Diciannove, tác phẩm đầu tay của đạo diễn Giovanni Tortorici, với sự sản xuất của Luca Guadagnino, khắc họa một cách tinh tế những chông chênh của tuổi 19: ngưỡng cửa giữa tự do và sự bối rối, giữa khát khao trưởng thành và cảm giác hoang mang của những người trẻ.
Diciannove là bộ phim đầu tay của đạo diễn Giovanni Tortorici, được sản xuất bởi Luca Guadagnino. Bộ phim khắc họa rõ nét tuổi 19: giữa tự do và sự lạc lối, giữa niềm hy vọng trưởng thành và những nỗi lo của thế hệ trẻ.
Tuổi 19 - Khi thế giới rộng lớn đang chờ đón
Không ồn ào như tuổi 18 với những quyền lợi đầu đời, hay tuổi 21 với tự do hoàn toàn, tuổi 19 lại dễ bị lãng quên. Là giai đoạn đứng giữa “vẫn còn trẻ” và “đã phải lớn”, con người vừa mong muốn khẳng định bản thân, vừa bối rối không biết mình thuộc về đâu. Cảm giác ấy chính là tinh thần xuyên suốt bộ phim Diciannove, tác phẩm đầu tay của Giovanni Tortorici, được sản xuất bởi Luca Guadagnino, người cũng là đạo diễn của Call Me by Your Name.

Những hình ảnh từ bộ phim Diciannove.
Nhân vật chính, Leonardo (Manfredi Marini), là một chàng trai 19 tuổi rời Palermo để đến London học ngành kinh doanh theo mong muốn của gia đình. Tuy nhiên, khi vừa đặt chân đến thành phố mới, cậu nhận ra mình đang bị mắc kẹt giữa hai thế giới: tuổi thơ đã qua đi, nhưng tuổi trưởng thành lại chưa thể chạm tới.
Hành trình trưởng thành không phải là một con đường thẳng
Từ London mờ sương đến Siena cổ kính
Phim bắt đầu với cảnh Leonardo chuẩn bị hành lý, rời xa mái ấm gia đình và bước ra ngoài vòng tay mẹ (Maria Pia Ferlazzo). Cậu tới London, sống cùng chị gái Arianna (Vittoria Planeta), và dần bị cuốn vào những đêm tiệc tùng, rượu mạnh, và cuộc sống tự do đến nghẹt thở. Khi lớp vỏ hào nhoáng bắt đầu tan biến, Leonardo nhận ra một sự thật: cậu không hứng thú với kinh doanh, mà thực chất chỉ muốn theo đuổi văn học Ý. Đó là niềm đam mê mà cậu giữ kín bấy lâu.

Những hình ảnh từ bộ phim "Diciannove".
Một cú cắt tinh tế đưa Leonardo lên chuyến tàu đến Siena, nơi cậu bắt đầu hành trình mới – không còn sống để “làm vừa lòng người khác”, mà là để sống đúng với chính mình. Tuy nhiên, sự tự do này không mang đến sự bình yên. Cậu cô đơn, lúng túng trong giao tiếp và sớm trở thành người xa lạ với bạn cùng phòng. Những cuộc tranh luận với giảng viên và bạn bè phản ánh một Leonardo bướng bỉnh, thông minh nhưng vẫn đầy ảo tưởng.
Lối kể chuyện theo nhịp của “tâm trạng” nhân vật
Khác với hầu hết các phim về tuổi “trưởng thành mới lớn” thường kết thúc bằng những bài học đầy ngọt ngào, Diciannove từ chối tất cả những kết thúc đơn giản. Câu chuyện theo bước chân Leonardo, lúc kiêu hãnh, lúc yếu đuối, lúc tưởng như đã tìm ra con đường, lại ngay lập tức chìm trong hoang mang.

Hình ảnh trong phim Diciannove.
Đạo diễn Tortorici tái hiện tuổi 19 bằng một cách rất chân thật, gần như bản năng, không lên lớp, không tô vẽ. Người xem không được an ủi bởi những “bài học cuộc sống”, mà chỉ chứng kiến từng mảnh vỡ cảm xúc để nhận ra rằng mình từng trải qua cảm giác ấy.
Nghệ thuật kể chuyện và phong cách hình ảnh
Sự kết hợp giữa hiện thực và hoạt hình đầy dụng ý
Diciannove sử dụng những kỹ thuật điện ảnh táo bạo: từ quay cận cảnh, cắt dựng nhanh đến việc lồng ghép hoạt hình. Những thay đổi này không phải để phô trương mà là cách phản ánh tâm lý hỗn loạn của Leonardo, một tâm trí đang vật lộn để tìm kiếm hình ảnh của chính mình.
Quay phim bởi Massimiliano Kuveiller, tác phẩm gây ấn tượng mạnh với sự tương phản trong ánh sáng: ánh nắng rực rỡ của Palermo – nơi tuổi thơ bình yên, đối lập với bầu trời xám xịt ở London – hình ảnh của nỗi cô đơn trong hành trình trưởng thành.
Phong cách làm phim tinh tế và đầy tính nhân văn của Luca Guadagnino
Với sự sản xuất của Luca Guadagnino, Diciannove thấm đẫm tinh thần của điện ảnh Ý đương đại: chậm rãi, đắm chìm trong cảm xúc và đầy sự quan sát về nhân văn. Vẻ đẹp của phim không nằm ở cảnh vật, mà ở cái nhìn đầy cảm thông đối với con người, dù họ có sai lầm hay đang lạc lối.

Hình ảnh đạo diễn Giovanni Tortorici của bộ phim Diciannove.
Manfredi Marini - Gương mặt mới của điện ảnh Ý
Trong vai Leonardo, Manfredi Marini mang đến một màn trình diễn tự nhiên và thuyết phục đến mức ngạc nhiên. Anh vừa thể hiện được sự kiêu ngạo non nớt của tuổi trẻ, vừa ẩn chứa sự mong manh khiến người xem không khỏi đồng cảm. Chỉ một ánh nhìn, một nụ cười nửa miệng, nửa kiêu kỳ của anh đã đủ để truyền tải trọn vẹn sự mâu thuẫn trong tuổi 19.
Diciannove không phải là bộ phim để “hiểu”, mà là để “cảm nhận”. Ai từng trải qua tuổi 19 sẽ thấy mình trong những ánh mắt ngơ ngác, những quyết định sai lầm, và những giấc mơ chưa kịp gọi tên.
Cuối phim, Leonardo vẫn chưa tìm thấy câu trả lời, và đó chính là thông điệp lớn nhất. Không có bài học nào cho tuổi 19 ngoài việc sống trọn vẹn với nó. Nếu như Call Me by Your Name là câu chuyện về tình yêu đầu đời, thì Diciannove lại là câu chuyện về chính bản thân - khi ta vẫn chưa biết mình là ai.
