến từ một hành tinh khác
Nếu xem phim như một món ăn, thì phần dựng phim và âm thanh chính là gia vị quyết định. Nhưng trong Bịt Mắt Bắt Nai, mọi thứ như bị trộn lẫn một cách thiếu kiểm soát. Cảnh đang căng thẳng, bỗng chuyển sang một cảnh tình cảm với nhạc nền du dương; đoạn hội thoại nghiêm túc lại bị cắt ngang bởi âm thanh ồn ào không cần thiết.

Việc cắt cảnh thiếu nhịp điệu, rời rạc khiến mạch cảm xúc bị gián đoạn liên tục. Một số cảnh quay ánh sáng lung linh như trong MV ca sĩ, nhưng khi được ghép lại với nhau, lại chẳng liên kết gì với nhau. Cảm giác như người dựng phim đang cố “bịt mắt” khán giả bằng chuỗi hình ảnh lộn xộn để che đậy phần kịch bản yếu.
Còn phần thoại trong phim là điểm yếu lớn nhất. Không ai ngoài đời lại nói chuyện như thế. Nhân vật phát ngôn những câu vừa triết lý nửa vời, vừa gượng ép, khiến khán giả trong rạp phải bật cười. Một số câu thoại nghe như được viết ra từ một bài đăng trên mạng xã hội, chứ không phải lời thoại của điện ảnh. Kết quả là cảm xúc của cả bộ phim trở nên giả tạo và nặng tính biểu diễn.

Khi cả bốn diễn viên chính cùng “thi đơ” trong một cảnh phim
Dàn diễn viên trẻ là một nỗ lực đáng khen, nhưng tiếc rằng sự non tay lại bộc lộ rõ trên màn ảnh. Dũng Bino trong vai Hiệp – một người đàn ông bị dằn vặt và hay sợ hãi, lại thể hiện bằng ánh mắt... trống rỗng. Cảm xúc mờ nhạt, biểu cảm lặp đi lặp lại, khiến nhân vật trở nên thiếu sức sống.

Thái Trà My trong vai Trang có nhiều đất diễn, nhưng dường như cô chỉ tận dụng để khoe vóc dáng hơn là diễn xuất. Lương Gia Huy – vai phản diện Long, có ngoại hình sáng và cơ bắp đẹp, nhưng diễn xuất lại không khá hơn.
Có lẽ Bích Ngọc là người đỡ tệ nhất. Cô vẫn giữ được sự tự nhiên trong biểu cảm, đôi khi toát lên nét u buồn, nửa chính nửa tà. Tuy nhiên, những câu thoại tệ hại đã kéo tuột cả phần diễn xuất của cô. Không ai có thể diễn tốt khi phải đọc những câu thoại chẳng giống lời người thật nói.

Tuy nhiên, phim lại có một “điểm cộng” khá lạ, đó là khiến khán giả cười rất nhiều. Nhưng không phải vì những tình huống hài hước cố ý, mà là nhờ vào những tình tiết lố bịch, câu thoại ngớ ngẩn và biểu cảm lúng túng của các diễn viên. Có lẽ, Bịt Mắt Bắt Nai đã vô tình trở thành bộ phim hài đáng nhớ nhất tháng 10, mặc dù nó chưa bao giờ muốn như vậy.
Bịt Mắt Bắt Nai là minh chứng rõ ràng cho thấy ý tưởng tốt chưa đủ để tạo ra một bộ phim hay thực sự. Đạo diễn Hoàng Thơ có tham vọng và tầm nhìn riêng, nhưng mọi thứ đều bị “vỡ trận” khi thực hiện. Từ kịch bản, diễn xuất, dựng phim đến âm thanh, tất cả như những mảnh ghép lạc lõng, tạo nên một tổng thể hỗn độn.
