1. Tả con trâu (của một học sinh thành phố)
Bài 1:
Nhà em nuôi một con trâu rất dễ thương. Mỗi ngày, mẹ xích nó ở góc hiên. Trên cổ nó có một chiếc nơ màu hồng dễ nhìn. Nó ăn rất ít cơm, và khuôn mặt nó có dáng trái xoan rất xinh xắn.
Bài 2:
Ba mùa hoa ban đã trôi qua, thầy giáo phải tạm biệt chúng em để trở về miền xuôi. Cả làng, cả bản đứng tiễn thầy với nỗi lòng nghẹn ngào. Riêng em, đứng nhìn theo thầy mãi cho đến khi thầy khuất bóng, nhỏ dần rồi mất hẳn, chỉ khi thầy trở nên nhỏ như con chó nhà em, em mới quay lại bản.

2. Tả một buổi học

3. Bài văn tả con gà

4. Miêu tả một cây ăn quả mà em thích nhất trong vườn nhà em
Bài 1: Tả cây khế
Nhà em không có cây ăn quả nào, nhưng em lại rất thích cây khế nhà bác hàng xóm, vì mỗi ngày đi học về, em thường leo qua tường sang để ăn trộm vài quả khế.
Bài 2: Tả cây chuối
Nhà em có một cây chuối to lắm, mỗi chiều em thường leo lên cây để ngồi hóng gió. Khi em trèo lên, những cành chuối rung lên theo từng bước chân của em.

5. Tả con gà trống (của một học sinh thành phố)
Bài 1:
Nhà em nuôi một con gà trống rất đẹp. Toàn thân nó phủ một lớp lông vàng óng ánh. Nó không biết gáy cũng chẳng làm gì, mà chỉ thường xuyên ngậm một bông hoa hồng trong miệng. Mẹ em hay đặt nó lên bàn thờ để thắp hương cúng tổ tiên.
Bài 2:
Con gà nhà em mới nở trông rất đáng yêu, cái đầu nó to như nắm tay em, còn thân hình nó cũng lớn như hai nắm tay ghép lại.

6. Tả về người bạn thân của em.
Bài 1:
Em có một người bạn rất thân tên Trung Hiếu. Mắt bạn đen nhánh như hạt na. Da bạn trắng sáng như tuyết. Tóc bạn đen mượt như gỗ mun. Môi bạn đỏ tươi như son. Hàng ngày, em và bạn cùng nhau rủ nhau đến lớp học.
Bài 2:
Em có người bạn thân tên là Châu. Châu năm nay mười tuổi, học chung lớp và sống ngay cạnh nhà em. Châu có thân hình cân đối, tóc cắt ngắn, đầu ngẩng cao tựa như một chú gà chọi chuẩn bị vào trận. Mắt Châu đen láy, miệng rộng, da trắng. Châu ít nói, nhưng một khi đã nói thì không ai có thể ngừng được. Châu đi đôi dép cao su đen, đã mòn gần hết một bên.

7. Tả con đường đến trường

8. Tả mẹ
Bài 1:
Mẹ em tên là Hiền. Mẹ không phải là người xinh đẹp nhất, nhưng bác bán thịt lợn ở đầu ngõ vẫn phải ngước nhìn mỗi khi gặp mẹ.
Mẹ rất siêng năng, ngày nào cũng làm việc từ sáng sớm đến tối mịt. Nếu mẹ của bạn Trần Nhật Minh là một làn gió nhẹ thì mẹ em là một cơn lốc. Mẹ về đến nhà là quét sạch sân đầy lá mít, sỏi đá, và những trái sấu non mà chúng em chơi ban chiều. Mẹ ru đàn lợn vào giấc ngủ sâu, quần áo dính đầy bùn đất thì mẹ cho vào chậu giặt. Nói chung, mẹ có thể dọn dẹp tất cả, chỉ trừ bố em lúc nào cũng say xỉn.
Mẹ rất khéo tay. Luống rau mà mẹ trồng không cần gieo hạt mà chỉ sau vài ngày là mọc đầy rau dền cơm. Rau dền cơm mẹ nấu, nếu kèm thêm vài ngọn rau sam, thì ngon tuyệt vời! Ngoài canh rau, mẹ còn biết luộc trứng, luộc thịt. Món luộc của mẹ chẳng bao giờ bị mặn, luôn ngon tuyệt!
Bài 2:
Hôm ấy, mẹ em tặng cho em hai quả tét vào mông. Thì ra cô giáo đã kể với mẹ em rằng:
- Chị ơi, con chị học tiếng Việt kém quá, suốt ngày chỉ xin cô đi xì mũi thôi.
- À, thế à! Mẹ em đáp lại với vẻ mặt như con "sư tử hà đông".
Khi mẹ đánh em, mặt mẹ như một con "khủng long" chuẩn bị vồ lấy em để ăn thịt.

9. Tả con chó
Bài 1:
Nhà em không nuôi chó, nhưng khi nào có chó, em sẽ viết một bài tả về nó.
Bài 2:
Trong số các con vật em yêu thích, con chó là loài em đặc biệt yêu quý. Không chỉ mình em mà cả bố em cũng rất yêu thích chó. Mỗi khi cuối tuần hoặc cuối tháng, bố em hay bảo mẹ em rằng: "Chiều nay làm một chút chó đi", vì mẹ em không có nhiều tiền nên chỉ mua khoảng 1 cân. Sau đó, mẹ em sẽ đem về luộc hoặc nấu rượu mận. Cả em và bố đều rất thích thú với bữa ăn đó vào tối hôm ấy.
Bài 3:
Rất nhiều con vật khiến em cảm thấy thích thú, nhưng con chó luôn là loài em yêu thích nhất. Không chỉ mình em, mà bố em cũng rất yêu chó. Vào mỗi dịp cuối tuần hay cuối tháng, bố em hay bảo mẹ em: "Chiều nay làm một chút chó đi". Vì không có nhiều tiền, mẹ em chỉ mua một cân về và chế biến món ăn như luộc hoặc nấu rượu mận. Buổi tối hôm ấy, cả em và bố đều thưởng thức rất ngon miệng.
Bài 4:
Nhà em mới có một con chó con, nó rất ngoan ngoãn, mỗi bữa ăn là một nồi cháo lớn như nồi cơm. Mỗi lần em đi học về, con chó lại lao đến, nằm gọn trong lòng em như thể em chính là mẹ của nó vậy.

10. Tả bố
Bài 1:
Nhà em có một ông bố tên Đào Sơn Tùng. Hằng ngày, bố chỉ lo kiếm tiền rồi về nhà nằm nghỉ ngơi. Mặc dù bà là người lớn tuổi nhất nhưng vẫn phải làm việc còn bố là người duy nhất không phải làm gì. Khi đến bữa cơm, gọi mấy lần cũng không thấy lên, còn bảo đợi một chút. Khi cơm đã xong, cả nhà dọn dẹp nhưng bố thì không làm gì, chỉ lấy điện thoại ra chơi Thiên Hạ Vô Song. Em thì còn nhỏ nhưng cũng phải đút xoài cho bố, từ nay em không làm ô-sin nữa! Mặc dù thế, em vẫn rất yêu bố, dù có một chút thôi!
Bài 2:
Nhà em có một ông bố tên Đỗ Mạnh Hà. Hằng ngày, bố chỉ đi làm kiếm tiền rồi về nhà nằm chơi. Mặc dù bà là người lớn tuổi nhất nhưng vẫn phải làm việc còn bố là người duy nhất không làm gì. Khi đến giờ ăn cơm, gọi bao nhiêu lần cũng không chịu lên, còn bảo đợi một lát. Sau khi ăn xong, cả nhà dọn dẹp nhưng bố thì không tham gia, chỉ xuống chat với học sinh. Em thì còn phải đút xoài cho bố, từ giờ em không muốn làm ô-sin nữa. Tuy vậy, em vẫn rất yêu bố, dù không phải là rất yêu!

11. Bài văn tả cô giáo
Bài 1:
Cô giáo em cao giống như cây phượng vĩ cổ thụ trong sân trường. Cô luôn đi chậm rãi trừ khi phải vội vã. Cô có đôi mắt đen nhánh, tròn như hai quả hồng xiêm, và dưới chiếc mũi thanh thoát là hai lỗ mũi nhỏ xinh, lúc nào cũng hít thở nhịp nhàng. Cô có dáng vóc thanh thoát, đôi chân dài thẳng tắp giống như những cây chuối trồng ngược. Cái đầu của cô nhỏ xinh như chiếc hộp bánh, còn đôi tay thì mềm mại như cành hoa hòe trong vườn nhà em.
Bài 2:
Từ khi bước vào lớp 5, em đã có dịp gặp nhiều cô giáo, nhưng cô Nga là người đã dạy em trong suốt năm học này. Cô Nga có khuôn mặt tròn đầy, đôi mắt sáng long lanh như hai hột vải, làn da trắng mịn như giấy. Mái tóc cô đen óng, luôn được chăm sóc kỹ càng. Mặc dù mặt cô hơi mũm mĩm, nhưng rất dễ thương và duyên dáng. Cô giống như người mẹ thứ hai của em. Cô luôn cười vui vẻ, rất hiền lành và khi cô ấy làm việc nhà, cô xào rau thật đều tay. Dù đôi lúc cô có vẻ nghiêm khắc khi giận, nhưng em rất yêu quý cô Nga vì sự quan tâm và tình thương cô dành cho chúng em.
Bài 3:
Cô giáo em có làn da trắng mịn màng như làn da em bé. Cổ của cô dài, thanh thoát như con gà mái trong sân. Cô có một vầng trán rộng, có nhiều nếp nhăn vì cô thường xuyên thức khuya chuẩn bị bài giảng cho chúng em. Đôi tay cô tuy khô ráp nhưng rất vững chắc, và lúc nào cũng thoăn thoắt viết bảng cho chúng em học. Mặc dù cô hay mắng chúng em vì học chưa giỏi, nhưng em luôn cảm nhận được sự quan tâm và tình yêu mà cô dành cho lớp.
Bài 4:
Cô giáo em là người hiền lành nhưng có thân hình hơi tròn. Mái tóc ngắn của cô luôn được buộc gọn ra sau, và khi cô bước đi, tóc cô vẫy ve như chiếc đuôi của con lợn nhỏ mà em nuôi. Cô có đôi chân hơi cong, mà mẹ em từng bảo rằng đôi chân ấy sẽ giúp cô dễ dàng sinh nở sau này.

12. Tả ông nội.
Bài 1:
Nhà em có một ông nội. Ông suốt ngày chỉ nằm ngủ trong chăn, đến bữa ăn thì ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa, con?
Bài 2:
Nhà em có một ông nội, ông yêu thích chiếc mũ phớt của mình. Mỗi lần ông đội mũ ấy lên, nhìn giống như cái mâm lật ngược trên đầu ông vậy.

13. Miêu tả người thầy mà em yêu quý nhất
Bài 1:
Thấm thoắt ba mùa hoa ban đã qua, thầy giáo phải rời xa chúng em để trở về miền xuôi. Người dân trong làng, trong bản đều ra tiễn thầy với lòng lưu luyến. Còn riêng em, em đứng nhìn thầy cho đến khi bóng dáng thầy nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn thấy một chấm đen nhỏ, giống như con chó của em, em mới quay lại về bản.
Bài 2:
Thấm thoắt ba mùa hoa ban đã qua, thầy giáo phải rời xa chúng em để trở về miền xuôi. Người dân trong làng, trong bản đều ra tiễn thầy với lòng lưu luyến. Còn riêng em, em đứng nhìn thầy cho đến khi bóng dáng thầy nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn thấy một chấm đen nhỏ, giống như con chó của em, em mới quay lại về bản.

