Chuẩn bị cho một câu chuyện vạch trần sự tàn nhẫn của những kẻ cai trị, coi mạng sống con người như một trò chơi và sự tuyệt vọng của những nạn nhân dưới chế độ áp bức.
Trăm Dặm Tử Thần (The Long Walk) là bộ phim kể về cuộc thi đi bộ hàng năm ở một nước Mỹ trong tương lai, nơi bị chi phối bởi một chế độ độc tài. Quy tắc thi đấu rất đơn giản: các thí sinh thiếu niên chỉ cần duy trì tốc độ 4.8km/h. Dù nắng mưa, ngày đêm, thương tích hay kiệt sức, họ không được phép dừng lại. Nếu đi chậm hơn mức tối thiểu, họ sẽ phải nhận lấy ‘vé đi gặp tổ tiên’. Và đương nhiên, chỉ một người chiến thắng sẽ sống sót.
Đi bộ chưa bao giờ lại trở thành một nỗi kinh hoàng đến vậy. Chuẩn bị tinh thần cho một câu chuyện vạch trần sự tàn bạo của những kẻ cai trị, coi mạng sống con người là trò đùa và sự tuyệt vọng của những kẻ bị áp bức. Thật thú vị, mặc dù bộ phim dựa trên một ý tưởng đầy tàn nhẫn và rùng rợn, nhưng nó cũng có những chi tiết đáng yêu và ấm áp.
1. Đây là cuốn sách đầu tiên của Stephen King
Sự nghiệp văn học của Stephen King bùng nổ mạnh mẽ khi cuốn sách *Carrie* (1974) ra mắt và nhanh chóng trở thành tiểu thuyết nổi bật nhất trong thời kỳ đó. Nhiều người đã lầm tưởng đây là tác phẩm đầu tay của ông hoàng kinh dị. Tuy nhiên, tác phẩm đầu tiên của King là *The Long Walk*, chính là nguồn cảm hứng cho bộ phim *Trăm Dặm Tử Thần*.
Dù được xuất bản sau *Carrie* tận 5 năm, *The Long Walk* lại là tác phẩm đầu tay mà King viết dưới bút danh Richard Bachman. Mãi sau này, độc giả mới phát hiện ra rằng Bachman thực chất chính là Stephen King, tác giả của rất nhiều tác phẩm kinh dị nổi tiếng, trong đó có *The Shining*.

2. Cuốn sách ‘đi bộ’ cuối cùng cũng lên màn ảnh.
Stephen King là nguồn cảm hứng vô tận đối với Hollywood. Tuy nhiên, phải mất đến 46 năm câu chuyện về một cuộc thi đi bộ tử thần mang đậm phong cách *Hunger Games* mới được chuyển thể lên màn ảnh. Lý do đằng sau sự trì hoãn này là bởi ý tưởng trong *The Long Walk* cực kỳ khó thực hiện và khiến các nhà làm phim bối rối, không biết phải thể hiện sao cho chính xác, cũng như cách quảng bá ‘concept’ này.
Hãy nhớ rằng trong suốt 4 thập kỷ ấy, Hollywood đã chứng kiến một chiếc xe hơi sát nhân, một làn sương mù bí ẩn, một kẻ săn mồi ngoài hành tinh, một sinh vật siêu nhiên biến hình và một món đồ chơi chết chóc như *Final Destination*. Chính sau những ý tưởng điên rồ này, cùng với làn sóng phim ảnh phản địa đàng, Hollywood mới tự tin đủ để chuyển thể *The Long Walk*. Có thể nói, *Trăm Dặm Tử Thần* không chỉ là một bộ phim chuyển thể, mà còn là dấu mốc đánh dấu sự thay đổi sâu sắc và sự phát triển mạnh mẽ của khán giả và thể loại kinh dị trong những năm qua.

3. Muốn xem phim? Đừng quên ‘đi bộ’.
*Trăm Dặm Tử Thần* đã có một buổi ra mắt đáng nhớ vào tháng 8 vừa qua tại quê nhà, nơi nhận được vô vàn lời khen ngợi, với cảm giác lê thê, kiệt sức đúng với tinh thần nguyên tác: áp bức về mặt tinh thần, dai dẳng và mệt mỏi cả về thể chất lẫn tâm lý, nhưng lại theo một hướng rất tích cực.
Có lẽ cảm giác bào mòn mà bộ phim mang lại thực sự rất chân thật vì... họ đã xem phim trong khi đứng trên các máy chạy bộ đang hoạt động, kèm theo một lời đe dọa rất thật – ‘Nếu bạn không thể giữ được tốc độ 3 dặm một giờ suốt bộ phim này, hãy chuẩn bị tinh thần bị quăng ra ngoài’

4. Dấu ấn của thời đại, dù không hề có chủ đích.
Dù Stephen King đã từng chia sẻ rằng ông không có ý định rõ ràng như vậy, *The Long Walk* vẫn thường được coi như một ẩn dụ sắc bén về Chiến tranh Việt Nam, những cái chết vô nghĩa và cảnh tượng bạo lực được chính phủ hậu thuẫn trong thời kỳ đó.
‘Bạn biết đấy, tôi lấy cảm hứng từ thời đại của mình, vì vậy chắc chắn, những sự kiện lịch sử ấy đã hiện diện trong suy nghĩ của tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đưa chúng vào sách’, King chia sẻ với Vanity Fair. ‘Tôi đã viết một thứ rất tàn bạo. Nó đầy tuyệt vọng, và đúng như những gì bạn viết khi mới 19 tuổi. Bạn tràn đầy năng lượng, nhưng cũng đầy hoài nghi, và đó là sự thật.’

5. Anh hùng vũ trụ biến thành kẻ ác.
*Trăm Dặm Tử Thần* thu hút sự chú ý không phải bởi một ý tưởng kỳ quặc, mà bởi sự xuất hiện của Mark Hamill trong vai Đại Tá (The Major) - ác nhân tàn bạo luôn theo dõi từng bước chân của những con người khốn khổ. Nếu bạn cảm thấy Đại Tá thiếu tính cách đặc trưng, bạn hoàn toàn đúng.
Đây không phải là một ác nhân bị chi phối bởi những khát vọng méo mó. Trên mỗi dặm đường, hắn đại diện cho quyền lực của chế độ: lạnh lùng, kiểm soát, tàn nhẫn, tôn thờ trật tự đến mức tàn khốc, đôi khi lại mang vẻ bí ẩn và cuốn hút như chính bản chất của quyền lực.

Đối với các fan của *Star Wars*, hình mẫu mà Mark Hamill thể hiện trong bộ phim này rất dễ nhận ra - Darth Vader, biểu tượng của một vũ trụ xa xôi. ‘Luke Skywalker’ cuối cùng cũng trở thành hình mẫu ác nhân định mệnh trong một bộ phim khác, ở một chiều thực tại song song! Câu nói này thật quen thuộc.
Không làm ai thất vọng, dù đối diện với cái bóng quá lớn, Hamill vẫn khẳng định được tài năng diễn xuất xuất sắc của mình trong vai phản diện.

6. Ghét tôi cũng được - Mark Hamill
Thực tế, khi đọc kịch bản, Hamill đã định từ chối vai diễn vì ông là người phản đối bạo lực súng đạn. Tuy nhiên, cuối cùng, ông quyết định nhận vai sau khi đạo diễn Francis Lawrence khẳng định *Trăm Dặm Tử Thần* chú trọng vào khía cạnh nhân văn, thay vì bạo lực vô nghĩa.
Để nhập vai, Hamill đã lấy cảm hứng từ hình ảnh một sĩ quan ác mộng mà ông từng gặp – một sĩ quan hải quân đóng quân tại Nhật Bản, kết hợp với hình ảnh Joker từ *Batman: The Animated Series*. Mục tiêu duy nhất của ông là khiến khán giả căm ghét The Major, và đó là một thành công mà ông vô cùng tự hào.

7. ‘Ác nhân’ khiến các diễn viên trẻ cảm thấy “xanh lá”
Tuy nhiên, hành trình nhập vai ác nhân của Mark Hamill lại thành công nhờ vào một yếu tố mà ngay cả nam diễn viên cũng không ngờ đến – các bạn diễn. Dàn diễn viên trẻ vào vai những kẻ tham gia cuộc thi đi bộ hành xác đã quyết định ‘xanh lá’ Hamill, chỉ vì ông... quá tốt bụng.
Các diễn viên trẻ như David Jonsson (vai Peter McVries) đã từ chối nói chuyện riêng với Hamill trong suốt quá trình quay phim. Nam chính Cooper Hoffman (Ray Garraty) thì cũng từ chối lời mời tụ tập mà Hamill đưa ra. Một số khác giữ khoảng cách với ông suốt thời gian đó.
Nguyên nhân là vì Hamill là người tử tế và thân thiện nhất mà họ từng gặp. Nếu họ tương tác quá gần gũi, họ sẽ không thể thể hiện được sự căm thù của nhân vật phản diện trong phim. Tuy nhiên, sự xa cách này chỉ kéo dài cho đến khi *Trăm Dặm Tử Thần* đóng máy. Lúc đó, ông lại được các diễn viên trẻ quây quanh với những câu hỏi sôi nổi về sự nghiệp diễn xuất.

8. Dàn diễn viên trẻ vất vả nhập vai.
Nếu bạn cảm thấy sự mệt mỏi tột cùng của những người tham gia cuộc đi bộ trong *Trăm Dặm Tử Thần* là quá thật, đó là vì... họ không chỉ đang diễn. Để tái hiện được sự hao mòn, kiệt sức từ thể xác đến tinh thần, đạo diễn Francis Lawrence đã yêu cầu các diễn viên phải thực sự đi bộ.
Dàn diễn viên trẻ đã phải đi bộ từ 8 đến 15 dặm mỗi ngày, tương đương với 25.000 đến 30.000 bước chân. Mặc dù không phải tất cả cảnh quay đều yêu cầu diễn viên đi bộ như vậy, nhưng đó vẫn là một yêu cầu thể lực khủng khiếp, đặc biệt là khi họ phải di chuyển dưới cái nóng gay gắt và trên mặt đường bê tông khô cứng. Tổng cộng, từ ngày đầu đến khi đóng máy, họ đã đi được 400 dặm, tương đương với khoảng 644km.

9. Không lo, Dairy Queen có thể giải quyết mọi vấn đề.
Đoàn làm phim khẳng định rằng dù *Trăm Dặm Tử Thần* đầy u ám và ám ảnh, họ vẫn muốn nổi bật tình đồng đội, sự chia sẻ giữa những người trẻ đang vật lộn, tạo nên một điểm sáng hy vọng. Và trong những khoảnh khắc ấy, họ cũng không cần phải diễn.
Dàn diễn viên trẻ thường tụ tập tại tiệm kem Dairy Queen sau những ngày quay hành xác thực sự. Đó chính là món kem ngon nhất họ từng được thưởng thức. Họ cùng nhau nghe nhạc, trò chuyện, giải tỏa căng thẳng để tạo dựng những kết nối sâu sắc, giúp thổi hồn vào những nhân vật mà họ đang thể hiện.

10. Truyền thống tiếp tục với Stephen King.
Một nguyên tắc bất thành văn được các fan của Stephen King rút ra là ông hoàng kinh dị luôn viết những câu chuyện rất hấp dẫn, xây dựng tình huống kịch tính, nhân vật sâu sắc, và đặc biệt là những cái kết đầy bất ngờ. Chính vì vậy, khi chuyển thể thành phim, các biên kịch cũng phải chuẩn bị tâm lý cho cái kết của nguồn cảm hứng mà họ đang cố gắng đưa vào màn ảnh.
*Trăm Dặm Tử Thần* (*The Long Walk*) cũng không phải là ngoại lệ. Các biên kịch đã thay đổi một số chi tiết, như việc làm phong phú thêm dàn thí sinh, giảm số lượng thí sinh từ 100 xuống còn 50 – mỗi người đại diện cho một bang của nước Mỹ, và cuối cùng là cái kết. Đây là một cú twist đầy bất ngờ và cũng là điểm nhấn thỏa mãn nhất của bộ phim.
