1. Sức khỏe của trẻ bị ảnh hưởng nghiêm trọng
Khi để trẻ tự khóc mà không can thiệp, trẻ có thể gặp phải rối loạn phản ứng với căng thẳng và stress. Tình trạng này không chỉ ảnh hưởng đến bộ não mà còn tác động lên toàn bộ cơ thể qua dây thần kinh phế vị, một dây thần kinh liên quan đến hoạt động của các cơ quan như hệ tiêu hóa. Nếu tình trạng buồn bã kéo dài và không nhận được sự chăm sóc từ cha mẹ, dây thần kinh này sẽ hoạt động kém, dẫn đến các vấn đề sức khỏe như hội chứng ruột kích thích.

2. Trẻ kém giao tiếp, thiếu hạnh phúc và gặp khó khăn trong cuộc sống
Khi cha mẹ luôn sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của trẻ và an ủi khi trẻ cảm thấy sợ hãi, trẻ sẽ dần học được cách điều chỉnh cảm xúc của mình. Việc trẻ khóc và được ôm ấp giúp trẻ hình thành niềm tin vào sự chăm sóc. Tuy nhiên, nếu để trẻ khóc một mình, trẻ sẽ dần dần tự nín khóc, nhưng trong tâm trạng tuyệt vọng. Sau đó, trẻ sẽ cảm thấy tiếng khóc của mình không còn tác dụng, và dần dần mất khả năng giao tiếp hiệu quả.

3. Trẻ mất lòng tin, trở nên ích kỷ, không biết chia sẻ và không tin tưởng ai
Erik Erikson đã chỉ ra rằng, năm đầu tiên của trẻ là giai đoạn quan trọng để hình thành niềm tin. Khi trẻ được chăm sóc và đáp ứng nhu cầu, trẻ sẽ tin tưởng vào thế giới xung quanh, cảm thấy mình có giá trị và tin rằng có người luôn sẵn sàng giúp đỡ. Ngược lại, khi nhu cầu của trẻ không được chú ý, trẻ sẽ dần mất lòng tin vào những mối quan hệ và vào thế giới này.

4. Quan niệm sai lầm rằng trẻ tự ngủ sẽ trở nên độc lập hơn
Thực tế, trẻ chỉ có thể phát triển sự độc lập khi nhu cầu của trẻ được đáp ứng ngay từ khi còn nhỏ. Dựa trên các nghiên cứu từ khoa học thần kinh, tiến sĩ y khoa Darcia Narvaez khẳng định rằng việc để trẻ tự khóc và tự ngủ sẽ gây hại cho sự phát triển lâu dài của trẻ và các mối quan hệ xã hội của trẻ. Việc để trẻ khóc mà không dỗ dành có thể khiến trẻ trở nên kém thông minh, sức khỏe yếu và cảm thấy bất an, khó hòa nhập vào cộng đồng trong tương lai.

5. Trẻ luôn khao khát tình thương và cảm thấy lo âu
Sự thật là khi cha mẹ có thói quen đáp ứng nhu cầu của trẻ trước khi trẻ cảm thấy tuyệt vọng, họ sẽ nuôi dưỡng những đứa trẻ tự lập và thành công hơn so với những bậc phụ huynh không làm vậy. Việc phòng ngừa luôn hiệu quả hơn là xử lý khi tình huống đã nghiêm trọng. Khi trẻ cảm thấy uất ức và tuyệt vọng, sẽ rất khó để khiến trẻ bình tĩnh lại. Đây là lý do tại sao nếu trẻ khóc lâu mà không được dỗ dành, chúng có thể càng khóc to hơn. Dân gian thường gọi hiện tượng này là “trẻ hờn”.

Khi các liên kết tế bào thần kinh bị phá vỡ, trẻ sẽ gặp phải những thay đổi lớn trong sự phát triển não bộ. Điều này thường xảy ra khi trẻ phải chịu đựng những tổn thương cảm xúc, như khi khóc hay buồn phiền, dẫn đến việc tiết ra cortisol. Cortisol là hormone có khả năng làm tổn thương các tế bào thần kinh, phá hủy dần dần sự phát triển của chúng.
Khi một đứa trẻ khóc hoặc cảm thấy buồn, hệ thần kinh của chúng sẽ bị ảnh hưởng, dẫn đến việc sản sinh hormone cortisol. Hormone này có tác động tiêu cực, làm tổn thương các tế bào thần kinh một cách dần dần. Trẻ sơ sinh, ngay sau khi chào đời, chỉ phát triển khoảng 25% não bộ, và sự phát triển này sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều trong năm đầu tiên. Sau 12 tháng, kích thước não bộ của trẻ có thể lớn gấp ba lần so với lúc mới sinh. Điều này có ảnh hưởng sâu sắc đến trí thông minh của trẻ, bởi vì trong năm đầu tiên đó, nhiều tế bào thần kinh không được kết nối mà bị phá hủy vì sự thiếu quan tâm của cha mẹ, khi họ không đáp ứng nhu cầu của trẻ khi chúng khóc.

