Với Nonostante, đạo diễn Valerio Mastandrea không chỉ kể một câu chuyện siêu thực mà còn mở ra một hành trình đầy tính thơ ca về sự tồn tại của con người. Bộ phim vẽ nên bức tranh về những linh hồn lơ lửng giữa tỉnh thức và cái chết, nơi tình yêu, ký ức và nỗi cô đơn hòa quyện vào không gian bệnh viện đầy lạnh lẽo.
Câu Chuyện Giữa Hai Thế Giới
Nonostante (tạm dịch: Feeling Better) là bộ phim thứ hai mà Valerio Mastandrea thực hiện vai trò đạo diễn, sau thành công của There’s Still Tomorrow. Trong lần này, anh khám phá một đề tài đầy ẩn dụ: thế giới của những bệnh nhân hôn mê, những người nằm bất động trong cơ thể nhưng linh hồn lại lang thang trong một “tầng không gian trung gian” giữa sự sống và cái chết.

Hình ảnh trong bộ phim Nonostante.
Nhân vật chính, do chính Mastandrea đảm nhận, là một người đàn ông trung niên, khó tính, cô độc và đầy hoài niệm. Anh cùng những “linh hồn đồng cảnh ngộ” chìm trong những ngày dài vô tận, tại một bệnh viện được tái hiện qua gam màu lạnh lẽo, ánh sáng huỳnh quang và không khí xa cách. Họ chờ đợi, không biết sẽ tỉnh lại, biến mất, hay chỉ đơn giản là tìm thấy một cảm xúc khiến sự tồn tại của mình bớt đi sự vô nghĩa.
Khi tình yêu nở trong cõi tạm bợ
Mạch phim Nonostante trở nên phong phú hơn khi một linh hồn mới xuất hiện - một người phụ nữ mạnh mẽ, nói tiếng Argentina (do Dolores Fonzi thể hiện). Khác với sự cam chịu của những linh hồn còn lại, cô mạnh mẽ phản kháng và không chịu chấp nhận giới hạn của thế giới "tạm bợ" này.
Sự xuất hiện của cô làm xáo trộn thế giới tĩnh lặng ấy, và mối tình giữa hai linh hồn bắt đầu nảy nở, vừa mỏng manh vừa không thể chạm tới. Bởi vì, nếu một trong hai người tỉnh lại hoặc ra đi, sợi dây liên kết ấy sẽ mãi mãi tan biến.

Hình ảnh trong phim Nonostante.
Câu chuyện tình yêu trong phim, dưới sự chỉ đạo của Mastandrea, không đi theo lối mòn kịch tính mà chú trọng vào sự chiêm nghiệm sâu sắc. Đó là một ẩn dụ cho khát khao kết nối giữa hai thế giới, mặc dù khoảng cách giữa chúng là không thể xóa nhòa.
Dấu ấn của đạo diễn Valerio Mastandrea
Mặc dù là một gương mặt quen thuộc trên màn ảnh Ý, nhưng trong Nonostante, Mastandrea đã khẳng định khả năng đạo diễn ngày càng vững vàng của mình. Cùng với đồng biên kịch Enrico Audenino, anh đã tạo nên một thế giới vừa thực vừa mơ, nơi ranh giới vật lý bị xóa nhòa bởi những cảm xúc tinh tế.
Hình ảnh trong phim được quay bởi DP Guido Michelotti, với nhiều góc máy từ trên cao, tạo cảm giác “nhìn xuống” thế giới, như thể người xem đang quan sát những linh hồn bị mắc kẹt. Những cơn gió mạnh đột ngột, ánh sáng nhân tạo và không gian tĩnh lặng gần như tuyệt đối khiến Nonostante mang đậm sắc thái siêu thực mà không cần đến kỹ xảo.
Nonostante không chỉ đơn thuần là câu chuyện giả tưởng về thế giới của những người hôn mê. Phim là một lời nhắc nhẹ nhàng về sự mong manh của cuộc sống và cách con người đối mặt với sự mất mát.

Hình ảnh trong phim Nonostante.
Giống như After Life (1998) của Hirokazu Kore-eda, bộ phim mà Mastandrea được cho là đã lấy cảm hứng từ đó, Nonostante cũng đặt ra câu hỏi: điều gì làm cho một cuộc đời trở nên đáng nhớ? Phải chăng chính là ký ức, tình yêu và khả năng cảm nhận, thứ níu giữ chúng ta lại dù chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi giữa sinh và tử?
Một tác phẩm nhỏ nhưng để lại ấn tượng sâu sắc
Không ồn ào hay bi lụy, Nonostante lựa chọn cách kể chuyện chậm rãi và tinh tế. Mặc dù đôi khi thiếu đi những điểm nhấn hoặc chiều sâu tâm lý của các nhân vật, bộ phim vẫn tạo dấu ấn nhờ vào không khí mơ màng và nỗi buồn thanh thoát bao trùm mọi khung hình.
Valerio Mastandrea không cố gắng trả lời câu hỏi về cái chết, mà chỉ nhẹ nhàng quan sát sự tồn tại. Trong một thế giới mà mọi thứ đều tạm thời, Nonostante như một lời nhắn nhủ rằng: chúng ta vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp ngay cả khi đang đợi chờ những điều không thể xảy đến.
