Dù không phải là một tác phẩm điện ảnh xuất sắc, nhưng Nhà Mình Đi Thôi lại là lựa chọn an toàn cho khán giả muốn thưởng thức một câu chuyện gia đình dễ gần và dễ đồng cảm.
Giữa một loạt phim giải trí thiên về cao trào và kịch tính trong dịp Tết, Nhà Mình Đi Thôi chọn cách kể chuyện chậm rãi, an toàn: một câu chuyện gia đình thân thuộc, mà có thể đoán được diễn biến ngay từ đầu. Bộ phim điện ảnh đầu tay của Trần Đình Hiền tập trung vào những mâu thuẫn âm ỉ trong một gia đình nhiều thế hệ, nơi mỗi người có lý lẽ riêng nhưng lại thiếu sự lắng nghe lẫn nhau.
Cuộc hành trình bất đắc dĩ của đại gia đình
Phim kể về Phương (Uyển Ân), một cô gái trẻ làm trong ngành du lịch, đang đứng trước một cơ hội nghề nghiệp quan trọng. Để hoàn thành một đề án quyết định, Phương cần sự tham gia của gia đình mình trong một chương trình truyền hình thực tế ghi lại những khoảnh khắc trong chuyến du lịch dài ngày của họ. Tất cả các thành viên, ngoại trừ Phương, đều không biết về bí mật này.

Vấn đề là gia đình Phương là một đại gia đình nhiều thế hệ sống chung, với những khác biệt rõ rệt về lối sống, quan điểm và cách thể hiện tình cảm. Bà nội (NSND Kim Xuân) yêu thích tâm linh, ba (NS Ngọc Sơn) cáu kỉnh và hay cằn nhằn, mẹ Lành (NSND Hồng Vân) hiền lành và cam chịu, em trai Bin (Đoàn Thế Vinh) và em dâu Ly (Michelle Lai) vô công rỗi nghề, có phần lầy lội. Tất cả đều là những mảnh ghép lệch pha đầy mâu thuẫn.
Chuyến đi vốn được mong đợi là dịp nghỉ ngơi, gắn kết, nhưng dần dần trở thành nơi phơi bày những mâu thuẫn lâu nay bị chôn giấu và mục đích thực sự của Phương. Các thành viên buộc phải đối diện với cảm xúc thật của mình, học cách thể hiện cảm xúc và, quan trọng nhất, học cách lắng nghe nhau.

Cốt truyện có phần dễ đoán nhưng lại rất dễ để người xem cảm thấy đồng cảm.
Về cốt truyện, Nhà Mình Đi Thôi kể một câu chuyện rất đơn giản, không có nhiều yếu tố bất ngờ hay gây tò mò cho khán giả. Ngay từ đầu, người xem có thể hình dung được tiến trình của phim qua các mâu thuẫn xuất hiện, căng thẳng tăng dần, và cuối cùng là sự giải quyết qua sự thấu hiểu. Phim không làm khó người xem, cũng không cố gắng tạo ra những nút thắt phức tạp.

Tuy sự đơn giản trong phim lại là con dao hai lưỡi, nhưng trong Nhà Mình Đi Thôi, yếu tố này phát huy tác dụng mạnh mẽ về mặt cảm xúc đại chúng. Những mâu thuẫn trong phim không phải là vấn đề cá biệt mà là những vấn đề chung của nhiều gia đình Việt, như khoảng cách giữa các thế hệ, áp lực từ kỳ vọng, và sự im lặng kéo dài thay vì sự chia sẻ.
Khán giả dễ dàng nhận ra những hình ảnh quen thuộc của gia đình mình trong từng phân cảnh, từ những bữa ăn căng thẳng cho đến những cuộc cãi vã nhỏ nhưng lại chạm vào những nỗi đau sâu thẳm. Phim không tập trung vào yếu tố nghệ thuật, mà chỉ cần ai đã từng sống trong một gia đình đủ lâu, từng không biết nói sao với người thân, sẽ dễ dàng đồng cảm với những gì đang diễn ra trên màn ảnh.

Đây là một bộ phim thích hợp để xem cùng gia đình, mặc dù nó chưa thật sự là một tác phẩm điện ảnh xuất sắc.
Nếu đánh giá Nhà Mình Đi Thôi như một bộ phim điện ảnh xuất sắc, thì phim chưa thật sự thuyết phục. Hầu hết các tình huống đều được giải thích rõ ràng qua lời thoại, đôi khi là việc thể hiện trực tiếp cảm xúc nhân vật thay vì để hình ảnh và hành động tự kể câu chuyện. Điều này khiến phim thiếu đi sự tinh tế trong ngôn ngữ điện ảnh, đồng thời làm nhịp phim đôi lúc trở nên rườm rà ở một số đoạn.

Một số tình huống trong phim được xây dựng có phần khiên cưỡng, mang tính kịch tính để đẩy cảm xúc lên nhanh chóng. Một số đoạn đối thoại cũng thiếu tự nhiên, khiến người xem có cảm giác như đang bị “giải thích” thay vì tự mình cảm nhận vấn đề.
Tuy nhiên, nếu điều chỉnh kỳ vọng xuống mức hợp lý, Nhà Mình Đi Thôi lại hoàn thành tốt vai trò của mình. Phim phù hợp với không khí gia đình, có chút hài hước để không quá nặng nề, có xúc động vừa đủ để chạm vào cảm xúc mà không kéo dài những cảnh khóc lóc lê thê gây mệt mỏi. Bộ phim chọn cách kể chuyện an toàn, dễ xem, và đó chính là một ưu điểm lớn đối với khán giả đại chúng trong dịp Tết.

Diễn viên thể hiện khá tốt, mỗi người đều phù hợp với vai diễn của mình.
Về diễn xuất, Uyển Ân là gương mặt để lại nhiều ấn tượng nhất. Cô thể hiện rất tốt vai một cô gái trẻ đứng giữa áp lực công việc và gia đình. Những cảnh xúc động do Uyển Ân thể hiện rất chân thật, không phô trương, không làm quá, nhờ vậy dễ dàng khiến người xem đồng cảm và thậm chí rơi nước mắt.

Đoàn Thế Vinh và Michelle Lai mang đến một làn gió trẻ trung, đôi khi có phần quá lố và ồn ào, nhưng nhìn chung vẫn hợp với tính cách nhân vật và không khí của phim. Mặc dù sự “quá tay” ở một số phân đoạn có thể khiến khán giả khó tính không hoàn toàn hài lòng, nhưng lại dễ dàng tạo ra tiếng cười cho phần đông người xem.
Trong khi đó, những diễn viên kỳ cựu lại thể hiện vai diễn một cách rất tự nhiên và gần gũi. Kịch bản vốn nhẹ nhàng, không đòi hỏi thử thách lớn về diễn xuất, nên các diễn viên lão làng như NSND Kim Xuân, Hoàng Sơn, NSND Hồng Vân,… có cơ hội thể hiện sự trải đời chỉ qua ánh mắt và nhịp thoại vừa đủ, giữ cho bộ phim không bị quá kịch.

Nhà Mình Đi Thôi không phải là một bộ phim điện ảnh xuất sắc về mặt nghệ thuật, nhưng nó lại là một tác phẩm dễ xem, dễ cảm nhận, phù hợp để cả gia đình quây quần bên nhau trong dịp Tết. Mỗi người sẽ tìm thấy một phần rất quen thuộc của chính mình trên màn ảnh. Và đôi khi, đối với một bộ phim gia đình, điều đó là đủ.
