1. Hãy yêu thương người vợ của bạn


2. Đôi mắt của mẹ


3. Cổ tích sự ra đời của mẹ
Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc không ngừng nghỉ suốt 6 ngày, quên cả ăn ngủ mà vẫn chưa hoàn thành. Một vị thần thấy vậy liền hỏi:
- Tại sao ngài lại dành nhiều thời gian đến vậy cho tạo vật này?
Ông Trời trả lời:
- Ngươi thấy đấy, đây là một tạo vật vô cùng phức tạp với hơn 200 bộ phận có thể thay thế lẫn nhau, cực kỳ bền bỉ nhưng không phải là gỗ đá vô tri. Nó có thể sống chỉ bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp nhiều đứa trẻ cùng lúc. Một nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy xước nhỏ đến trái tim tan vỡ. Ta còn định cho nó sáu đôi tay nữa.
Vị thần ngạc nhiên:
- Sáu đôi tay? Thật khó tin!
Ông Trời đáp:
- Đó còn là ít đấy. Dù có ba đôi mắt, chưa chắc đã đủ.
- Như vậy là ngài đang vi phạm tiêu chuẩn về con người mà ngài đã đặt ra trước đây. - Vị thần nói.
Ông Trời gật đầu, thở dài:
- Đành vậy thôi. Đây là tạo vật ta yêu thích nhất, nên ta dành mọi ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín để biết lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để thấy những điều mà người khác cho là không thể. Đôi mắt thứ ba trên trán để thấu hiểu tâm can của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói với chúng rằng mẹ luôn hiểu, yêu thương và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm, dù bà không nói ra lời.
Vị thần chạm vào tạo vật và kêu lên:
- Tại sao nó lại mềm mại đến thế?
Ông Trời đáp:
- Ngươi chưa biết hết đâu. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi không thể tưởng tượng được những đau khổ và công việc nó phải gánh vác trong đời.
Vị thần chợt phát hiện điều gì đó, liền sờ lên má người mẹ đang được tạo ra.
- Ồ, thưa ngài, hình như ngài để rơi thứ gì ở đây.
- Không, đó là nước mắt đấy. - Ông Trời thở dài.
- Nước mắt để làm gì, thưa ngài? - Vị thần hỏi.
- Để thể hiện niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn và cả lòng tự hào mà người mẹ nào cũng sẽ trải qua.


4. Nửa trái dưa hấu và bài học đắt giá về tình nghĩa vợ chồng
Một buổi trưa nắng nóng, tôi đi làm về, mệt mỏi liền lấy nửa quả dưa hấu mát lạnh trong tủ lạnh ra ăn ngon lành.
Đúng lúc đó, vợ tôi cũng về, vừa bước vào nhà đã than: "Khát quá, nóng quá!". Mở tủ lạnh ra, cô ấy ngẩn người vì chẳng còn gì.
Tôi nói với vợ rằng tôi đã ăn hết miếng dưa hấu đó. Nét mặt cô ấy thoáng buồn, liền cầm ly nước lên nhưng ấm nước cũng trống rỗng.
Cô ấy bực bội nói: "Anh về nhà lâu thế mà cũng không chịu đun nước?". Tôi cũng nổi giận: "Sao cái gì cũng đổ lỗi cho tôi?". Chuyện nhỏ này khiến chúng tôi lạnh nhạt cả tuần mới làm lành.
Bố mẹ tôi biết chuyện liền trách tôi: "Con làm gì cũng chỉ nghĩ đến mình, không để ý đến người khác".
Tôi phản bác: "Chỉ là nửa quả dưa hấu thôi mà, có gì to tát đâu?".
Bố tôi cười nói: "Ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa đến đây một chuyến".
Hôm sau, tôi đưa vợ con sang nhà bố mẹ. Vừa vào cửa, bố tôi bảo tôi đi mua dấm. Khi tôi trở về, bố nói vợ tôi đã đưa con ra ngoài rồi, rồi ông bê ra nửa quả dưa hấu: "Con nóng quá, ăn miếng dưa này giải khát đi".
Nửa quả dưa hấu nặng chừng bốn năm cân, ông đưa tôi một cái thìa: "Ăn không hết thì để phần cho vợ con". Tôi cầm thìa ăn ngon lành, nhưng chưa hết nửa đã no căng.
Khi cả nhà ăn cơm, bố tôi mang ra hai miếng dưa hấu và hỏi: "Con thấy chúng có gì khác nhau?".
Tôi nhìn kỹ, một nửa là tôi vừa ăn, nửa kia cũng đã được ăn, nhưng không hiểu ý bố. Bố tôi chỉ vào miếng dưa và giải thích: "Nửa này con ăn, nửa kia vợ con ăn. Bố đều dặn: Ăn không hết thì để phần cho người kia. Con xem vợ con ăn thế nào? Cô ấy xúc từ bên cạnh vào, ăn hết một nửa, nửa còn lại để nguyên. Còn con, xúc từ giữa, ăn hết phần ngọt nhất, để lại phần bên cạnh. Ai cũng biết phần giữa ngọt nhất. Từ chuyện nhỏ này thấy rõ vợ con có tấm lòng hơn con nhiều".
Nghe xong, mặt tôi đỏ bừng. Tôi chợt nhận ra, mỗi ngày về nhà, đôi dép để gọn gàng, nước trà đã pha sẵn, chiếc ô để sẵn khi trời mưa, tất cả đều là tình cảm vợ dành cho tôi. Còn tôi, lại coi đó là điều hiển nhiên, chẳng bao giờ để ý.


5. Con sẽ sống tốt mẹ ạ, nhất định thế!
Sáng chủ nhật, Con Gái vuốt thẳng áo quần, thoa một chút son dưỡng lên môi, xoay người trước gương. Mẹ cười bảo:
- Đẹp đấy, nhưng cổ áo hở nhiều thế con?Con Gái cười đáp:- Thời nay ai còn kín cổng cao tường nữa Mẹ ơi!Mẹ không nói gì, quay vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Con Gái theo sau, mở tủ lạnh lấy đĩa dưa hấu Mẹ vừa gọt sẵn, cắn một miếng. Mẹ nhắc nhở:- Ơ, không sợ trôi son à?Con Gái cười khúc khích:- Son Thái Lan đấy Mẹ ạ, không trôi đâu.Mẹ ngạc nhiên:- Thế à?Con Gái hôn lên má Mẹ một cái: "Con mà Mẹ. Thôi, con đi đây".Con Gái càng lớn càng giống Mẹ, nhưng xinh hơn nhờ biết ăn mặc. Con Gái may mắn được nhận tiền tiêu vặt hàng tháng, tháng nào cũng đi mua sắm, mỗi lần về lại mang theo đầy quần áo, mỹ phẩm. Thỉnh thoảng, Con Gái mua cho Mẹ vài bộ quần áo hoặc vải để Mẹ may đồ. Nhưng Mẹ ít mặc vì ít đi đâu, và quần áo thường không vừa. Mẹ mang vải ra hàng may đầu ngõ để tiết kiệm. Nhìn Con Gái dắt xe ra khỏi nhà, nước hoa thơm nức, quần áo bắt mắt, Mẹ gọi theo:- Chiều có về ăn cơm không con?Con Gái đắn đo:- Chưa biết được Mẹ ạ, con sẽ gọi lại sau.Mẹ dặn dò:- Thế Mẹ để phần cơm và thức ăn cho con nhé!Con Gái nhăn mặt:- Thôi, để con gọi lại sau, chứ để phần rồi con ăn lại béo ra đấy!Nói xong, Con Gái phóng xe đi. Mẹ đứng nhìn theo một lúc rồi quay vào nhà.Nhà có bốn người, nhưng đứa em nhỏ thường theo bố đi học rồi ăn ở cơ quan, ít khi ở nhà. Chỉ còn Mẹ và Con Gái quây quần bên nhau. Mẹ đã quen với những bữa cơm chỉ có hai mẹ con. Nhưng khi Con Gái đi học, Mẹ lại ở nhà một mình. Con Gái thường về nhà muộn, lúc ấy cơm canh đã nguội ngắt. Mẹ thương Con Gái cả ngày ăn cơm hàng cháo chợ, nên thường hâm lại cơm canh. Nhưng Con Gái thường ăn qua loa, vì đã ăn ở ngoài rồi. Mẹ ở nhà một mình, luôn mong ngóng đến ngày chủ nhật, vì Con Gái được nghỉ và sẽ ở nhà với Mẹ. Nhưng những ngày đó, Con Gái lại dành để mua sắm, đi chơi với bạn bè, hoặc đi ăn uống, cắm trại. Đôi khi Mẹ khuyên nhủ, Con Gái chỉ cười rồi bỏ ngoài tai.Con Gái thích ăn bún riêu cua và cá rán. Những ngày Con Gái ở nhà, Mẹ vui lắm. Mẹ đi chợ từ sáng sớm, chọn cua, thịt tươi ngon rồi gọi Con Gái vào chỉ dạy. Nhưng Con Gái chỉ muốn Mẹ nói nhanh rồi lại chạy vào phòng tám chuyện với bạn hoặc lướt web. Mẹ nấu nướng xong, mặc bộ đồ mới may, vào phòng hỏi Con Gái xem có đẹp không. Con Gái đang dán mắt vào máy tính, trả lời qua loa:- Cũng đẹp, sáng da đấy Mẹ ạ.Mẹ nhíu mày:- Mày đi rồi, Mẹ ở nhà may mặc cho vui, chứ mấy năm trước có mấy bộ mặc đi mặc lại.Con Gái cau có:- Trời ơi, Mẹ cứ hay ôn nghèo kể khổ!Mẹ thích những khoảnh khắc bình yên bên Con Gái. Mẹ nhờ Con Gái nhổ tóc sâu. Ban đầu Con Gái từ chối, nhưng Mẹ năn nỉ mãi mới chịu. Khi vạch tóc Mẹ ra, Con Gái giật mình nhận ra tóc Mẹ đã bạc quá nửa. Nước mắt Con Gái trào ra, cố nuốt nghẹn nhưng không được. Mẹ thấy vai ướt, hỏi:- Sao mày khóc thế con?Con Gái sợ nói ra sẽ khóc nhiều hơn, Mẹ lại bảo:- Cái đồ mít ướt!Con Gái lau mặt rồi ôm lấy Mẹ. Con Gái nói:- Mẹ cho con nằm một chút nhé, lát nữa mình ăn cơm. Mẹ thương lắm, hỏi:- Đi học mệt lắm hả con? Con Gái không nói gì, kéo Mẹ nằm xuống rồi gối đầu lên tay Mẹ.Mẹ gầy đi nhiều, Con Gái ôm Mẹ mà thấy dư vòng tay. Con Gái đưa tay Mẹ lên môi cắn nhẹ, vết cắn mờ dần. Con Gái tự nhủ da Mẹ vẫn căng, Mẹ vẫn còn trẻ, như lời bà ngoại nói.Con Gái thích uống nước gừng nóng. Mẹ ngâm gừng từ hôm trước để Con Gái uống mỗi ngày. Hết nước, gừng vẫn còn, Mẹ tiếc nên ngào với đường làm mứt. Khi Mẹ đổ mứt ra rổ, Con Gái vào bếp bốc ăn như trẻ con. Vừa ăn vừa nói:- Ngon quá Mẹ ơi, cay cay, ngọt ngọt, đắng đắng như đời!Mẹ đang đảo gừng, bảo:- Ai dạy mày nói thế hả con, mới mấy tuổi đầu.Con Gái trề môi:- Mẹ cứ làm như con trẻ con lắm ý.Mẹ hay tiết kiệm, áo cũ Con Gái vứt đi, Mẹ giữ lại nút cất vào hộp, bảo để dành khi cần. Con Gái cười:- Mẹ già rồi lẩm cẩm! Mẹ đáp:- Phung phí quá phải tội đấy con ơi!Con Gái cười:- Nói như Mẹ thì khối người phải tội chết lâu rồi.Mắt Mẹ lo lắng:- Sao mày lại nói thế hả con?Con Gái im lặng, nghĩ đến những kẻ tham ô tiền của nhà nước mà vẫn chưa bị trừng phạt.Mẹ có một chiếc hộp gỗ nhỏ, sáng bóng. Con Gái thấy nó từ nhỏ. Mỗi lần Con Gái định mở, Mẹ lại ngăn:- Đừng động vào, khi nào thích hợp Mẹ sẽ cho.Con Gái nản, không đụng đến nữa.Sáng hôm ấy, khi Con Gái dắt xe đi, Mẹ hỏi như mọi ngày:- Hôm nay có về ăn cơm không con?Có những lúc Con Gái bực bội vì đi học muộn, đáp:- Con chưa biết được!Nhưng hôm ấy, Con Gái nhìn thấy ánh mắt Mẹ như cầu khẩn, thở dài đáp:- Con sẽ về, Mẹ nhớ nấu canh cà chua dồn thịt nhé, con thèm lắm!Mẹ vui mừng:- Ừ, Mẹ nấu, Mẹ còn quấn bánh mì cho con nữa, đừng ăn cơm hàng nhiều, vừa đắt vừa mất vệ sinh.Mắt Con Gái rưng rưng, vội phóng xe đi.Cả ngày hôm ấy, Con Gái thấy bồn chồn, liên tục nhìn đồng hồ mong hết giờ. Hôm ấy là ngày ôn tập cuối kỳ. Mãi đến 6 giờ, bài chưa xong nhưng Con Gái vẫn xin về. Đến cổng, một người bán hoa ế mời Con Gái mua mấy chục bông hồng tươi. Con Gái mua về định tặng Mẹ.Khi mở cửa vào nhà, Con Gái không thấy Mẹ ra đón như mọi khi. Con Gái lo lắng chạy vào bếp, thấy cơm canh đã dọn sẵn. Nhưng Mẹ đâu rồi? Con Gái gọi:- Mẹ ơi, Mẹ đâu rồi?Con Gái chạy vào phòng, thấy Mẹ nằm trên giường. Lay Mẹ nhưng Mẹ không tỉnh. Bàn tay Mẹ lạnh dần. Con Gái hoảng loạn gọi cấp cứu. Xe cấp cứu đưa Mẹ đến bệnh viện, bác sĩ bảo Mẹ bị tăng huyết áp đột ngột, nhưng đưa đến muộn quá nên không cứu được nữa. Con Gái ngất đi. Con Gái chưa bao giờ nghĩ ngày này lại đến, Mẹ vẫn còn khỏe mà, Mẹ vừa nấu cơm cho Con Gái đấy thôi...Bố và em đưa Con Gái về. Con Gái vào phòng Mẹ, thấy chiếc hộp gỗ ngày nào. Con Gái cầm lấy, không cho ai động vào. Mẹ bình thường là thế, giờ chiếc hộp lại nằm trong tay Con Gái.Con Gái tìm chìa khóa mở hộp. Bố rưng rưng bảo:- Mẹ để dưới chiếu đầu giường.Con Gái mở ra. Trên cùng là chiếc khăn len hồng Mẹ đan mấy năm trước, Con Gái chê quê nên không dùng. Dưới đó là chiếc áo len trẻ con của Con Gái ngày xưa, được gấp gọn gàng, thêu tên Con Gái. Rồi Con Gái thấy quyển vở với nét chữ nghệch ngoạc ngày mới vào lớp 1...Con Gái thấy một vật cồm cộm, lôi lên thì là chiếc kiềng vàng, bên cạnh là tờ giấy Mẹ viết: "Của hồi môn cho Con Gái của Mẹ."Thì ra đó là tất cả gia tài của Mẹ. Con Gái từng cười nhạo chiếc hộp gỗ ấy, nhưng giờ mới hiểu nó chứa đựng cả tuổi thơ của Con Gái, cả những năm tháng khó nhọc của gia đình. Nuốt nước mắt, Con Gái thì thầm với Mẹ:- Con sẽ sống tốt Mẹ ạ, nhất định thế!

6. Câu chuyện về cách Mẹ dạy con
Một cậu bé nghịch ngợm thường xuyên bị Mẹ mắng mỏ. Mỗi lần như vậy, cậu cảm thấy rất bực bội và tủi thân. Một ngày nọ, cậu phạm lỗi và bị Mẹ quở trách. Cậu bé tức giận đến mức chạy vào một khu rừng rậm. Cậu hét lên hết sức: "Tôi ghét Người!". Từ trong rừng, một tiếng vọng lại: "Tôi ghét Người!". Cậu bé hoảng sợ, vội chạy về nhà, ôm lấy Mẹ và khóc nức nở. Cậu không hiểu tại sao lại có người ghét mình.
Mẹ dắt tay cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Bây giờ con hãy hét thật to: 'Tôi yêu Người'". Cậu bé làm theo và kỳ lạ thay, tiếng vọng lại: "Tôi yêu Người". Lúc đó, Mẹ mới giải thích: "Đó là quy luật trong cuộc sống. Con cho đi điều gì, con sẽ nhận lại điều đó. Nếu con ghét người khác, họ cũng sẽ ghét con. Nếu con yêu thương người khác, họ cũng sẽ yêu thương con".

7. Mẹ hi sinh đôi mắt để giữ lại mạng sống cho con
Chị Hoàng Thị Yến (Hoài Đức, Hà Nội) đang mang thai tháng thứ 5 thì phát hiện mình mắc bệnh ung thư. Chị phải đối mặt với quyết định khó khăn: giữ lại đứa con hay cứu lấy mạng sống của mình. Không chần chừ, chị quyết định hy sinh bản thân để bảo vệ đứa con trong bụng. Để giữ thai nhi, chị Yến không thể dùng thuốc kháng sinh hay trải qua bất kỳ đợt xạ trị nào. Hậu quả là đôi mắt của chị ngày càng yếu đi do căn bệnh ung thư.
Khi đứa trẻ chào đời, cũng là lúc đôi mắt chị hoàn toàn mất đi ánh sáng. Dù không thể nhìn thấy con, chị vẫn tràn đầy hạnh phúc. Đến nay, sức khỏe chị vẫn rất yếu. Nhưng khi được hỏi nếu có cơ hội lựa chọn lại, chị Yến vẫn kiên quyết: "Một ngàn lần nữa tôi vẫn làm như vậy, vì không người phụ nữ nào lại không mong muốn có con".

8. Hãy làm điều gì đó trước khi quá muộn màng
Một người đàn ông dừng lại trước cửa tiệm hoa để đặt hoa gửi tặng mẹ mình. Mẹ ông sống cách xa hơn 200 dặm, và ông nhờ cửa tiệm giao hoa đến tận nhà cho bà. Khi bước ra khỏi xe, ông thấy một cô bé đang khóc bên vệ đường.
Ông dừng lại hỏi: "Cháu sao thế?".
Cô bé trả lời: "Cháu muốn mua hoa hồng tặng mẹ, nhưng cháu chỉ có 75 cent, còn hoa hồng thì tới 2 đô la.".
Người đàn ông mỉm cười: "Chú sẽ mua cho cháu một bông hồng".
Ông mua hoa cho cô bé như đã hứa và tiếp tục đặt hoa gửi đến mẹ mình. Sau đó, ông đề nghị chở cô bé về nhà. Cô bé đồng ý và chỉ đường đến nơi mẹ cô đang yên nghỉ. Khi đến nơi, người đàn ông mới nhận ra đó là một nghĩa trang. Cô bé đặt bông hoa lên một ngôi mộ được chăm sóc cẩn thận.
Không chần chừ, người đàn ông lập tức quay lại tiệm hoa, hủy đơn hàng giao hoa và mua một bó hoa lớn. Ông lái xe thẳng về nhà mẹ mình, cách đó 200 dặm. Cuộc gặp gỡ với cô bé đã khiến ông nhận ra: Nếu hôm nay không về thăm mẹ, có thể ngày mai sẽ không còn cơ hội nữa.


9. Tám Lời Nói Dối Của Mẹ
1. Khi tôi còn nhỏ, gia đình nghèo khó, thường thiếu ăn. Mỗi khi có cơm trắng, Mẹ luôn nhường phần cho tôi và nói: "Ăn đi con, Mẹ không đói!".
2. Mẹ thường đi câu cá ở khúc sông gần nhà. Khi bắt được cá, Mẹ nấu súp và nhường phần ngon cho tôi. Mẹ chỉ ăn phần cá thừa dính xương. Một lần, tôi gắp cá cho Mẹ, Mẹ từ chối: "Con ăn đi, Mẹ không thích cá!".
3. Để lo cho tôi ăn học, Mẹ làm việc cả ngày lẫn đêm. Một đêm, tôi thấy Mẹ làm việc dưới ánh nến, tôi bảo Mẹ đi ngủ. Mẹ cười: "Con ngủ đi, Mẹ chưa mệt!".
4. Ngày tôi thi cuối cấp, Mẹ đợi tôi hàng giờ dưới nắng. Khi tôi ra, Mẹ đưa ly trà nóng. Tôi mời Mẹ uống, Mẹ nói: "Con uống đi, Mẹ không khát!".
5. Sau khi cha mất, Mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha. Dù khó khăn, Mẹ từ chối lời cầu hôn của một người đàn ông: "Tôi không cần tình yêu, con tôi là đủ!".
6. Khi tôi có việc làm, Mẹ vẫn bán rau ở chợ. Tôi biếu tiền, Mẹ từ chối: "Mẹ có đủ tiền xài!".
7. Tôi lấy bằng Thạc sĩ và định bảo lãnh Mẹ sang Mỹ. Mẹ nói: "Mẹ không quen sống nhàn nhã!".
8. Khi Mẹ bệnh nặng, tôi về thăm. Nhìn Mẹ gầy gò trên giường bệnh, tôi khóc. Mẹ mỉm cười: "Đừng khóc, Mẹ không đau!".


10. Ở đâu có phụ nữ ở đó có hạnh phúc


11. Vết sẹo của mẹ


12. Bởi vì bà ấy là một người mẹ


