Phim kinh dị chuyển thể từ game thường gợi nhắc đến những tác phẩm hạng B, chỉ tập trung vào việc câu kéo người xem. Tuy nhiên, với Exit 8: Ga Tàu Vô Tận, mọi thứ lại mang một diện mạo rất khác biệt.
Điện ảnh Nhật Bản luôn khiến khán giả phải ngạc nhiên. Dù không quá phô trương, họ vẫn đều đặn cho ra những tác phẩm nghệ thuật đặc sắc, và đôi khi lại mang đến những phim thương mại hoàn toàn khác biệt. Exit 8: Ga Tàu Vô Tận (Exit 8) là ví dụ điển hình cho việc người Nhật có thể tạo ra phim thương mại nhưng vẫn giữ được chất nghệ thuật.
Phim đã nhận được 8 phút vỗ tay tại Cannes năm nay.
Exit 8: Ga Tàu Vô Tận được chuyển thể từ tựa game The Exit 8, một game kinh dị ra mắt năm 2023. Phim đã nhận được sự tán dương từ cộng đồng game thủ nhờ vào ý tưởng độc đáo. Người chơi sẽ phải lang thang trong một hệ thống đường tàu địa ngầm dường như vô tận, tạo nên cảm giác căng thẳng tâm lý, hồi hộp và sợ hãi.
Để thoát khỏi cái vòng lặp của hệ thống đường tàu địa ngầm, người chơi cần phải phát hiện ra điểm bất ngờ. Nếu không đủ tinh tế, nhân vật sẽ bị mắc kẹt mãi trong thế giới lạnh lẽo của những hành lang tàu ngầm dường như không có hồi kết.

The Exit 8 đã gây ấn tượng mạnh mẽ với hơn 1,5 triệu lượt tải trên các nền tảng khác nhau, nhanh chóng được chuyển thể thành phim. Điều này không phải là điều quá bất ngờ, nhưng điều thú vị là bộ phim được chiếu tại hạng mục Midnight Screening của Cannes năm nay, nhận được nhiều lời khen và tràng vỗ tay dài 8 phút từ khán giả.
Dù Midnight Screening không phải là hạng mục tranh giải chính thức tại Cannes, nhưng đây được coi là “sân chơi” của các tác phẩm kinh dị, kỳ ảo với những trải nghiệm gây sốc và tiên phong. Đây cũng là nơi khám phá nhiều cult-classic và là bệ phóng cho những “quái kiệt” điện ảnh như: David Lynch, Quentin Tarantino, Nicolas Winding Refn. Vậy thì một bộ phim kinh dị chuyển thể từ game như Exit 8: Ga Tàu Vô Tận có gì đặc biệt mà lại nhận được sự chào đón nồng nhiệt đến vậy tại Cannes?

Đây không chỉ là một bộ phim kinh dị đơn thuần về game.
Exit 8: Ga Tàu Vô Tận bắt đầu với góc nhìn của nhân vật chính. Anh bước lên chuyến tàu địa ngầm đông đúc, nơi anh thấy một người mẹ trẻ ôm con nhỏ. Đứa trẻ khóc ầm ĩ, gây khó chịu cho cả hành khách trên tàu, thậm chí có người đã lên tiếng trách móc người mẹ.
Nhân vật nam chính tỏ ra thờ ơ trước tình cảnh ấy. Anh dán mắt vào chiếc điện thoại như bao người khác, rồi bước xuống tàu. Nhưng khi nhận được một cuộc gọi quan trọng, anh phát hiện mình bị lạc và mãi không thể tìm thấy lối ra. Cứ đi mãi, anh lại quay về điểm xuất phát ban đầu.

Anh phát hiện ra một bảng hướng dẫn với các quy tắc rõ ràng và đơn giản: nếu gặp phải điều bất thường, hãy quay lại, nếu không thì cứ tiếp tục đi.
Có một người đàn ông ăn mặc chỉn chu, thi thoảng lại đi ngược hướng anh. Tuy nhiên, người này luôn bước đi như một cỗ máy, với khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc.

Tựa game gốc khai thác sâu vào nỗi sợ khi bước vào hệ thống tàu điện ngầm – một thành phố ngầm lạnh lẽo dưới lòng đất, với những bức tường ngột ngạt và những con người xa lạ, vô cảm. Người chơi phải luôn căng mắt tìm kiếm những chi tiết nhỏ nhất để có hy vọng thoát ra khỏi đó.
Tuy nhiên, Exit 8: Ga Tàu Vô Tận là một bộ phim điện ảnh. Nếu chỉ đơn thuần chuyển thể trò chơi và để nam chính tìm kiếm sự khác biệt trên những chuyến tàu, thì sẽ rất nhàm chán. Chính vì vậy, xuyên suốt hành trình của anh, phim đã xen lẫn nhiều tình tiết thực và ảo, khiến người xem không ngừng bối rối, và đôi khi phải đặt ra câu hỏi về chính cuộc sống này.

Điểm đặc biệt của Exit 8: Ga Tàu Vô Tận là nó luôn khiến người xem phải tự đặt câu hỏi. Mình đang theo dõi cái gì? Một trò chơi sinh tồn? Một cuộc lừa đảo? Một kẻ bị ma ám? Hay chỉ là hành trình trong chính tâm trí của nhân vật chính? Và với cái kết mở, chắc chắn bạn sẽ tiếp tục suy nghĩ mãi về nó.
Phim chứa đựng vô vàn ẩn dụ về sự lạc lõng của con người trong xã hội hiện đại.
Mặc dù có một trailer khá hấp dẫn, mang đậm chất kinh dị, nhưng Exit 8: Ga Tàu Vô Tận lại mang đến những hình ảnh ẩn dụ sâu sắc về thế giới thực. Đó là những hành lang lạnh lẽo, kéo dài vô tận, như chính cuộc sống nhàm chán, lặp đi lặp lại của chúng ta mỗi ngày.
Trong thế giới hiện đại, mặc dù đầy đủ vật chất, con người lại trở nên lạnh lùng và xa cách. Mỗi người đều chỉ mải mê dán mắt vào điện thoại, chẳng còn nhiều sự giao tiếp thật sự với nhau.

Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên suốt bộ phim, tạo nên cảm giác tội lỗi và sợ hãi cho nam chính. Tiếng khóc của trẻ con như một yếu tố “ngược dòng”, yếu ớt, đầy sự cần bảo vệ. Tuy nhiên, trong suốt bộ phim, chẳng ai có ý định tiếp cận để giúp đỡ hay dỗ dành đứa trẻ.
Xã hội hiện đại ngày càng trở nên ngột ngạt và áp lực, dẫn đến tỷ lệ sinh giảm sút. Mặc dù người ta kêu gọi giới trẻ sinh con, nhưng lại chẳng có bất kỳ hành động nào thực sự giúp đỡ, hỗ trợ họ. Trong khi thế giới này lại quá khắc nghiệt, không chỉ đối với người lớn mà còn đối với những đứa trẻ nhỏ bé.

Nhân vật nam chính, dù không có tên gọi cụ thể, nhưng rõ ràng là hình ảnh của một người trẻ đang lạc lõng trong thế giới vô định. Ở đầu phim, anh phải đối mặt với một cú sốc tâm lý lớn. Và suốt hành trình của phim, đặc biệt là khi anh gặp một cậu bé có gương mặt đượm buồn và đồng hành cùng cậu, chúng ta càng thấy rõ hơn gánh nặng tâm lý và chiều sâu nội tâm của nhân vật này.
Nhân vật nam chính mang đậm phong cách của các nhân vật trong những tác phẩm của nhà văn nổi tiếng Haruki Murakami (Drive My Car, bộ phim đoạt giải Oscar cho Phim ngoại ngữ năm 2022, được chuyển thể từ một truyện ngắn của ông). Họ là những con người sâu sắc nhưng luôn cảm thấy cô đơn, lạc lõng trong cuộc sống. Đôi khi họ bước vào một thế giới siêu thực, rồi chìm đắm và thậm chí tự hủy hoại mình trong đó. Điều đặc biệt là họ luôn mang đến cho người xem sự đồng cảm sâu sắc.

Cái kết để lại nhiều suy tư, khiến người xem phải trăn trở.
Liệu nam chính có thể thoát ra khỏi mê cung đáng sợ ấy, cái vòng lặp tưởng như không có lối thoát? Cái kết mở ở cuối phim chắc chắn sẽ khiến bạn phải suy nghĩ rất lâu, thậm chí sẽ có nhiều cách giải thích khác nhau về số phận của nhân vật này.
Trong tựa game gốc, nếu bạn quan sát kỹ và chọn đúng con đường, bạn sẽ có thể thoát ra ngoài, rời khỏi vòng lặp. Tuy nhiên, game cũng không hề giải thích lý do tại sao nhân vật lại rơi vào tình huống khó hiểu này.

Tuy nhiên, đoạn kết trong phim lại khác biệt. Nó không hề đơn giản như cái kết trong game. Sau tất cả những trải nghiệm kinh hoàng và day dứt trong những hành lang tàu điện ngầm, dường như đã có một sự thay đổi sâu sắc trong tâm hồn của nam chính.
Có thể anh đã tìm ra con đường thực sự mà mình cần đi. Và giờ đây, anh có thể đối diện với mọi thử thách bằng một tâm thế hoàn toàn khác biệt. Liệu anh có thực sự thoát khỏi vòng lặp hay sẽ tiếp tục bị nó cuốn vào, có lẽ tất cả phụ thuộc vào cách nhìn nhận của từng người.

Exit 8: Ga Tàu Vô Tận (Exit 8) là một trải nghiệm điện ảnh hoàn toàn khác biệt, đủ để để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người xem. Tuy nhiên, đây không phải là loại phim dễ dàng tiếp cận với số đông khán giả, cũng không phải là tác phẩm giải trí thông thường.
