Dưới đây là 9 điểm quan trọng mà bạn nên biết trước khi thưởng thức Trốn Chạy Tử Thần (The Running Man).
Những tác phẩm mang nhãn hiệu King luôn nhận được sự chú ý từ giới điện ảnh, không phải ngẫu nhiên. Câu chuyện phong phú, nhân vật đa dạng, ý tưởng sáng tạo và những thông điệp đầy ẩn ý. Dù không phải lúc nào cũng đạt doanh thu khủng, các bộ phim này vẫn luôn hấp dẫn những tín đồ yêu thích thể loại phim độc đáo này.
Sau những thành công của The Long Walk, The Monkey, và series truyền hình đình đám IT: Welcome to Derry, giờ đây Trốn Chạy Tử Thần (The Running Man) tiếp tục góp mặt. Một năm thật bận rộn đối với Stephen King, tuy nhiên truyền thông lại khá im ắng về các dự án này. Hãy để Mytour hé lộ những điều thú vị bạn cần biết trước khi xem bộ phim.
1. Dựa trên một tiểu thuyết đặc biệt của Stephen King
Dù nổi danh là 'ông hoàng kinh dị' với những con quỷ do chính ông sáng tạo, Stephen King còn là một cây bút xuất sắc trong trường phái chủ nghĩa hiện thực phê phán dưới bút danh Richard Bachman, bất chấp thế giới có đón nhận tác phẩm của ông hay không. Cuốn tiểu thuyết The Running Man, nền tảng cho bộ phim Trốn Chạy Tử Thần (2025), chính là một ví dụ điển hình.
Xuất bản lần đầu vào năm 1982 với doanh số bán ra khá khiêm tốn, chỉ đến ngày nay, The Running Man mới thực sự được đánh giá đúng với giá trị của nó. Câu chuyện trong cuốn sách không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là một dự báo lạnh lẽo về tương lai, một lời tiên tri đã thành hiện thực sau 40 năm. Còn nó tiên đoán điều gì? Câu trả lời bạn phải tìm trong bộ phim.

2. Vẫn là câu chuyện cũ, nhưng với một góc nhìn mới
Nếu cái tên The Running Man khiến bạn nhớ đến hình ảnh Arnold Schwarzenegger trong bộ đồ bó sát, cơ bắp cuồn cuộn và những câu thoại nổi tiếng, thì bạn hoàn toàn chính xác. Phiên bản điện ảnh đầu tiên của cuốn sách ra mắt năm 1987, với sự tham gia của huyền thoại Kẻ Hủy Diệt trong vai chính, đã tạo nên một cơn sóng lớn trong làng điện ảnh.
Mặc dù bộ phim đậm chất thập niên 80 của đạo diễn Paul Michael Glaser rất thú vị, nhiều khán giả đã hiểu lầm rằng The Running Man chỉ là một cuộc rượt đuổi đẫm máu. Ba mươi tám năm sau, cơ hội để sửa chữa điều đó đã đến với đạo diễn Edgar Wright.

Đạo diễn của Baby Driver và Last Night in Soho, Edgar Wright, khẳng định Trốn Chạy Tử Thần không phải là một bản remake hay chuyển thể đơn giản. Dù cùng nguồn cảm hứng, bộ phim mới còn gợi ý đây là một phần tiếp nối của dòng thời gian trong phiên bản 80. Và dĩ nhiên, nó cũng không quên tri ân người tiền nhiệm.
Phần phim mới mang đến một trải nghiệm hoành tráng hơn, lạnh lùng hơn, u tối hơn và khốc liệt hơn, đúng như tinh thần của Richard Bachman mà phần phim trước không thể đạt được, với cái kết mà phiên bản cũ không dám thực hiện.

3. Vậy thì, rốt cuộc Trốn Chạy Tử Thần là một bộ phim như thế nào?
Nếu phải miêu tả một cách ngắn gọn, Trốn Chạy Tử Thần là ‘đấu trường sinh tử’ trước cả khi khái niệm The Hunger Games xuất hiện, là một câu chuyện phản địa đàng (Dystopia) trước khi thể loại này trở thành một hiện tượng phim ảnh đình đám.
Trong một tương lai không xa, thế giới đã tan vỡ về mặt lý tưởng. Kẻ giàu càng trở nên giàu có, còn kẻ nghèo càng lún sâu vào cảnh nghèo khó. Chính phủ và giới tinh hoa nắm quyền thống trị. Để duy trì trật tự xã hội, truyền thông được chính phủ hậu thuẫn tổ chức một gameshow hoành tráng mang tên Runners, vừa là kỳ quan giải trí, vừa là lời hứa hẹn đổi đời cho những người nghèo khổ.

Trò chơi này buộc những con người nghèo đói phải tham gia cuộc chạy trốn điên cuồng suốt 30 ngày, đối mặt với những sát thủ chuyên nghiệp nhất đất nước. Người duy nhất sống sót sẽ nhận được một khoản tiền khổng lồ. Chưa ai sống sót trong Runners cho đến khi Ben Richards (Glen Powell) xuất hiện.
Con bệnh nặng, bản thân thất nghiệp, vợ phải bán thân để giữ cho gia đình còn sống sót, Ben chỉ mong có tiền. Nhưng anh không chỉ sống sót, anh trở thành biểu tượng của sự phản kháng, qua từng bước mưu trí vượt mặt các thợ săn, biến hệ thống vốn được coi là bất khả xâm phạm thành trò cười. Chưa bao giờ trò chơi này lại khát khao giết một thí sinh như vậy.

4. Quyết định của Edgar Wright.
Trước khi Trốn Chạy Tử Thần chính thức bắt đầu quay, đã có một khoảnh khắc trao lại di sản giữa hai thế hệ diễn viên. Glen Powell đã liên hệ với Arnold để nhận lời chúc phúc của đàn anh cho vai Ben Richards. 'Kẻ Hủy Diệt' đã đồng ý, và sau khi bộ phim hoàn tất, anh ấy đã dành những lời khen ngợi cho Powell.
Đó là một tín hiệu tích cực, chứng minh rằng đạo diễn Edgar Wright đã chọn đúng khi quyết định trao vai diễn cho Powell, giữa vô vàn cái tên nổi bật như Ryan Gosling, Chris Hemsworth, Chris Evans, Aaron Taylor-Johnson... cho bộ phim đắt giá nhất mà ông từng thực hiện.

5. Glen Powell trong vai người hùng bất đắc dĩ.
Powell không phải mẫu 'người hùng cơ bắp' kiểu cũ, mà là hình mẫu của thế hệ diễn viên mới: biết tiết chế, thông minh và không ngại thể hiện mặt yếu đuối của nhân vật. Tuy nhiên, với những vai diễn trong Top Gun: Maverick và Hitman, anh đã thuyết phục Wright bằng phong thái của những tài tử cổ điển như Paul Newman hay Harrison Ford.
Trong hình ảnh Ben Richards do Glen Powell thể hiện, Trốn Chạy Tử Thần mang đến một người hùng mà khán giả có thể cảm thông, nhưng khó mà đồng cảm hoàn toàn. Anh ta không có lý tưởng, lại đầy khuyết điểm và nỗi cay đắng. Bạn có thể thấy anh ta cực đoan, có thể thấy anh ta tuyệt vọng, nhưng khó mà xác định liệu anh ta đúng hay sai – một nhân vật điển hình trong văn học của Stephen King.

6. Dàn diễn viên phụ đáng chú ý.
Glen Powell sẽ phải tận dụng toàn bộ tài năng của mình để đứng cùng dàn diễn viên phụ dày dặn kinh nghiệm, đặc biệt là hai tên tuổi như Josh Brolin và Lee Pace. Trong Trốn Chạy Tử Thần, Brolin vào vai Dan Killian, người điều hành cuộc thi tàn bạo. Đáng sợ nhưng đầy quyến rũ, hắn điều khiển truyền thông và sức mạnh của nó.
Với kinh nghiệm lâu năm, Josh Brolin mang đến nhân vật Killian không chỉ bằng sự đe dọa, mà còn với sức hút và lý lẽ của một người tin rằng mọi hành động của mình đều vì một lý tưởng cao cả.

Khác với Brolin, Lee Pace vào vai một trong những 'thợ săn' đáng gờm nhất của chương trình, Evan McCone. Với sự điêu luyện và khó đoán, anh là thử thách lớn nhất mà Ben phải đối mặt nếu muốn giành chiến thắng. Dĩ nhiên là trước khi kẻ phản diện thực sự lộ diện.
Bên cạnh đó, những tên tuổi thực lực như Emilia Jones (CODA), Michael Cera (Scott Pilgrim vs. the World), Katy M. O'Brian (Love Lies Bleeding), William H. Macy (Shameless, Fargo...) đã góp phần tạo nên một xã hội khắc nghiệt, nơi những con người bị hệ thống vùi dập trong Trốn Chạy Tử Thần.

7. Hành động nghẹt thở.
Đúng với phong cách của Edgar Wright, Trốn Chạy Tử Thần hòa quyện giữa những cảnh hành động nghẹt thở, nhịp phim căng thẳng và cách kể chuyện tinh tế, với năng lượng thị giác mạnh mẽ. Kết hợp cùng góc nhìn của Stephen King, bộ phim như một bản nhạc đen tối phản ánh thời đại truyền thông nuốt chửng con người.
Những cuộc truy đuổi, những pha va chạm nghẹt thở không chỉ nhằm phô bày kỹ thuật, mà còn thể hiện sự nghẹt thở của xã hội tương lai. Mỗi bước chạy là một sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết. Không chỉ là những cuộc rượt đuổi liên tục, Wright còn khắc họa nỗi sợ, sự giận dữ và khát khao sinh tồn của nhân vật, khi cơn bùng nổ lên cao rồi nhanh chóng tàn lụi.

8. Ý nghĩa lạnh lẽo từ 40 năm trước.
Tuy nhiên, hành động và bạo lực trong phim không hề vô nghĩa hay bốc đồng như trong The Long Walk. Đằng sau mỗi hành động mơ hồ về đạo đức là một thế giới Dystopian đang dần được hé lộ.
Trốn Chạy Tử Thần sắc bén phản chiếu một hiện thực đau đớn đầy gai góc, vang vọng trong thập niên 2020, dù được viết từ 40 năm trước. Một thế giới nơi đám đông cổ vũ bạo lực để quên đi sự nghèo đói và bế tắc. Nơi truyền thông thao túng và lợi dụng con người. Có phải điều này nghe giống như những chương trình thực tế đang làm với chúng ta không?

9. Tuy nhiên, cái kết mới là cú 'chốt deal'.
Stephen King là một nhà văn tài ba, nhưng ông lại nổi tiếng với những cái kết khiến người đọc cảm thấy hụt hẫng. Ngược lại, Richard Bachman – một danh tính trẻ hơn, đầy giận dữ và ít 'kiểm duyệt' hơn – lại mang đến những cái kết... khủng khiếp về mặt cảm xúc.
The Running Man không 'hiền hòa' như The Hunger Games, không đơn giản như Battle Royale, và cũng không vô nghĩa như Squid Game. Nó chọn cho mình một cái kết đẫm máu và đầy thịnh nộ.

Thay vì nuôi mộng trở thành một phần của hệ thống để tiêu diệt nó từ bên trong, Ben Richards đã tạo nên một vụ tấn công kiểu 11/9 trước khi sự kiện 11/9 thật sự xảy ra 20 năm sau đó. Dĩ nhiên, ý nghĩa của hai sự kiện này là khác nhau, và sự kiện thực tế vượt xa bất kỳ trí tưởng tượng nào.
Tuy nhiên, việc biết trước cái kết của nguyên tác chưa bao giờ là trở ngại đối với các bộ phim. Bởi vì việc thay đổi cái kết đã trở thành một truyền thống khi chuyển thể các tác phẩm của Stephen King thành phim.

Với Trốn Chạy Tử Thần, khi điện ảnh hiện đại đã táo bạo hơn, câu hỏi triệu đô vẫn là liệu phim sẽ giữ nguyên cái kết của nguyên tác hay sẽ chọn một lối đi an toàn hơn?
Một cái kết đầy khốc liệt và gây sốc, với hàng tá lớp ý nghĩa ẩn giấu nếu sự kiện thực tế không thay đổi nó. Nếu có sự thay đổi, đó sẽ là gì? Liệu cái kết mới có giữ được tinh thần nguyên tác?

Trốn Chạy Tử Thần có thể gây ấn tượng bởi những cảnh hành động, hấp dẫn bởi cốt truyện, thu hút bởi dàn sao quyến rũ, nhưng điều khiến khán giả thực sự nín thở chính là cái kết – thứ sẽ hoàn thiện lời tiên tri của Stephen King. Ben Richards sẽ kết thúc câu chuyện của mình như thế nào? Chúng ta phải ra rạp để biết.
