Tác phẩm điện ảnh 'Mang mẹ đi bỏ' cùng sự xuất sắc của Hồng Đào đã tạo nên cơn lốc cảm xúc, nhưng đồng thời cũng chịu nhiều chỉ trích vì kịch bản chưa chỉn chu và cái kết mơ hồ khiến người xem băn khoăn khôn nguôi
Chạm mốc 100 tỷ đồng chỉ trong vòng 7 ngày, 'Mang mẹ đi bỏ' lập tức trở thành hiện tượng phòng vé đáng chú ý. Phim ghi điểm nhờ những phân cảnh đầy xúc động từ dàn diễn viên tài năng, nổi bật là màn thể hiện của Hồng Đào. Dù vậy, kịch bản vẫn tồn tại nhiều điểm yếu, đặc biệt là đoạn kết mở khiến khán giả không khỏi thắc mắc.
1. Thành tích ấn tượng và những ý kiến trái chiều
Chỉ sau chưa đầy một tuần công chiếu, Mang mẹ đi bỏ đã xuất sắc thu về 100 tỷ đồng, tạo nên cơn sốt toàn quốc. Tác phẩm do đạo diễn Mo Hong Jin dàn dựng thu hút lượng lớn khán giả nhưng cũng nhận về nhiều đánh giá khác nhau. Nhiều người xúc động trước những cảnh diễn chân thành, trong khi số khác lại chỉ ra những điểm chưa ổn trong kịch bản và cách xây dựng tình huống.

Chỉ trong thời gian ngắn, Mang mẹ đi bỏ đã thu về trăm tỷ đồng và chạm đến trái tim người xem bằng những giọt nước mắt cảm thông.
Câu chuyện tập trung vào Hoan (Tuấn Trần) - một thanh niên làm nghề hớt tóc dạo, phải một mình chăm sóc người mẹ già Hạnh (Hồng Đào) mắc chứng Alzheimer. Cuộc sống nghèo khó của hai mẹ con trong căn phòng trọ tồi tàn với những chuỗi ngày vật lộn cùng bệnh tật và nỗi lo cơm áo. Những ước mơ của Hoan dần tan biến, niềm hạnh phúc duy nhất của anh giờ đây là được thấy mẹ có những bữa ăn no đủ.
Tác phẩm này đào sâu vào khía cạnh phức tạp của tình mẫu tử - những gánh nặng về vật chất lẫn tinh thần mà người trẻ phải gánh vác khi chăm sóc cha mẹ già yếu. Dù vậy, nhiều tình tiết quan trọng trong phim lại không được giải quyết rõ ràng.
Xuyên suốt phim, nguyên nhân khiến Hoan phải một mình chăm sóc mẹ không được giải thích, và đến cuối phim, khán giả vẫn không biết cha của Hoan là ai. Điều đáng chú ý là trong câu chuyện này hoàn toàn vắng bóng người thân hay sự hỗ trợ từ cộng đồng; hai mẹ con sống lẻ loi giữa thành phố nhộn nhịp, chỉ nhận được chút ít giúp đỡ từ vài người bạn của Hoan.
Các phân cảnh như Hoan vật lộn trong căn phòng trọ chật chội, vừa làm nghề cắt tóc dạo vừa chăm sóc mẹ suốt ngày, hay cảnh anh lên cơn động kinh giữa đường mà không có ai giúp đỡ, tạo cảm giác gò ép và dường như cố tình khơi gợi lòng trắc ẩn từ khán giả.

Suốt chiều dài câu chuyện, hai mẹ con nhân vật chính hoàn toàn đơn độc trước những khó khăn, không có sự hỗ trợ từ gia đình hay cộng đồng, chỉ nhận được chút ít giúp đỡ từ nhóm bạn của Hoan
2. Điểm tương đồng với "The Father" và những bất hợp lý trong kịch bản
Nhiều người xem không khỏi so sánh với The Father - bộ phim Anh Quốc nổi tiếng về chủ đề Alzheimer. Trong khi The Father đi sâu vào thế giới nội tâm hỗn loạn của bệnh nhân, giúp khán giả thấu hiểu nỗi mất phương hướng và cô độc, thì Mang mẹ đi bỏ lại tập trung quá nhiều vào hoàn cảnh nghèo khó và cố gợi lòng thương cảm, đôi khi khiến câu chuyện thiếu đi chiều sâu tâm lý cần thiết.
Khác với The Father tập trung vào nỗi cô đơn tột cùng của người cha già khi mất đi đứa con và nỗi sợ hãi mất thêm người con còn lại, tạo nên những giọt nước mắt chân thành từ khán giả. Nhân vật Anthony thể hiện rõ sự yếu đuối của bệnh nhân Alzheimer với những day dứt nội tâm, khắc họa sinh động khát khao được yêu thương - điều mà nhân vật bà Hạnh trong Mang mẹ đi bỏ chưa thể hiện được sâu sắc.
Tình trạng bệnh của bà Hạnh được miêu tả khá nghiêm trọng, có những lúc không kiểm soát được việc đi vệ sinh. Tuy nhiên, chi tiết bà vẫn đủ minh mẫn để tự tìm đường về nhà sau khi bị đưa đến chùa lại gây nhiều nghi vấn về tính chân thực.
Hành trình sang Hàn Quốc tìm kiếm 'Hoan lớn' - người con trai cả được xây dựng thiếu thuyết phục. Một anh thợ cắt tóc dạo nghèo khó, sống trong căn phòng trọ tồi tàn lại có thể tự tin dắt người mẹ mắc Alzheimer ra nước ngoài tìm kiếm một người chưa từng gặp mà không có bất kỳ manh mối nào. Đáng tiếc hơn, những đạo cụ mang ý nghĩa tình cảm như cây đàn guitar cũng không được khai thác hiệu quả để kết nối câu chuyện.
5. Kết thúc mở đầy ám ảnh của Mang mẹ đi bỏ
Bộ phim khép lại với quyết định của Hoan khi không để mẹ ở lại Hàn Quốc với anh trai, mà chọn tiếp tục chăm sóc bà tại Việt Nam. Anh nhận ra sự hiện diện của mẹ sẽ trở thành gánh nặng cho người anh và tin tưởng rằng 'ít nhất phải có một người trong gia đình được sống hạnh phúc'.

Phút cuối phim, "Hoan nhỏ" tưởng chừng đã tìm được sự thanh thản khi quyết định đưa mẹ về, nhưng liệu "Hoan lớn" có thực sự an lòng khi biết mẹ và em trai đã lặn lội sang tận xứ người để tìm kiếm mình?
Quyết định này đồng nghĩa với việc Hoan sẽ tiếp tục gánh vác trách nhiệm chăm sóc người mẹ bệnh tật, không giải quyết được mâu thuẫn cốt lõi và khiến mọi nỗ lực trước đó dường như trở nên vô ích. Tuy nhiên, về mặt tinh thần, anh đã thoát khỏi cảm giác tội lỗi và day dứt, bởi việc bỏ rơi mẹ ở nơi đất khách quê người mới là điều sẽ ám ảnh anh suốt đời.
Tuy nhiên, việc để "Hoan lớn" biết về chuyến đi của mẹ và em trai sang Hàn Quốc giống như một vết cứa vào tim - trong khi "Hoan nhỏ" đã tìm thấy sự bình yên, liệu "Hoan lớn" có thể sống thanh thản khi biết mẹ và em đã lặn lội đi tìm mình?
Mang mẹ đi bỏ là một trong số ít tác phẩm điện ảnh Việt dám khai thác chủ đề tình mẫu tử từ góc nhìn đầy gai góc, cùng màn thể hiện xuất sắc của Hồng Đào. Dù vậy, những điểm yếu trong kịch bản và cái kết mở vẫn khiến khán giả có nhiều ý kiến trái chiều, từ những giọt nước mắt xúc động đến sự tiếc nuối cho một câu chuyện chưa thực sự trọn vẹn.
