Thế Hệ Kỳ Tích của Hoàng Nam vẽ nên hành trình khởi nghiệp của giới trẻ... nhưng lại giống một giấc mơ xa vời, quá cách biệt với thực tế của cuộc sống.
Sau thành công của Đèn Âm Hồn, đạo diễn Hoàng Nam trở lại với Thế Hệ Kỳ Tích, mang trong mình một dự án đầy tham vọng kể về hành trình của những người trẻ, gia đình và những “kỳ tích” nảy sinh từ nỗ lực cá nhân. Phim cố gắng tiếp cận thế hệ Gen Z qua các yếu tố trendy như game, khởi nghiệp công nghệ và AI.
Thế nhưng, chính tham vọng quá lớn và sự tham gia của nhiều chủ đề đã khiến Thế Hệ Kỳ Tích trở nên thiếu sự kết nối cảm xúc đủ mạnh, khiến khán giả khó bám víu vào câu chuyện.
Người trẻ và hành trình tìm kiếm “kỳ tích” riêng cho mình
Nhân vật chính trong Thế Hệ Kỳ Tích là Tiến (Trần Tú), một chàng trai trẻ xuất thân từ gia đình bình dân, sống cùng bà nội ở Hà Nội sau khi mất cả bố mẹ trong một vụ tai nạn giao thông. Tiến mang trong mình ước mơ làm game, tin rằng đây không chỉ là đam mê cá nhân mà còn là con đường thay đổi cuộc đời, thoát khỏi nghèo đói.

Trong xã hội hiện đại, nơi giấc mơ khởi nghiệp luôn gắn liền với những áp lực tài chính, Tiến sớm phải đối mặt với thực tế cay nghiệt khi có quá nhiều ý tưởng nhưng thiếu vốn, thiếu kinh nghiệm và thiếu sự công nhận. Cùng với hành trình khởi nghiệp, mối quan hệ giữa Tiến và bà nội, đại diện cho thế hệ cũ, mang lại sức mạnh cảm xúc cho bộ phim. Bà nội lo lắng cho tương lai của Tiến nhưng cũng luôn âm thầm ủng hộ cháu theo cách riêng của bà.
Phim xoay quanh sự đấu tranh giữa ước mơ cá nhân và trách nhiệm gia đình, giữa khát vọng vươn lên và sự khắc nghiệt của cuộc sống. Cao trào đến khi Tiến đối mặt với khủng hoảng tài chính và bi kịch gia đình, và anh phải đưa ra những quyết định táo bạo để tiếp tục hành trình vượt qua mọi thử thách.

Thế Hệ Kỳ Tích cố gắng tiếp cận giới trẻ qua những đề tài đang hot trên mạng
Không thể phủ nhận Thế Hệ Kỳ Tích có sự bắt kịp xu thế thời đại. Việc chọn đề tài game và khởi nghiệp công nghệ AI là nỗ lực tiếp cận thế hệ trẻ – những người quen thuộc với môi trường số, startup, gọi vốn và những giấc mơ đổi đời nhanh chóng. Đồng thời, yếu tố gia đình, đặc biệt là tình cảm bà cháu, được đặt cạnh thế giới công nghệ hiện đại, tạo ra một sự đối lập thú vị giữa quá khứ và tương lai.

Phim không ngại đối mặt với áp lực tài chính, nỗi lo cơm áo gạo tiền – điều mà những người trẻ mới bắt đầu sự nghiệp phải chịu đựng. Những cảnh phim xoay quanh việc xoay sở chi phí sinh hoạt và đầu tư cho dự án phản ánh thực tế mà nhiều khán giả trẻ đang đối mặt. Đây là một cách tiếp cận hợp lý và có khả năng tạo sự đồng cảm với người xem.
Tuy nhiên, vấn đề là các đề tài này chỉ dừng lại ở mức “điểm qua” mà thiếu chiều sâu. Khởi nghiệp chỉ được nhắc đến như một khẩu hiệu thay vì là một hành trình đầy khó khăn và thử thách, trong khi tình cảm gia đình được đẩy lên quá mức qua thoại và bi kịch hóa, thay vì để cảm xúc tự nhiên phát triển.

Cách kể chuyện đã kéo lùi toàn bộ giá trị của bộ phim
Điểm gây tranh cãi nhất của Thế Hệ Kỳ Tích nằm ở kịch bản và cách triển khai. Phim chứa quá nhiều chi tiết kéo dài, những xung đột được đẩy lên thành drama thừa thãi và sau đó được giải quyết một cách quá nhanh chóng, đôi khi bằng tiền hoặc một “phép màu” nào đó. Điều này khiến mạch cảm xúc của người xem luôn bị gián đoạn.

Thông điệp mà phim muốn truyền tải – tin vào bản thân và nỗ lực sẽ tạo nên kỳ tích – được nhắc đi nhắc lại quá nhiều lần qua những lời thoại trực tiếp. Cách truyền tải này mang đậm màu sắc văn mẫu, giáo điều và thậm chí còn khô khan hơn cả sách giáo khoa. Thay vì để khán giả tự rút ra cảm nhận qua hành động của nhân vật, phim lại chọn cách “nói thẳng”, giải thích mọi thứ đến mức thừa thãi.
Về mặt hình ảnh, màu sắc phim và bối cảnh Hà Nội được khai thác khá chi tiết, từ những con phố cũ cho đến không gian sinh hoạt hàng ngày. Tuy nhiên, yếu tố này chỉ đóng vai trò làm nền, không đủ sức cứu vãn một kịch bản thiếu trọng tâm và lộn xộn.

Diễn xuất giữa hai thế hệ diễn viên có sự chênh lệch rõ rệt
Dàn diễn viên kỳ cựu là điểm sáng hiếm hoi của Thế Hệ Kỳ Tích. Các tên tuổi lớn như NSND Thanh Hoa, NSND Bùi Bài Bình... mang đến sự tự nhiên và dễ chịu, đặc biệt trong các phân cảnh đời thường. Ngược lại, dàn diễn viên trẻ như Trần Tú, Hồng Khanh, Nàng Mơ... lại bộc lộ hạn chế rõ rệt với biểu cảm đơn điệu, chỉ xoay quanh một vài trạng thái cảm xúc suốt bộ phim, nhiều lúc cố gắng thể hiện nội tâm nhưng không thực sự thuyết phục.

Phim mắc phải lỗi nghiêm trọng về thoại, với lượng thoại dày đặc và âm điệu miền Bắc được nhấn mạnh trong hầu hết các phân cảnh, dễ làm người xem cảm thấy mệt mỏi, đặc biệt là với khán giả không quen thuộc. Quan trọng hơn, điện ảnh vốn là ‘show, don’t tell’ nhưng Thế Hệ Kỳ Tích lại làm ngược lại, sử dụng lời thoại và diễn giải mọi thứ. Những gì khán giả nhìn thấy rõ ràng trên màn ảnh vẫn được nhân vật nói ra, khiến trải nghiệm xem phim trở nên nặng nề và thiếu tinh tế.

Thế Hệ Kỳ Tích là một bộ phim với ý tưởng không tồi, thậm chí rất phù hợp với thời đại, nhưng lại thất bại trong cách kể chuyện và triển khai. Tham vọng muốn đưa quá nhiều thông điệp vào một thời lượng ngắn khiến phim trở nên lộn xộn, giáo điều và thiếu chiều sâu. Đây là tác phẩm có thể mở ra nhiều suy nghĩ về thế hệ trẻ và giấc mơ khởi nghiệp, nhưng chưa đủ thực tế và tinh tế để tạo sự kết nối lâu dài với người xem.
