Trăm Dặm Tử Thần mang sắc thái thriller đậm nét hơn kinh dị, gây xúc động nhiều hơn là gây sốc, đồng thời sâu lắng và u ám hơn mọi bộ phim chuyển thể từ Stephen King cho đến nay.
Trăm Dặm Tử Thần (The Long Walk) là tác phẩm của ông hoàng kinh dị Stephen King, không cần quái vật, phép màu hay những pha hù dọa vẫn đủ khiến người xem rùng mình, chìm trong bầu không khí u tối. Chưa từng có ý tưởng nào của King mang đến sự đau đớn và tuyệt vọng khốc liệt như bộ phim này.
Hành trình đi bộ nhuốm máu
Trăm Dặm Tử Thần mở đầu bằng một cuộc thi đi bộ thường niên với 50 thiếu niên tham gia. Luật lệ tàn khốc nhưng giản đơn: không vạch đích, không điểm dừng, không được dừng lại, chỉ có một tốc độ và duy nhất một người chiến thắng. Ai dừng bước đồng nghĩa lĩnh án tử ngay trước ống kính truyền hình.
Trong một nước Mỹ đã cúi đầu trước chế độ độc tài, những thiếu niên như Ray, Peter, Billy, Arthur, Gary... tham dự với ước vọng đổi đời. Họ ngỡ rằng đã sẵn sàng cho cuộc thi vô nhân tính này, cho đến khi hiện thực tàn nhẫn ập xuống tuổi trẻ.

Trăm Dặm Tử Thần: Một dặm đường, một lần đau đớn
Stephen King nổi tiếng từ Carrie, nhưng The Long Walk mới chính là tác phẩm đầu tiên ông viết khi mới 19 tuổi. Chỉ đến khi bộ phim ra mắt, người xem mới hiểu vì sao phải mất hơn bốn thập kỷ để câu chuyện này được đưa lên màn ảnh.
Trong bối cảnh điện ảnh vốn đã quen thuộc với phong cách kinh dị Stephen King, từng thấm nhuần những bộ phim Dystopian như The Hunger Games, và say mê khám phá mặt tối con người qua Battle Royale, ý tưởng của Trăm Dặm Tử Thần chỉ có thể được cảm nhận trọn vẹn qua lối kể chuyện tối giản, đúng như tinh thần của câu chuyện.

Chính những thí sinh tình nguyện đã khiến Trăm Dặm Tử Thần trở thành một bộ phim giản đơn thực sự. Ấn tượng đầu tiên là phim để lại khoảng trống lớn cho trí tưởng tượng khán giả. Vì sao những con người này lại tự nguyện bước vào cuộc thi bất lợi đến vậy, hay xã hội độc tài kia thực sự vận hành ra sao mà chỉ toàn tiếng oán thán nhưng hầu như không được tái hiện rõ rệt.
Mọi thứ chỉ hé lộ qua lời kể và những hành vi ngày càng tuyệt vọng, đặt trên phông nền như một bức tranh màu nước. Đó chính là điểm nhấn của bộ phim: sự đối lập hiện diện khắp nơi, âm thầm len lỏi, từ từ bào mòn tâm trí khán giả như một màn tra tấn tinh thần bao quanh các nhân vật.

Trăm Dặm Tử Thần không có cao trào bất ngờ, không có những trận đối đầu bùng nổ hay hình ảnh anh hùng khởi nghĩa. Cả bộ phim dường như chỉ xoay quanh một điều – đi, đi mãi, đi không ngừng nghỉ. Đi để sinh tồn theo đúng nghĩa đen. Đây là một đấu trường sống còn, nơi người ta không chỉ giành giật sự sống mà còn níu giữ nhân tính, giữ lại quyền được hy vọng.
Đạo diễn Francis Lawrence không chọn hướng làm bom tấn Hollywood như với The Hunger Games. Thay vào đó, ông giữ nhịp điệu chậm rãi, lặp đi lặp lại: bước chân, cảnh cáo, tiếng súng, người gục ngã, rồi lại tiếp tục đi. Chính sự đơn điệu ấy đã biến bộ phim thành một cơn ác mộng đầy ám ảnh.

Người xem như bị cuốn vào vòng lặp cùng nhân vật, càng lúc càng kiệt sức như thể chính mình đang bước vào cuộc thi đẫm máu ấy. Bộ phim còn mượn từng dặm đường để khắc họa chậm rãi một bức tranh rộng lớn hơn dần hé lộ.
Trăm Dặm Tử Thần hướng ống kính theo dõi suốt chiều dài con đường tưởng chừng vô tận, nơi đường chân trời chia cắt bầu trời xanh với cánh đồng vàng óng và hàng cây xanh ngắt yên bình. Nhưng dưới những bước chân tử thần mài mòn nền bê tông, cảm giác đọng lại mạnh mẽ nhất lại là sự điêu tàn vô hình đến nghẹt thở.

Trăm Dặm Tử Thần là bộ phim đặt nhân vật ở trung tâm với dàn diễn viên không làm khán giả thất vọng. Những gương mặt trẻ trung, tràn đầy năng lượng đã khắc họa rõ nét sự mong manh của tuổi thiếu niên trong bối cảnh chết chóc đầy đa chiều. Từng ánh mắt, cử chỉ, lời thoại đều khắc họa nhân tính sống động, để rồi cái kết bi thương chạm thẳng vào tâm can.
Vì thế, đúng hơn thì đây không phải là phim kinh dị như quảng bá, mà là một thriller tàn khốc tập trung vào cuộc đấu tranh và sự đổ vỡ tâm lý, khác biệt hoàn toàn với mọi công thức quen thuộc. Nếu chờ đợi cao trào bùng nổ, bạn sẽ thất vọng. Bởi bộ phim khép lại bằng một cú twist mơ hồ để lại dư âm ám ảnh.

Một bộ phim khác biệt hoàn toàn đến từ Stephen King
Có thể nói Trăm Dặm Tử Thần là một trong số ít bộ phim thiên về “kể” hơn là “tả” mà vẫn đáng khen. Không lạm dụng hồi tưởng nhưng từng chi tiết đều liền mạch và trọn vẹn, lời thoại trau chuốt vừa dẫn dắt vừa khơi gợi, khiến khán giả tự hình dung ra thế giới điên loạn đang dần hiện lên. Chính vì vậy, nó cũng không quá khác biệt so với những tác phẩm như IT, The Monkey, Stand by Me, Carrie...
Dù cùng lấy cảm hứng từ các tác phẩm gắn mác Stephen King, bộ phim này lại mang nét trầm lắng hơn so với những gì ông hoàng kinh dị tạo dựng về sau. Như thể chính ông đang chiêm nghiệm khi khắc họa các nhân vật, rồi để sự cay đắng vô thức len lỏi trong từng lời tự sự.

Không giống bất cứ tác phẩm nào ông viết sau này, cũng dễ hiểu. Cuộc đi bộ tử thần được King viết năm 19 tuổi, trong thời kỳ chiến tranh phi nghĩa, lệnh bắt lính và bạo lực tàn khốc. Ông đưa tất cả vào trang sách, thổi vào đó cảm nhận sâu sắc để tạo nên Trăm Dặm Tử Thần độc đáo với một ý tưởng vô cùng giản dị.
Nhưng việc đi ngược truyền thống cũng có mặt trái. Nhịp phim chậm rãi, lặp đi lặp lại có thể khiến một số khán giả cảm thấy mệt mỏi. Có thể nói, bộ phim này cũng độc đáo như các sản phẩm của A24 – tính đại chúng không cao, mang nét "lạ miệng", nhưng liệu có phù hợp với phần đông khán giả hay không lại là một câu chuyện khác.

Liệu Trăm Dặm Tử Thần có đáng để xem?
Bộ phim này bắt khán giả bước theo từng bước chân của nhân vật, cảm nhận sự kiệt quệ, vô nghĩa, và những tia sáng le lói, mong manh của tình người giữa một thế giới u ám. Đây là trải nghiệm mệt mỏi, nhưng lại cuốn hút theo cách riêng biệt.
Vừa ly kỳ, vừa phản ánh xã hội, đồng thời mang tính triết lý nhân sinh, Trăm Dặm Tử Thần là một bộ phim thriller khác biệt giữa làn sóng kinh dị đại chúng hiện nay. Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng đây không phải tác phẩm dành cho đại chúng, không phù hợp với mọi khán giả. Nhưng với những ai tìm kiếm trải nghiệm sâu sắc, bộ phim sẽ để lại ấn tượng khó quên.
