Thuộc thể loại phim học đường Đài Loan, Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu khiến người xem phải suy ngẫm về những ký ức tuổi trẻ của chính mình
Có lẽ Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu (Lovesick) là một trong những bộ phim ám ảnh nhất năm. Bên dưới vẻ ngoài tươi sáng của tuổi học trò, sau mối tình đầu ngây ngô đầy rung động, bộ phim không hề nhẹ nhàng mà phơi bày hiện thực phũ phàng. Hóa ra trưởng thành là một đặc ân không phải ai cũng có?
Giả bệnh nhưng tình cảm lại chân thật
Mở đầu Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu là trò nghịch dại của Diệp Tử Kiệt (Chiêm Hoài Vân) - cậu học sinh cá biệt khiến cả hiệu trưởng và bản thân phải nhập viện. Nằm trên giường bệnh, Tử Kiệt mặt cắt không còn hột máu, biết mình chắc chắn bị đuổi học, mất cơ hội thi tốt nghiệp và cả quyền thừa kế gia tộc.
Ai ngờ điều kiện để nhận gia tài là cậu phải tốt nghiệp và đậu đại học. Đang bế tắc thì tin sét đánh ập đến: Tử Kiệt ơi, cậu mắc ung thư rồi!

Nhưng Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu bất ngờ lật ngược tình thế. Hóa ra chỉ là hiểu lầm. Dù sao, nó đã giúp cậu thoát hiểm trong tích tắc. Nhà trường đồng ý cho Tử Kiệt tiếp tục học, trao cho cậu cơ hội sống trọn tuổi thanh xuân. Họ còn tinh tế khi cử Diệp Tử Khiết (Giang Tề) - lớp trưởng mẫu mực làm người hỗ trợ cậu học sinh lạc lối này.
Thế là hai kẻ đối đầu giờ phải dính như hình với bóng, tạo nên bao tình huống dở khóc dở cười. Tử Kiệt đang giả bệnh nay phải diễn càng kỹ để qua mặt cô bạn thông minh. Tưởng rằng sẽ cực hình, nào ngờ khoảng thời gian ấy lại trở thành những ký ức ngọt ngào lẫn đau đớn khắc sâu vào lòng chàng trai.

Đời người có mấy lần 'sau này' để hối tiếc?
Điện ảnh Đài Loan đang chứng kiến sự hồi sinh của dòng phim thanh xuân học đường với những rung động tinh tế về tuổi trẻ. Sau Thiếu Nữ Ánh Trăng đầu năm, giờ đây Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu tiếp tục chạm vào trái tim khán giả.
Nếu hỏi đây có phải kiệt tác xuất sắc nhất, e rằng không phải. Bộ phim vẫn đi theo lối mòn quen thuộc của thể loại học đường. Nhịp phim chậm rãi, ít cao trào như chính cuộc sống thường nhật. Nhưng cái đẹp của nó nằm ở những xúc cảm chân thật khó tả.

Bộ phim khéo léo tiết lộ câu chuyện qua 3 chương với 3 phong cách riêng biệt, từ từ dẫn dắt khán giả vào mối tình 'bệnh hoạn' theo đúng nghĩa đen giữa hai tính cách đối lập, cùng những tình bạn chân thành và ước mơ giản dị tuổi học trò.
Khi xem Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu, bạn sẽ được sống lại những ký ức học trò với mùi gỗ bàn ghế, tiếng phấn viết bảng, cùng những rung động ngượng ngùng của tình đầu. Diệp Tử Kiệt và Tử Khiết đã khắc họa sống động một thời thanh xuân tươi đẹp qua những thước phim đầy màu sắc rực rỡ.

Thành công đến từ những góc quay tinh tế và bối cảnh giản dị mà đầy chất thơ, toát lên vẻ trong trẻo của tuổi thanh xuân. Dàn diễn viên thể hiện xuất sắc, không chỉ nhờ ngoại hình phù hợp mà còn ở khả năng diễn xuất tự nhiên, khắc họa thành công những nhân vật với chiều sâu nội tâm đa diện.
Bộ phim khéo léo đưa người xem vào câu chuyện tình ngọt ngào, nhưng sau bức tranh êm đềm ấy là những khúc quanh đầy chông gai. Khi vượt ra khỏi khuôn viên trường học, Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu bất ngờ đẩy khán giả vào những nỗi đau không thể ngờ tới, mang đến cảm xúc buồn man mác khó tả.

Ban đầu, tôi không đặt nhiều hy vọng vào Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu. Là người đã xem vô số phim thanh xuân, tôi tưởng mình có thể đoán trước mọi tình tiết. Thế nhưng, dù sử dụng công thức quen thuộc với những mẫu nhân vật tưởng chừng sáo mòn, bộ phim vẫn khiến tôi bất ngờ - bằng sự tàn khốc không ngờ.
Đó là tính từ ít khi xuất hiện khi nói về phim học đường. Nhưng đạo diễn Hứa Phú Tường đã cố ý tạo nên sự tàn nhẫn ấy như lời cảnh tỉnh: tuổi trẻ không phải lúc nào cũng ngọt ngào, và 'ngày sau' đôi khi là đặc ân không phải ai cũng có may mắn đạt được.

Phải chăng chúng ta đã quá dễ dãi với hai chữ 'sau này' khi liên tục hứa hẹn rồi chẳng bao giờ thực hiện? Phải chăng ta đã lãng phí nó trong cuộc sống vô tư không lo nghĩ? Một đời người được mấy lần 'sau này'? Đến đoạn này, Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu thực sự khiến trái tim người xem thắt lại.
Nhịp phim nhẹ nhàng bỗng chuyển mình với cú xoay gay cấn khiến trái tim người xem quặn thắt. Đây cũng là lúc dàn diễn viên thể hiện bản lĩnh nghề nghiệp qua những khoảnh khắc im lặng đầy ám ảnh, không cần ngôn từ vẫn truyền tải trọn vẹn cảm xúc, tạo nên cái kết ám ảnh khó phai.

Bản nhạc tuổi trẻ ngân vang không dứt
Cái chết trẻ mãi là nỗi đau khôn nguôi, và bộ phim dù tươi sáng vẫn không quên nhắc nhở điều đó. Dù vậy, tác phẩm có thể đào sâu hơn nữa nếu phần kết được đầu tư chỉn chu hơn. Tuy nhiên, khán giả yêu thích phim tuổi học trò vẫn sẽ tìm thấy ở đây nhiều điều hấp dẫn.
Tôi Có Bệnh Mới Thích Cậu khéo léo kết hợp giữa sự hóm hỉnh, sức hút tuổi trẻ, những rung động trong trẻo và tình yêu tinh khôi như nắng sớm. Không cần những cảnh ồn ào hay nước mắt, bộ phim vẫn truyền tải thành công nỗi buồn thấm thía. Triết lý nhân sinh cứ thế len lỏi, để lại vết cắt sâu lắng trong lòng người xem ngay cả khi màn hình đã tắt.
