Cải Mả vẫn cần sự bền bỉ và hoàn thiện hơn, nhưng với vai trò là bộ phim kinh dị đầu tay của Thắng Vũ, nó thực sự không tồi chút nào.
Cải Mả mang âm hưởng của những bộ phim như 'Quật Mộ Trùng Ma', nhưng lại đậm chất Việt Nam. Phim kinh dị của đạo diễn Thắng Vũ gây ấn tượng mạnh với câu chuyện thấm đẫm yếu tố tâm linh và phong tục dân gian, được thể hiện sống động qua hình ảnh và âm thanh. Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là tác phẩm xuất sắc nhất của anh, nhưng rõ ràng là một ý tưởng không bị lãng phí.
Đào mộ tổ tiên, và mở ra lời nguyền khủng khiếp
Cải Mả mở màn bằng một cuộc đào mộ đầy ám ảnh tại nghĩa trang nhà họ Đỗ. Giữa màn đêm tĩnh lặng, ngôi mộ bị xới tung, tường mộ bị đục phá, và người chết bị xúc phạm vì những hũ vàng trong mộ. Khi mồ mả bị động, người chết không yên, đó là dấu hiệu của những tai họa đang chờ đợi.
Chẳng phải đợi lâu, con cháu họ Đỗ liên tục gặp vận xui không rõ lý do. May mắn là họ vẫn toàn mạng, nhưng sau khi tụ họp lại, họ bắt đầu nghi ngờ có điều gì bất thường ở mồ mả tổ tiên. Cuối cùng, họ quyết định cải mả ông bà. Ai ngờ, một hành động tưởng như thể hiện lòng thành kính với người đã khuất lại vô tình thức tỉnh một con quỷ dữ đang ám lấy gia đình. Đào mồ động mả cũng đồng nghĩa với việc mở ra một bí mật khủng khiếp.

Cải Mả mang đến một ý tưởng mới lạ, mở đầu rất ấn tượng
Với vai trò là bộ phim tiếp theo của Thắng Vũ, có thể nói anh đã trưởng thành hơn rất nhiều kể từ Chiếm Đoạt (2023). Nếu Cải Mả thực sự là tác phẩm kinh dị đầu tay của anh, thì đây chắc chắn là một khởi đầu đầy ấn tượng.
Bộ phim mang đến một ý tưởng độc đáo, trong khi người tạo ra nó lại sở hữu một phong cách làm phim rất súc tích, gói gọn trong ngôn ngữ điện ảnh. Thắng Vũ đã thành công trong việc tạo ra một tác phẩm mà hình ảnh và âm thanh kết hợp nhuần nhuyễn, gieo rắc những gợi ý tinh tế và thêu dệt một bí ẩn đầy lôi cuốn, đầy căng thẳng.

Cải Mả không phải là một siêu phẩm, đó là điều cần phải khẳng định. Tuy nhiên, nếu so với những tác phẩm gần đây được lấy cảm hứng từ các quan niệm dân gian, bộ phim này đã thể hiện một sự khác biệt rõ rệt, đặc biệt là về phong cách kinh dị và cách sắp xếp các tình tiết.
Điều đáng giá nhất của bộ phim chính là ở đó. Phim bắt đầu với một cảm giác “không thoải mái” ngay từ những phút đầu. Sự hiện diện của thế lực siêu nhiên được cảm nhận rõ qua từng khung hình, nhưng những mảnh ghép này chỉ làm cho bí ẩn càng thêm căng thẳng thay vì vội vàng hé lộ quá sớm.

Phim không đi theo lối hù dọa thông thường, ít có những tiếng hét giật mình, mà chọn một hướng đi ít thấy hơn: tạo dựng một không khí rùng rợn dày đặc, với trung tâm là cảnh quật mộ đầy lạnh gáy. Âm thanh được sử dụng cực kỳ thông minh, là yếu tố then chốt khiến từng cảnh phim thấm sâu vào lòng khán giả.
Trong bức tranh ấy, từng chút một, bộ phim khéo léo tiết lộ các bí mật theo cách khiến khán giả luôn phải đoán già đoán non, bởi “Show, don’t tell” là nguyên tắc mà Thắng Vũ áp dụng ngay từ đầu. Cải Mả có thể khiến khán giả nghĩ đây chỉ là một phiên bản của Quật Mộ Trùng Ma, nhưng càng về sau, câu chuyện càng lôi cuốn và đưa người xem vào vòng xoáy phức tạp của một gia đình tan vỡ.

Bằng cách mượn chuyện ma để kể về bi kịch gia đình, bộ phim thêm vào các bài học nhân sinh về tội lỗi và lòng tham, giúp nó thoát khỏi sự so sánh khập khiễng. Câu chuyện được xây dựng như một câu đố ghép hình, với án tử tâm linh luôn lơ lửng, khiến kịch tính dần gia tăng.
Đi sâu hơn, ta nhận thấy những khoảng lặng mà Thắng Vũ dành riêng cho bộ phim. Anh không xa lạ gì với thể loại tâm lý – giật gân, nhưng Cải Mả lại không ồn ào khi khai thác mối quan hệ gia đình phức tạp, mà tĩnh lặng hé mở những bí mật qua các ngụ ý đầy tinh tế.

Nhưng thiếu sự bền bỉ
Cải Mả sở hữu tất cả yếu tố để thành công, nhưng chúng lại chưa hoàn thiện. Ý tưởng rất độc đáo, diễn xuất không quá tệ, nhưng bộ phim lại trở thành nạn nhân đáng tiếc của sự thiếu bền bỉ. Một mở đầu rất ấn tượng lại dần mất sức vào những phút cuối vì thiếu sự chăm sóc sáng tạo đến tận cùng.
Khi những bí mật dần được hé lộ, nhịp phim tăng nhanh, có lúc hơi vội vàng và dễ đoán. Một số nhân vật phụ được giới thiệu đầy tiềm năng nhưng lại không được khai thác hết, khiến câu chuyện thiếu chiều sâu. So với các phim kinh dị Việt gần đây, đây là một bước tiến đáng kể. Phim dám đi xa hơn, ít ồn ào hơn, nhưng cuối cùng lại trở lại với lối mòn giải thích quá dễ dàng vào phút chót.

Cải Mả đủ sức để mang đến những phút giây giải trí
Mặc dù kết phim chưa thực sự trọn vẹn, nhưng việc đánh giá Cải Mả là một thất bại hoàn toàn quả thật là không công bằng. Như người viết đã nhận xét, bộ phim không phải siêu phẩm, nhưng với một đạo diễn như Thắng Vũ, người vừa mới bắt đầu với thể loại kinh dị, đây thực sự là một dự án đầu tay ấn tượng. Rõ ràng, nhà làm phim đã dám mạo hiểm sáng tạo, chăm chút cho phong cách kinh dị và khéo léo lồng ghép những tầng ý nghĩa sâu sắc.
Công bằng mà nói, Cải Mả vẫn đáng xem nếu mục tiêu là giải trí. Mặc dù có những điểm còn vụng về, bộ phim vẫn thể hiện được ý tưởng rõ ràng và nỗ lực hiện thực hóa nó cũng không hề tệ. Nó không hoàn hảo nhưng chắc chắn là một dự án có nhiều điểm đáng khen. Khán giả phù hợp sẽ là những ai yêu thích thể loại kinh dị dân gian Việt Nam với kỳ vọng vừa phải.
