La Vita Accanto (tựa tiếng Anh: The Life Apart) là bộ phim mới của đạo diễn Marco Tullio Giordana, kể lại câu chuyện cảm động về một cô gái có vết bớt đỏ trên mặt, và âm nhạc là niềm an ủi duy nhất của cô. Tác phẩm này đẹp và chứa đựng nhiều cảm xúc, nhưng cũng không tránh khỏi những đoạn gấp gáp trong việc kể lại câu chuyện.
La Vita Accanto, hay còn gọi là 'Cuộc sống xa cách', là một bức chân dung đầy ẩn ý và dịu dàng về những con người học cách yêu thương qua những nỗi đau. Bộ phim của đạo diễn Marco Tullio Giordana không chỉ chạm đến trái tim người xem nhờ diễn xuất tinh tế mà còn mở ra những suy ngẫm về vẻ đẹp của sự khác biệt và vai trò của âm nhạc trong việc kết nối con người với bản thân.
Câu chuyện bắt đầu từ một vết bớt đỏ
Rebecca sinh ra trong một gia đình giàu có tại Ý vào thập niên 1980, mang một vết bớt đỏ trên khuôn mặt. Từ giây phút đó, cuộc sống của cô đã bị ảnh hưởng bởi ánh mắt e dè, thương hại, và thậm chí là sự ghê sợ từ những người xung quanh, ngay cả từ chính gia đình mình.
Người mẹ Maria (Valentina Bellè) - xinh đẹp, tự hào nhưng cũng đầy mâu thuẫn khi coi vết bớt của con gái là một 'vết nhơ' trong gia đình. Thay vì bảo vệ Rebecca, bà chọn cách giấu kín cô khỏi thế giới, như thể sự tồn tại của con là điều cần phải che đậy.

Hình ảnh trong phim La Vita Accanto.
Cha của Rebecca, Osvaldo (Paolo Pierobon), là một người đàn ông thành đạt nhưng lại trốn tránh cảm xúc. Giữa họ là những khoảng lặng, nơi tình yêu bị lạc lối giữa danh dự và vẻ bề ngoài.
Rebecca (Sara Ciocca khi còn nhỏ, Beatrice Barison khi trưởng thành) lớn lên trong một gia đình đầy rối loạn tình cảm, chỉ tìm thấy sự an ủi trong âm nhạc - món quà mà người dì Erminia (Sonia Bergamasco) trao tặng. Âm nhạc trở thành ngôn ngữ duy nhất giúp cô kết nối với thế giới, đồng thời cũng là phương cách duy nhất để cô tự cứu mình khỏi nỗi đau.
Âm nhạc - mái nhà của những tâm hồn không hoàn hảo
Đạo diễn Giordana, người đã để lại dấu ấn sâu đậm với The Best of Youth, vẫn duy trì được phong cách kể chuyện tinh tế trong La Vita Accanto. Ông không lựa chọn làm cho bi kịch trở nên quá nặng nề, mà thay vào đó, dùng một giọng điệu nhẹ nhàng, thong thả, giống như một bản nhạc cổ điển, với những khoảng lặng nhiều hơn những đỉnh cao cảm xúc.

Hình ảnh trong phim La Vita Accanto.
Khi Rebecca chơi đàn, âm nhạc không chỉ là âm thanh mà là hơi thở, là không gian tự do mà cô có thể thoát khỏi những ánh nhìn của xã hội. Một cảnh quay đặc biệt là khi Rebecca ngồi trước cây đàn, tay cô run rẩy khi chạm vào phím đàn trong căn phòng ngập ánh sáng, như thể đó là biểu tượng của khát vọng sống và tự do của một con người với khuyết điểm.
Nhờ âm nhạc, cô đã tìm thấy người bạn thân Lucilla (Sara Ciocca) - một cô gái tóc đỏ với tâm hồn đầy tự do. Mối quan hệ của họ không chỉ là tình bạn mà còn là sự đồng cảm sâu sắc của hai tâm hồn tổn thương, một cách tinh tế và đầy nhân văn mà điện ảnh Ý luôn biết cách khai thác.
Những cú ngoặt đột ngột và khoảng trống trong câu chuyện
Mặc dù được dàn dựng cẩn thận và chứa đựng nhiều khoảnh khắc điện ảnh tuyệt đẹp, La Vita Accanto vẫn để lại cảm giác thiếu hơi thở ở một số đoạn. Câu chuyện kéo dài qua hai thập niên, nhưng đôi khi nó nhảy vội từ một sự kiện này sang sự kiện khác, khiến người xem chưa kịp cảm nhận thì phim đã tiếp tục.
Một số tình tiết như mối quan hệ giữa Osvaldo và một người phụ nữ khác, hay cái chết của cha Lucilla được đưa vào rồi nhanh chóng đóng lại, tạo cảm giác hời hợt trong khi nội dung phim lại có tiềm năng khai thác sâu hơn.
Đáng tiếc, phân đoạn siêu nhiên gần cuối khi một hồn ma xuất hiện để ‘giải thoát’ cảm xúc lại làm cho bộ phim, vốn rất thực tế, trở nên gượng gạo. Có thể Giordana muốn mang đến một kết thúc biểu tượng, nhưng cách giải quyết quá dễ dàng khiến cảm xúc chưa kịp lắng đọng đã bị phẳng lặng.
Dàn diễn viên là linh hồn thực sự của bộ phim
Nếu có điều gì giúp La Vita Accanto vượt qua những thiếu sót trong kịch bản, chính là diễn xuất. Valentina Bellè trong vai Maria đã khắc họa đầy đủ nỗi đau và mặc cảm của một người mẹ yêu con đến tuyệt vọng. Cô không phải là nhân vật phản diện, mà là nạn nhân của định kiến, một người phụ nữ bị cái đẹp và sự hoàn hảo giam cầm.

Hình ảnh trong phim La Vita Accanto.
Paolo Pierobon với vai Osvaldo - người cha - đã thể hiện một cách xuất sắc qua từng ánh mắt, từng lời nói đầy dằn vặt. Cảnh đối thoại giữa ông và con gái trưởng thành là một trong những phân đoạn xúc động nhất của phim: im lặng, đau đớn, nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu muộn màng.
Và trên hết, Beatrice Barison, cô gái trẻ lần đầu thử sức với điện ảnh, chính là trái tim của bộ phim. Cô không cần lời thoại nhiều, chỉ qua ánh mắt đầy kiên cường và cũng dễ bị tổn thương. Khi Rebecca ngồi trước đàn piano, khán giả có thể cảm nhận được trong cô sự cô độc, khao khát được nhìn nhận, và một sức mạnh nội tâm khiến người xem nghẹn ngào.
Một khúc ca về sự khác biệt và lòng nhân ái
La Vita Accanto không chỉ là câu chuyện của một cô gái có vết bớt, mà còn là biểu tượng cho những con người bị xã hội xem là ‘không hoàn hảo’. Giordana muốn gửi gắm thông điệp: sự khác biệt không phải là điều đáng sợ, điều đáng sợ là khi ta để những định kiến quyết định giá trị của một con người.
Mặc dù đôi khi bị cuốn vào những tình huống kịch tính và những cú ngoặt đột ngột, bộ phim vẫn giữ được tinh thần nhân văn: khuyến khích chúng ta đối mặt với nỗi đau, học cách yêu thương bản thân, và tin vào khả năng chữa lành của nghệ thuật.
Một tác phẩm chưa hoàn hảo nhưng chân thành
La Vita Accanto không phải là một tác phẩm hoàn hảo. Bộ phim có những thiếu sót về nhịp điệu và cách kết thúc, nhưng cũng có những khoảnh khắc đẹp đến mức khiến người xem phải lặng im khi màn hình tắt.
Với những ai từng cảm thấy mình ‘không đủ đẹp’, ‘không đủ hoàn hảo’, Rebecca chính là hình ảnh phản chiếu của chúng ta: yếu đuối nhưng đầy can đảm, tổn thương nhưng vẫn khao khát yêu thương và được yêu. Giordana có thể chưa kể trọn vẹn câu chuyện bằng lý trí, nhưng ông đã kể bằng trái tim, và đôi khi, chỉ cần như vậy cũng đủ khiến một bộ phim trở nên đáng nhớ.
