Trong Phá Địa Ngục, đạo diễn Trần Mậu Hiền không chỉ tập trung vào một trong những di sản văn hóa lâu đời của Hồng Kông, mà còn khắc họa những vết nứt âm thầm ẩn giấu bên trong, thay vì ca ngợi chúng.
Phá Địa Ngục (The Last Dance), với tên gọi gợi nhớ đến sự đáng sợ và bi thương, lại mang đến một câu chuyện đầy nỗi niềm, những khoảnh khắc êm đềm nhưng cũng đầy phẫn uất. Tất cả được xây dựng để phản ánh một Hồng Kông đương đại, nơi sự xung đột giữa các thế hệ và sự thay đổi âm thầm nhưng đầy hủy hoại chính là những vấn đề nổi cộm.
Dùng cái chết để kể lại câu chuyện của những người còn sống
Bắt đầu trong bối cảnh Hồng Kông đang phục hồi sau đại dịch COVID-19, khi nền kinh tế suy sụp, Phá Địa Ngục kể về Đạo Sinh, một chuyên gia tổ chức đám cưới, người buộc phải chuyển sang công việc tổ chức tang lễ khi nền kinh tế suy thoái.
Trong một nền kinh tế đầy biến động, cái chết là điều duy nhất không thay đổi. Ít nhất là Đạo Sinh đã nghĩ như vậy khi đồng ý tiếp quản công ty tang lễ của chú Minh, người chuẩn bị rời Hồng Kông để định cư tại Canada. Chú Minh dẫn anh gặp ông Văn, một đạo sĩ theo tư tưởng truyền thống, người ngay lập tức mâu thuẫn với quan điểm hiện đại của Đạo Sinh.

Phá Địa Ngục đưa người xem vào những đám tang, những cái chết và các tín ngưỡng của người dân nơi đây. Nhưng ẩn sau đó lại là câu chuyện của những con người còn sống.
Đạo Sinh, ông Văn và gia đình đạo sĩ, tất cả những mối quan hệ, những bi kịch trong cuộc đời họ dần được hé lộ, giao thoa và cuối cùng hòa vào nhau, tạo thành một chương trong cuốn sách lớn kể về Hồng Kông.
ADVERTISEMENT

Phá Địa Ngục diễn ra như thể theo một công thức đã được định sẵn
Khi bước vào Phá Địa Ngục, bạn như bước vào một câu chuyện dần dần đậm chất cảm xúc, điều mà những khán giả quen thuộc với điện ảnh Hồng Kông sẽ cảm thấy rất quen thuộc. Nền điện ảnh này rất khéo léo trong việc pha trộn giữa phong cách phim dài tập đặc trưng của họ và sự tinh tế của điện ảnh yêu cầu sự kiểm soát thời gian hoàn hảo.
Chất “melodrama” đặc trưng dễ dàng chiếm lĩnh từng khung hình, khiến câu chuyện như đang vượt qua từng ranh giới vô hình nối các tập phim lại với nhau. Đây không phải là một cảm giác tồi tệ. Hãy tưởng tượng bạn đang thưởng thức một bộ phim dài trên màn hình lớn, khi không thể tua lại, bạn sẽ bị cuốn vào một thế giới đầy cảm xúc.

Phá Địa Ngục kể câu chuyện một cách hiệu quả nhờ vào phong cách của phim dài tập, cho phép nó giữ hai mạch truyện gần như độc lập với nhau. Điều này giúp các nhân vật trong mỗi tuyến được phát triển không giới hạn, tự do trong không gian được kiểm soát chặt chẽ, xen lẫn những mớ drama phức tạp từ công việc đến gia đình.
Thỉnh thoảng, các nhân vật từ tuyến truyện khác xuất hiện để đảm bảo câu chuyện chính không bị mờ nhạt, nhưng đây cũng là lúc vấn đề của bộ phim lộ ra. Mọi thứ như bị đo lường quá kỹ càng, khiến thủ pháp làm phim trở nên thiếu sự tự do, trong khi nhân vật dường như bị sắp đặt một cách dễ đoán. Dù phim ảnh vốn dĩ là sự sắp đặt, nhưng những chuyển tiếp tinh tế có thể giúp mọi thứ trở nên tự nhiên và “con người” hơn.

Việc phân tách quá kỹ càng vô tình khiến hai mạch truyện trở nên lệch lạc. Mối quan hệ gia đình ba thế hệ của Đạo sĩ Văn chiếm phần lớn thời gian để được thể hiện đầy đủ, khiến nhân vật chính Đạo Sinh dần trở thành nền phụ trong một bức tranh không rõ ràng.
Tuy nhiên, Phá Địa Ngục không vì thế mà đánh mất sức hút. Từng bước, bộ phim đưa người xem vào những góc nhìn đầy tính nhân văn về thế hệ trẻ giận dữ trong im lặng và nỗi lòng của những người lớn tuổi, vốn không quen thể hiện cảm xúc.

Vẫn là một tác phẩm đầy những nỗi niềm sâu kín
Trong những khoảnh khắc như vậy, bộ phim lại tỏa sáng với những tình tiết ẩn dụ sắc sảo. Những lời thoại mạnh mẽ và ồn ào nhường chỗ cho những khoảnh khắc tĩnh lặng quý báu, nơi từng hơi thở, từng giọt nước mắt thầm lặng càng làm câu chuyện đọng lại sâu trong lòng người xem.
Đạo sĩ Văn được ngưỡng mộ vì luôn tận tâm bảo vệ truyền thống nghề đạo sĩ. Tuy nhiên, thứ nghề này, với tư tưởng trọng nam khắc nghiệt, lại như một con dao cùn, dần dần làm rạn nứt tình cảm giữa ông và con gái Nguyệt. Cả hai đều kiệt sức, người thì chịu đựng nỗi đau âm ỉ. Đồng thời, nó cũng khiến con trai trưởng Bân bị giam cầm trong một nền văn hóa mà anh không thể nào hiểu thấu.

Đạo diễn Trần Mậu Hiền không chỉ ghi lại một trong những truyền thống lâu đời nhất của Hồng Kông, mà còn khéo léo chỉ ra những vết nứt sâu thẳm bên trong di sản văn hóa ấy, thay vì chỉ ca ngợi chúng.
Một bên là thế hệ đã gắn bó và sống trọn vẹn với di sản, trong khi bên kia là thế hệ đang tiếp nhận những giá trị mới mẻ. Phá Địa Ngục, mặc dù dần chuyển sang dạng drama gia đình, nhưng vẫn giữ được sức hấp dẫn nhất khi khám phá sự xung đột giữa những con người hiện đại và cuộc chiến của họ với truyền thống.

Đạo Sinh không muốn làm cha khi chứng kiến quá nhiều chia ly và cái chết, trong khi hai anh em Bân và Nguyệt lại coi nghề gia truyền là một nghĩa vụ với cha, chứ không phải một phần của nền văn hóa dân tộc.
Giải pháp đơn giản nhất có thể là một cuộc trò chuyện thẳng thắn về các giá trị, tư tưởng và sự thiêng liêng. Nhưng mọi chuyện không hề đơn giản khi thế hệ trước ngại ngùng thể hiện cảm xúc, trong khi thế hệ trẻ lại cảm thấy cần phải gào thét để được nghe thấy.

Phá Địa Ngục cùng với các nhân vật của mình, mãi lẩn quẩn trong những phẫn uất, cố gắng vượt qua ai đúng ai sai để tìm kiếm lối thoát. Bộ phim khép lại với một cái chết, đúng như cách nó đã bắt đầu, với những nỗi niềm sâu sắc trào dâng trong những phút cuối.
Cái kết là lúc bộ phim lắng xuống, nhưng cảm xúc lại vỡ òa một cách khó tả. Điều sâu sắc hơn là cái chết cuối cùng đã trở thành bước đệm cho một gợi ý táo bạo về những thói quen truyền thống được lồng ghép xuyên suốt.

Phá Địa Ngục là bộ phim dành cho những ai tìm kiếm sự suy ngẫm sâu sắc
Phá Địa Ngục không phải là một bộ phim dễ xem, điều này người viết phải thừa nhận. Nhịp độ phim nhẹ nhàng, hiếm khi mang lại những khoảnh khắc cao trào kịch tính. Tính chính kịch xã hội cần thời gian để lắng đọng, và phong cách làm phim trong tác phẩm này càng khiến bộ phim như kéo dài hơn.
Vì vậy, Phá Địa Ngục cần được xem một cách tĩnh lặng, suy ngẫm mới có thể thấu hiểu được những góc nhìn trong đó. Sau khi chiêm nghiệm, ta mới nhận ra rằng bộ phim này lại quen thuộc hơn ta tưởng.
