Với Đồi Gió Hú ra mắt năm 2026, đạo diễn Emerald Fennell gần như không đặt nặng việc bám sát tinh thần của nguyên tác văn học kinh điển cùng tên, mà lựa chọn một lối diễn giải táo bạo và đầy chủ ý.
Đồi Gió Hú (Wuthering Heights) phiên bản 2026 hiện lên đẹp đến nghẹt thở, gợi cảm đến cực hạn, chất chứa mâu thuẫn và bi kịch đến tột cùng, đồng thời lệch khỏi nguyên tác theo một cách khó lường. Đây không đơn thuần là nỗ lực chuyển thể một trong những tiểu thuyết lãng mạn kinh điển bậc nhất, mà giống như một bản “fan-fic” xa hoa và kỳ lạ bậc nhất mà người viết từng chứng kiến.
Tình yêu và hận thù giữa miền đồng hoang
Đồi Gió Hú mở ra trên miền đồng hoang Yorkshire lạnh giá, nơi ông Earnshaw đưa về một cậu bé (Jacob Elordi) mà ông tuyên bố đã “giải cứu” khỏi những con phố nghèo đói ở Liverpool. Kể từ đó, cậu trở thành “thú cưng” bên cạnh tiểu thư Catherine Earnshaw (Margot Robbie), khởi đầu cho một mối quan hệ vừa gắn bó vừa đầy sóng gió.
Thế nhưng Catherine chưa bao giờ coi cậu là một vật sở hữu. Trái lại, cô đón nhận cậu như người thân trong gia đình, thậm chí trao cho cậu cái tên Heathcliff – vốn là tên người anh trai đã khuất. Họ lớn lên bên nhau, và tình bạn thuở thiếu thời dần hóa thành một mối ràng buộc sâu đậm hơn.

Nhưng Đồi Gió Hú từ bản chất đã là một bi kịch. Những biến cố gia đình cùng lựa chọn nghiệt ngã giữa trái tim và sự sinh tồn đã xé toạc mối tình còn chưa kịp định danh. Heathcliff rời đi, mang theo trái tim vỡ vụn và ngọn lửa thù hận âm ỉ.
Nhiều năm sau, anh quay lại với ý định khiến Catherine phải nếm trải đau đớn. Thế nhưng, hận thù dường như không đủ sức dập tắt tình yêu vẫn cháy giữa họ. Và chính từ khoảnh khắc ấy, bi kịch mới thực sự mở màn.

Đây không đơn thuần là một bản chuyển thể, mà giống như một “Fan-fic” được dựng thành phim
Sau nhiều năm miệt mài với những trang tiểu thuyết và dõi theo các bộ phim tự nhận là phiên bản tái hiện của chúng, người viết dần nhận ra rằng ở một thời điểm nào đó, điện ảnh chuyển thể đã tiệm cận với hình thức “fan-fiction” (tiểu thuyết do người hâm mộ sáng tác).
Phiên bản Đồi Gió Hú năm 2026 dường như càng củng cố cho nhận định ấy, khi đạo diễn Emerald Fennell gần như không đặt mục tiêu bám sát nguyên tác văn học kinh điển cùng tên.

Tác phẩm gốc bị xé rời, từng trang được tái sắp đặt theo một viễn cảnh riêng, còn các nhân vật quen thuộc thì được tái tạo với diện mạo khác biệt. Tất cả được hòa trộn và hoàn thiện bằng âm nhạc, âm thanh, hình ảnh mang tinh thần đảo ngược hoàn toàn kỳ vọng về một bộ phim chính cổ trang (period drama).
Khoác lên mình cái tên Đồi Gió Hú, bộ phim vận hành như một bản “Fan-fic” được dựng bằng ống kính thay cho ngòi bút, bằng hình ảnh thay cho câu chữ, sẵn sàng phá vỡ mọi ranh giới nhạy cảm bằng cách đẩy cảm xúc và xung đột lên đến tận cùng. Và ngay từ những phút đầu, nó đã không ngần ngại tuyên bố điều đó với khán giả.

Ngay từ cảnh mở màn với một hình ảnh treo cổ nhuốm màu gợi dục đầy dị thường, Đồi Gió Hú đã cho thấy tham vọng gây sốc không hề che giấu. Đó cũng là tín hiệu báo trước cho một hành trình điện ảnh kỳ quái mà bộ phim duy trì suốt hai tiếng đồng hồ.
Yếu tố hình ảnh gần như chi phối trọn vẹn trải nghiệm xem phim. Từng khung hình, từng cảnh quay trong Đồi Gió Hú hiện ra như những trang album ảnh được lật giở liên hồi – một cuốn album được chăm chút kỹ lưỡng trong phối màu và dàn dựng.

Đồng hoang Yorkshire hiện ra vừa hùng tráng vừa hoang vắng, tựa một sinh thể khổng lồ lặng lẽ chứng kiến mối tình độc hại bào mòn con người lẫn cảnh quan. Màu sắc được đẩy lên độ tương phản gay gắt, lúc lạnh buốt đến tê người, lúc lại rực lửa đầy nhục cảm ôm trọn những kiến trúc Gothic.
Giữa những nhân vật khoác lên mình trang phục của một thời đã xa, âm nhạc hiện đại bất ngờ len vào không gian cổ điển, tạo nên sự va đập giữa hai thời đại. Emerald Fennell khiến Đồi Gió Hú nghiêng về một cơn mộng mê hơn là một khúc tình ca bi ai thuần túy.

Chính lựa chọn thẩm mỹ đó càng khiến bộ phim thêm phần khó nắm bắt. Những trang sách dường như bất lực trước lối kể phi tuyến tính. Fennell không dẫn dắt bằng nỗi đau của Catherine hay sự u uất của Heathcliff, mà thẳng tay ném khán giả vào trung tâm của cơn lốc hỗn loạn.
Quá khứ và hiện tại đan cài, thay nhau phản chiếu những cảm xúc giằng xé dữ dội làm trục chính. Đáng tiếc, bạn sẽ không tìm thấy ở đó một chuyện tình đủ ấm áp hay hy vọng. Trong Đồi Gió Hú, Fennell thậm chí loại bỏ cả thế hệ lẽ ra có thể cứu rỗi thế hệ đi trước.

Về cấu trúc, câu chuyện được rút gọn, nhưng cảm xúc lại được nén chặt hơn bao giờ hết. Fennell rõ ràng muốn mỗi cảnh phim phải gây ấn tượng, nếu không bằng màu sắc thì cũng bằng cảm giác. Thế nhưng, chính lựa chọn ấy lại khiến sợi dây đồng cảm trở nên mong manh.
Đồi Gió Hú khước từ mọi tia sáng le lói trong bức tranh vốn đã sẫm màu bi kịch. Không có chỗ cho sự chuộc lỗi hay tái sinh, cũng hiếm hoi những khoảng lặng để khán giả cùng nhân vật thở. Tất cả dần biến thành chất độc đúng như chủ ý của nhà làm phim. Bộ phim dừng lại ở điểm đau đớn nhất, như thể Fennell muốn giữ người xem lơ lửng mãi trong cảm giác mất mát.

Đây là bộ phim hướng đến những trái tim yêu sự lãng mạn hơn là những người tôn thờ văn học nguyên bản.
Sẽ là không thật nếu nói Đồi Gió Hú này không u ám hơn cả nguyên tác, và cũng thiếu thành thật nếu cho rằng cách diễn giải ấy không táo bạo. Có một điều khó phủ nhận: tác phẩm này không còn là Đồi Gió Hú bước ra nguyên vẹn từ những trang sách nữa.
Chính điểm đó mới là điều đáng bàn. Bộ phim hẳn khó làm hài lòng những tâm hồn văn chương từng nâng niu từng câu chữ trong cuốn sách kinh điển. Nhưng với những ai yêu sự lãng mạn, kể cả vẻ đẹp lẫn nỗi kinh hoàng của nó, thì Đồi Gió Hú vẫn là một lựa chọn đáng cân nhắc.
