Guillermo del Toro đã sáng tạo một kết thúc mới mẻ trong Frankenstein, mang đến một phiên bản đầy cảm xúc và khác biệt hoàn toàn so với tác phẩm gốc. Cùng tìm hiểu sự thay đổi giữa bộ phim và tiểu thuyết của Mary Shelley.
Chuyển thể một tác phẩm văn học lên màn ảnh luôn đòi hỏi phải giữ gìn nguyên vẹn tinh thần của tác phẩm gốc, đồng thời đưa vào những yếu tố sáng tạo mới. Guillermo del Toro đã làm điều này rất thành công với Frankenstein của Mary Shelley. Bộ phim không chỉ tái hiện chân thực cuốn tiểu thuyết cổ điển mà còn mang đến một kết thúc cảm động, tạo nên một phiên bản khác biệt với nguyên tác. Liệu sự thay đổi này có làm tăng giá trị cho câu chuyện? Hãy cùng khám phá.
1. Quá Trình Chuyển Thể Từ Sách Lên Màn Ảnh
Chuyển thể một tác phẩm văn học nổi tiếng lên màn ảnh luôn là một thách thức lớn. Dù các nhà làm phim cố gắng giữ nguyên từng chi tiết từ cuốn sách, nhưng chắc chắn một số yếu tố sẽ không thể truyền tải đầy đủ. Tuy nhiên, với một đội ngũ sáng tạo tài năng, người xem sẽ được thưởng thức một phiên bản hoàn toàn mới mẻ, nhưng vẫn giữ được cái hồn của tác phẩm gốc. Frankenstein của Guillermo del Toro là một ví dụ điển hình. Bộ phim không chỉ tái hiện chính xác những gì Mary Shelley đã viết mà còn mang đến nhiều yếu tố mới, tạo nên một câu chuyện xúc động và sâu sắc hơn.

Hình ảnh trong bộ phim Frankenstein.
2. Kết Thúc Của Tiểu Thuyết Frankenstein
Lần đầu tôi đọc Frankenstein khi còn là học sinh trung học. Khi đó, tôi không hề hay biết rằng một trong những con quái vật nổi tiếng nhất trong văn hóa đại chúng lại bắt nguồn từ một cuốn tiểu thuyết của một nữ tác giả 19 tuổi vào năm 1818. Cuốn sách đã để lại ấn tượng mạnh mẽ và cho đến nay, nó vẫn là một trong những tác phẩm tôi yêu thích nhất.
Trong tiểu thuyết, câu chuyện kết thúc với cái chết của Victor Frankenstein, người đã tạo ra con quái vật. Sau khi vợ anh, Elizabeth, qua đời (cô là bạn thuở nhỏ của Victor và sau này trở thành vợ anh), Victor quyết tâm trả thù và không ngừng nghỉ cho đến khi tiêu diệt con quái vật. Câu chuyện dẫn dắt Victor đến vùng Bắc Cực, nơi anh gặp Walton, một thuyền trưởng đang hướng về Bắc Cực. Victor kể lại cho Walton nghe về quá trình anh tạo ra quái vật từ các bộ phận xác chết. Sau khi kể xong, Victor qua đời, và vài ngày sau, Walton phát hiện con quái vật đang khóc bên xác của Victor. Cuối cùng, con quái vật quyết định rời đi, mang trong mình quyết tâm tự sát, cảm thấy hoàn toàn cô đơn và không còn lý do để sống.

Hình ảnh từ bộ phim Frankenstein.
Cuối cùng, thông điệp mà Mary Shelley gửi gắm về giá trị của tình bạn, sự đồng hành trong cuộc sống, và cái kết bi thương của cả Victor lẫn con quái vật đã khắc sâu một ấn tượng khó phai trong lòng người đọc.
3. Kết Thúc Mới Trong Phiên Bản Phim Của Guillermo Del Toro
Trong phiên bản phim của Guillermo del Toro, câu chuyện vẫn xoay quanh nhân vật Victor vào những ngày cuối đời của anh, nơi anh kể lại câu chuyện của mình cho Walton, giống như trong tiểu thuyết. Tuy nhiên, có một số thay đổi đáng chú ý, đặc biệt là về kết thúc của câu chuyện.
Một trong những sự thay đổi lớn nhất trong phim là nhân vật Elizabeth. Nếu trong tiểu thuyết, Elizabeth là vợ của Victor, thì trong phim, cô lại là bạn gái của người em trai William và tỏ ra rất lạnh nhạt với Victor từ đầu. Phim đã dành nhiều thời gian hơn để phát triển nhân vật Elizabeth, giúp cô có mối liên hệ đặc biệt với con quái vật. Del Toro đã tạo ra một sự kết nối đầy cảm động giữa Elizabeth và quái vật, khi cô nhìn thấy chính mình trong con quái vật và muốn bảo vệ nó, thay vì chỉ xem nó như một công cụ trả thù cho Victor.
4. Tại Sao Sự Thay Đổi Kết Thúc Là Điều Cần Thiết
Guillermo del Toro không chỉ tái hiện lại câu chuyện của Mary Shelley mà còn mang đến một góc nhìn mới về các nhân vật và câu chuyện cổ điển này. Kết thúc của phim mở ra một cái nhìn nhân văn hơn về con quái vật, giúp khán giả cảm nhận được nỗi cô đơn và sự đau khổ của nó. Thay vì kết thúc bi thương như trong sách, phim cho chúng ta thấy một không gian rộng lớn hơn cho sự cứu rỗi và hy vọng, mặc dù quái vật vẫn phải đối mặt với nỗi cô đơn.

Hình ảnh trong bộ phim Frankenstein.
Del Toro đã khắc họa nhân vật Elizabeth một cách sâu sắc và đầy ý nghĩa trong câu chuyện, giúp người xem cảm nhận được mối liên kết đồng cảm mạnh mẽ giữa cô và con quái vật. Đây là một sự lựa chọn sáng tạo, mang đến chiều sâu cảm xúc cho bộ phim mà không làm mất đi bản chất của tiểu thuyết gốc.
Với việc thay đổi kết thúc và phát triển các nhân vật, đặc biệt là Elizabeth, Guillermo del Toro đã làm sống lại Frankenstein theo một cách mới mẻ. Bộ phim không chỉ tôn vinh nguyên tác của Mary Shelley mà còn thêm vào những yếu tố nhân văn, tạo ra một kết thúc đầy cảm xúc và khó quên. Mặc dù sự thay đổi này có thể khiến một số người hâm mộ của sách cảm thấy lạ lẫm, nhưng nó chắc chắn mang đến một trải nghiệm điện ảnh độc đáo và đầy chiều sâu.
