1. Bài văn phân tích nhân vật Đôn Ki-hô-tê số 4
Đôn Ki-hô-tê của Xéc-van-téc (1547 - 1616) là một kiệt tác văn chương của thời kỳ Phục Hưng. Tác phẩm này ghi lại những chiến công oai hùng của Đôn Ki-hô-tê, đặc biệt là cuộc chiến đấu với những cối xay gió. Sự ngông cuồng của nhân vật này là một hình mẫu của sự mê muội đến tột cùng.
Sau cuộc chiến với bọn lái buôn, khi họ không công nhận Đuyn-xi-nê-a là người đẹp nhất trần gian, Đôn Ki-hô-tê đã bị đánh tơi tả và bị bắt về làng. Tuy nhiên, ông vẫn tiếp tục lên đường, mang theo ước mơ chiến công. Lần này, ông có thêm giám mã Xan-chô Pan-xa đồng hành.
Cuộc đối đầu diễn ra vào buổi trưa, khi Đôn Ki-hô-tê nhìn thấy một đám cối xay gió từ xa, ông tưởng đó là những kẻ khổng lồ khủng khiếp. Ông quyết tâm tiêu diệt bọn 'quái vật' này để thu chiến lợi phẩm và làm công đức cho Chúa. Mặc dù đã rõ ràng là một sự hiểu lầm, nhưng Đôn Ki-hô-tê vẫn giữ vững mục tiêu của mình. Giám mã Xan-chô đã cố gắng khuyên ngăn, nhưng ông không nghe.
Ông ra lệnh cho giám mã tránh xa và bắt đầu lao vào trận đấu. Lão vung giáo và hét lớn, cảnh cáo lũ kẻ thù dù chúng có nhiều tay hơn cũng không thể thắng được. Trước khi xuất trận, ông không quên cầu xin Đuyn-xi-nê-a ban phước cho mình trong cuộc chiến này.
Với sự mê muội, Đôn Ki-hô-tê dâng ngọn giáo vào cối xay gió, tưởng chừng như chiến thắng đang ở trong tầm tay. Nhưng một cơn gió mạnh thổi qua, khiến cối xay quay tít, và cây giáo của ông gãy làm đôi. Cả Đôn Ki-hô-tê và ngựa của ông bị văng ra xa. Khi giám mã đến cứu, ông chỉ thấy chủ tướng nằm bất động.
Cảnh tượng chiến đấu với cối xay gió thật sự rất hài hước và mang tính trào phúng. Nhà văn Xéc-van-téc đã khéo léo sử dụng nghệ thuật phóng đại và đối lập để châm biếm các hiệp sĩ Tây Ban Nha thời Trung cổ, khi họ đã quá lỗi thời. Đằng sau những nụ cười chế giễu, tác phẩm lại khẳng định tình yêu tự do, công lý, và lòng yêu đời – những giá trị nhân văn.


2. Bài văn phân tích nhân vật Đôn Ki-hô-tê số 5
"Đôn Ki-hô-tê" là một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Xéc-van-téc và là một kiệt tác của nền văn học Tây Ban Nha. Đoạn trích "Đánh nhau với cối xay gió" là phần tiêu biểu nhất làm nổi bật tính cách nhân vật chính: Đôn Ki-hô-tê, một con người đầy lý tưởng nhưng bị mê muội bởi những tác phẩm tiểu thuyết kiếm hiệp lỗi thời, dẫn đến những hành động ngô nghê và đáng cười.
Trong chuyến hành trình thực hiện những ý tưởng viển vông, hai thầy trò gặp phải ba bốn chục chiếc cối xay gió giữa cánh đồng. Đôn Ki-hô-tê tưởng tượng đó là những tên khổng lồ ác quỷ và quyết định lao vào chiến đấu. Gió thổi mạnh, các cối xay bắt đầu quay và Đôn Ki-hô-tê vẫn không từ bỏ. Cây giáo của ông gãy đôi, ngựa và người văng ra xa, Đôn Ki-hô-tê chịu thương tích nặng. Cuối cùng, hai thầy trò tiếp tục lên đường đến cảng La-pi-xê, vì Đôn Ki-hô-tê tin rằng: "con đường này sẽ có nhiều người qua lại và sẽ không thiếu những cuộc phiêu lưu". Đoạn trích này làm nổi bật rõ nét tính cách của Đôn Ki-hô-tê. Sự mê muội vì đọc quá nhiều sách kiếm hiệp đã khiến ông tưởng những chiếc cối xay gió là bọn khổng lồ gian ác, thậm chí còn tưởng rằng đó là phép thuật của pháp sư Phơ-re-xtôn. Chính vì thế, Đôn Ki-hô-tê không chút ngần ngại mà lao vào chiến đấu để tiêu diệt chúng. Ước mơ và khát vọng của ông không hẳn là xấu hay thiếu dũng cảm nếu đối thủ là những thế lực gian ác thực sự, nhưng thật nực cười khi đối thủ của ông lại chỉ là những chiếc cối xay gió. Tính cách của Đôn Ki-hô-tê còn được thể hiện rõ ở đoạn tiếp theo: mặc dù bị thương rất nặng, ông không hề than vãn (vì ông cần phải chứng tỏ mình là một hiệp sĩ dũng mãnh); ông cũng không quan tâm đến việc ăn uống hay nghỉ ngơi, vì tâm trí ông vẫn luôn mơ mộng về "tình nương". Mặc dù có nhiều phẩm chất tốt đẹp, nhưng vì quá đắm chìm trong các câu chuyện kiếm hiệp, Đôn Ki-hô-tê trở thành một nhân vật vừa đáng trách, vừa đáng thương.


3. Bài văn phân tích nhân vật Đôn Ki-hô-tê số 6
Nhà văn Xéc-van-tex, một cây bút lừng danh của Tây Ban Nha, đã sáng tác nhiều tác phẩm nổi tiếng, gây được tiếng vang lớn trong nền văn học quốc tế. Một trong những kiệt tác không thể không nhắc đến là tiểu thuyết "Đôn Ki-hô-tê", một tác phẩm mà bất kỳ đứa trẻ nào trên thế giới cũng biết và yêu thích, bởi nó mang lại những tiếng cười châm biếm sâu sắc nhưng đầy ý nghĩa.
Đoạn trích "Đôn Ki-hô-tê đánh nhau với cối xay gió" thể hiện tài năng bậc thầy của Xéc-van-tex trong việc xây dựng hình tượng nhân vật Đôn Ki-hô-tê, một nhân vật bất hủ. Cùng với nhân vật Xan-chô-Pan-xa, hai nhân vật này đối lập nhau về mọi mặt, tạo nên sự tương phản rõ nét trong cả hành động lẫn tư tưởng.
Bức tranh về hai nhân vật này được Xéc-van-tex tái hiện rõ nét qua vẻ ngoài, hành động, suy nghĩ, và cả cái nhìn nhân sinh quan về cuộc sống, một cuộc sống hoàn toàn viển vông và khác biệt với mọi người xung quanh.
Đôn Ki-hô-tê, nhân vật chính của tác phẩm, xuất thân từ một gia đình quý tộc. Anh ta có thân hình gầy gò, nhỏ bé và khô khốc như cây gậy. Luôn khoác lên mình bộ đồ hiệp sĩ cổ điển, cưỡi một con ngựa gầy gò, tay luôn cầm gươm cổ cũ kỹ và khiên đã rỉ sét. Đôn Ki-hô-tê, bị ảnh hưởng sâu sắc từ những tiểu thuyết kiếm hiệp, đã ngộ nhận mình là một hiệp sĩ đi tiêu diệt quái vật và kẻ thù.
Trong đoạn trích "Đôn Ki-hô-tê đánh nhau với cối xay gió", hành động ngớ ngẩn của anh ta được thể hiện khi tưởng tượng những chiếc cối xay gió là những con quái vật khổng lồ. Anh ta mơ mộng rằng mình có thể quét sạch thế gian, tiêu diệt những tên khổng lồ và bảo vệ thế giới khỏi cái ác. Tuy nhiên, tất cả những gì anh ta thực sự đối đầu lại là những chiếc cối xay gió vô hại.
Sau cuộc chiến đấu vô lý này, Đôn Ki-hô-tê bị thương nặng, ngựa và ông chủ bị văng ra xa. Dù đau đớn, Đôn Ki-hô-tê không hề nhúc nhích, trong khi con ngựa tội nghiệp của anh cũng bị thương nặng. Tuy nhiên, qua mọi hành động ngớ ngẩn và mê muội của mình, Đôn Ki-hô-tê vẫn để lại ấn tượng về một người tốt bụng, đầy lòng dũng cảm, và có tư tưởng nhân đạo sâu sắc.
Đôn Ki-hô-tê cũng là một người chung thủy, yêu một cô gái không xinh đẹp, Đuyn-xi-nê-a, dù nàng không đáp lại tình cảm của anh, nhưng anh luôn cầu nguyện cho nàng bình an và hạnh phúc. Nhân vật Đôn Ki-hô-tê tuy ngốc nghếch và mắc bệnh hoang tưởng, nhưng là một người có trái tim trong sáng, dũng cảm và tình yêu chung thủy.
Ngược lại, Xan-chô-Pan-xa, một gã nông dân lùn béo, là người rất thực tế và có phần ranh mãnh. Anh ta thường cưỡi con lừa, càng làm cho hình ảnh của mình trở nên buồn cười. Tuy nhiên, Xan-chô rất hiểu rõ Đôn Ki-hô-tê và lợi dụng sự điên rồ của ông để có thể thay đổi cuộc sống của mình. Khi Đôn Ki-hô-tê đối đầu với cối xay gió, Xan-chô không ngăn cản mà chỉ đứng nhìn cho đến khi ông ta thua trận, rồi mới chạy ra đỡ Đôn Ki-hô-tê lên ngựa và cười nhạo sự ngớ ngẩn của ông.
Qua việc xây dựng hai nhân vật này, Xéc-van-tex đã khéo léo tạo ra một cặp đôi hoàn hảo: Đôn Ki-hô-tê với lý tưởng cao cả, nhân đạo và dũng cảm, và Xan-chô-Pan-xa với sự thực tế, ranh mãnh, biết khi nào nên tiến, khi nào nên lùi. Từ đó, nhà văn muốn gửi gắm thông điệp rằng không ai trên đời này là hoàn hảo cả, và mỗi con người đều có những mặt trái ngược, nhưng đó mới là điều làm nên sự phong phú và đẹp đẽ của cuộc sống.


4. Bài văn phân tích nhân vật Đôn Ki-hô-tê số 7
Chưa từng có nhân vật nào gây ấn tượng mạnh mẽ và để lại nhiều suy ngẫm như Đôn Ki-hô-tê trong tác phẩm của nhà văn Xéc-van-téc, một nhân vật vừa đáng thương lại vừa đáng chê với những hành động ngớ ngẩn của mình.
Ki-ha-da, một nhà quý tộc bình thường, thích đi săn và câu cá. Tuy nhiên, khi anh ta đọc những cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp, anh ta đã mê mẩn và dành cả ngày để đọc, bỏ qua những sở thích trước đây và bán hết tài sản để mua thêm sách kiếm hiệp. Tệ hại hơn, anh ta tin rằng những gì trong sách là thật và muốn trải qua những cuộc phiêu lưu như các nhân vật trong truyện. Anh ta đã đổi tên thành 'Đôn Ki-hô-tê, nhà quý tộc tài giỏi ở xứ Man-tra', biến con ngựa gầy yếu của mình thành một chiến mã oai phong, và dành cả thời gian để chuẩn bị cho chuyến đi này.
Anh ta lên đường cùng với giám mã Xan-chô Pan-xa, người thực tế, người luôn gặp thất bại nhiều hơn là may mắn. Cuộc chiến đấu nực cười giữa Đôn Ki-hô-tê và cối xay gió là một ví dụ điển hình. Anh ta tưởng tượng những chiếc cối xay gió là những tên khổng lồ ác độc và quyết chiến đấu, mặc dù giám mã đã cố gắng ngăn cản. Kết quả thì bạn chắc chắn đã biết: Đôn Ki-hô-tê nhận một thất bại thảm hại.
Với tất cả những hành động điên rồ, Đôn Ki-hô-tê không phải là một người đáng ghét. Mục đích của anh ta là cứu giúp những người yếu đuối, tiêu diệt cái ác. Dù nhiều lần thất bại, anh ta vẫn kiên trì và không từ bỏ, tiếp tục cuộc hành trình. Bên cạnh anh là một giám mã rất thực tế. Đôn Ki-hô-tê chiến đấu vì những lý tưởng cao đẹp, nhưng những hành động của anh ta lại hoàn toàn sai lầm.
Để giữ phẩm giá của một quý tộc, Đôn Ki-hô-tê đã nhịn đói và không rên rỉ khi bị thương. Do đó, anh cũng là một nhân vật đáng thương. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng một người, dù có mục đích tốt đẹp đến đâu, nếu không có sự tỉnh táo và lý trí, thì những hành động của họ sẽ trở nên vô nghĩa.
Qua tác phẩm, tôi rút ra một bài học rằng không nên đắm chìm vào những câu chuyện vô nghĩa và đừng để chúng lừa dối mình. Đôn Ki-hô-tê đã lãng phí tuổi trẻ của mình cho những hành động ngớ ngẩn. Tuy nhiên, may mắn là trước khi chết, anh đã nhận ra hậu quả của những việc mình làm. Đôn Ki-hô-tê đã phải trả giá đắt cho sự mê muội của mình.


5. Bài văn phân tích nhân vật Đôn Ki-hô-tê số 8
Vào thế kỉ 16, ở Tây Ban Nha, những câu chuyện hoang đường về các hiệp sĩ đã trở nên nổi tiếng. Đôn Ki-hô-tê được xây dựng từ câu chuyện về một nhà quý tộc nghèo tên Quesada, người say mê tiểu thuyết kiếm hiệp đến mức cuồng tín, dành toàn bộ tài sản để mua sách.
Đầu óc Đôn Ki-hô-tê luôn tràn ngập những hình ảnh về chiến đấu, những lâu đài lộng lẫy, những kẻ khổng lồ xấu xa và những thiếu nữ cần được cứu. Mỗi hành động của chàng đều được tưởng tượng ra một cách hào hùng, và đối với chàng, chúng hoàn toàn là sự thật. Với Đôn Ki-hô-tê, mỗi chủ quán rượu là một vị đại thần, mỗi người cưỡi ngựa là một hiệp sĩ.
Đây là cơ sở để hình thành câu chuyện về Đôn Ki-hô-tê, và đoạn “Đánh nhau với cối xay gió” là một ví dụ điển hình về sự ngông cuồng của nhân vật này. Qua đoạn trích, có thể thấy Đôn Ki-hô-tê tưởng rằng những chiếc cối xay gió là những kẻ khổng lồ ác độc, và quyết liều mình chiến đấu với chúng. Kết quả là Đôn Ki-hô-tê bị cối xay gió quật ngã thảm hại. Sau trận chiến, hai thầy trò bàn luận về những gì vừa xảy ra, và Đôn Ki-hô-tê lại nghĩ đến người yêu của mình.
Sự tương phản giữa Đôn Ki-hô-tê và Xan-chô Pan-xa tạo ra một bức tranh hài hước, nhưng lại bổ sung cho nhau về tính cách và quan niệm sống. Một người là quý tộc, cao gầy, cưỡi ngựa còm, mang áo giáp cũ và tay cầm ngọn giáo. Người kia là nông dân, lùn béo, cưỡi lừa và sống rất thực tế. Về tính cách, sự đối lập giữa họ càng rõ hơn: Đôn Ki-hô-tê sống trong tưởng tượng, nghĩ rằng cối xay gió là khổng lồ, và sau đó bị quật ngã nhưng vẫn không than vãn. Còn Xan-chô Pan-xa, dù thực tế, nhưng lại sợ hãi, và chỉ nghĩ đến ăn uống khi ngồi trên lưng lừa.
Sự đối lập này, dù có vẻ khác biệt, lại bổ sung cho nhau, vì khi hai người sống cùng nhau, mỗi tính cách sẽ giúp khắc phục những điểm yếu và phát huy thế mạnh của nhau. Chính vì vậy, dù khác biệt, họ vẫn sống hòa thuận, sát cánh bên nhau trong mọi cuộc phiêu lưu.


6. Bài văn phân tích nhân vật Đôn Ki-hô-tê số 1
Đánh nhau với cối xay gió là một đoạn trích nổi bật từ bộ tiểu thuyết Đôn-ki-hô-tê của nhà văn vĩ đại Tây Ban Nha Xéc-van-téc. Tác phẩm không chỉ chế giễu lý tưởng hiệp sĩ phiêu lưu lỗi thời mà còn phê phán lối sống thực dụng, thị hiếu tầm thường trong xã hội. Tuy nhiên, trong đoạn trích này, Đôn-ki-hô-tê không chỉ là một kẻ gàn dở mà còn là một nhân vật có nhiều phẩm chất tốt đẹp đáng trân trọng.
Đôn-ki-hô-tê là người say mê tiểu thuyết đến mức điên cuồng, và sự cuồng tín này đã biến ông thành một người muốn trở thành hiệp sĩ để cứu giúp những người lương thiện. Với thân hình gầy gò, cưỡi ngựa còm, mặc áo giáp cũ kỹ và mang theo cây giáo, ông mang lý tưởng cứu giúp mọi người, mặc dù thời đại của hiệp sĩ đã qua. Mặc dù vậy, những hành động và suy nghĩ của ông lại trở thành trò cười cho mọi người. Cuộc chiến với cối xay gió là ví dụ điển hình cho sự gàn dở, hoang tưởng của Đôn-ki-hô-tê.
Khi nhìn thấy cối xay gió, Đôn-ki-hô-tê tưởng đó là những tên khổng lồ gian ác. Ông lao vào cuộc chiến không cân sức, bất chấp lời can ngăn của Xan-chô Pan-xa. Khi giáo gãy và ông ngã xuống, Đôn-ki-hô-tê vẫn không nhận ra sự thật, cho rằng thất bại là do một pháp sư đã biến những cối xay gió thành khổng lồ để cướp công của ông. Mặc dù mệt mỏi và đói, ông vẫn tiếp tục sống trong thế giới tưởng tượng của mình, chỉ cần nghĩ đến người yêu cũng đủ làm ông quên đi những đau đớn. Những suy nghĩ này cho thấy Đôn-ki-hô-tê là một người sống trong ảo tưởng, gàn dở và đáng bị lên án.
Tuy nhiên, đằng sau những hành động điên rồ đó là những phẩm chất tốt đẹp: lí tưởng cao đẹp, tinh thần dũng cảm và sự kiên quyết trong việc diệt trừ cái ác. Đôn-ki-hô-tê căm ghét bất công, quyết tâm bảo vệ công lý và mang sức mình để giúp đỡ những người yếu đuối. Dù tuổi đã cao và nghèo khó, ông vẫn không ngần ngại xông vào trận chiến với những cối xay gió. Thậm chí, ông còn chế giễu Xan-chô khi ông ta ngần ngại không dám tham gia vào trận chiến này.
Bên cạnh lý tưởng cao đẹp, Đôn-ki-hô-tê còn thể hiện tinh thần dũng cảm, không sợ hãi khi đối mặt với thử thách. Trong cuộc chiến với cối xay gió, dù đối mặt với nguy hiểm và biết mình có thể thất bại, ông vẫn kiên quyết lao vào trận chiến để bảo vệ cái tốt, tiêu diệt cái ác. Đó chính là tinh thần nghĩa hiệp trong con người Đôn-ki-hô-tê, mặc dù bên ngoài ông có vẻ điên cuồng và bị nhạo báng.
Tác giả Xéc-van-téc đã khéo léo sử dụng nghệ thuật đối lập, tương phản để làm nổi bật hình ảnh Đôn-ki-hô-tê. Đứng bên cạnh ông là Xan-chô Pan-xa, một người thực tế, béo lùn, cưỡi lừa, trong khi Đôn-ki-hô-tê là một quý tộc cao gầy, cưỡi ngựa còm. Sự tương phản giữa tính cách của họ làm nổi bật những hoang tưởng của Đôn-ki-hô-tê và sự thực tế của Xan-chô. Hài hước và sinh động trong cách kể chuyện là yếu tố quan trọng góp phần vào thành công của tác phẩm.
Qua nhân vật Đôn-ki-hô-tê và đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió, ta thấy những nét tính cách đặc biệt: vừa tốt đẹp, vừa gàn dở. Từ đó, chúng ta có thể rút ra bài học về sự cần thiết phải cân bằng giữa lý tưởng và thực tế trong cuộc sống để không biến mình thành một Đôn-ki-hô-tê thứ hai.


7. Bài văn phân tích nhân vật Đôn Ki-hô-tê số 2
Đôn-ki-hô-tê là tác phẩm nổi bật nhất của nhà văn Xéc-van-téc và cũng là đỉnh cao của văn học Tây Ban Nha. Bằng tài năng sắc bén, tác giả đã khắc họa thành công tính cách nhân vật chính Đôn-ki-hô-tê cùng những bài học nhân sinh sâu sắc trong cuộc sống. Đoạn trích Đánh nhau với cối xay gió dù chỉ là một phần nhỏ trong tác phẩm nhưng cũng thể hiện rõ nét tính cách điển hình của nhân vật này.
Đôn-ki-hô-tê là một người lớn tuổi, gầy gò, cao ráo, say mê đọc tiểu thuyết hiệp sĩ đến mức sinh ra bệnh ảo tưởng. Chính vì vậy, ông tự phong mình là hiệp sĩ và lấy con ngựa gầy gò làm bạn đồng hành. Không chỉ vậy, để trở thành một hiệp sĩ thực thụ, ông còn dùng những vũ khí cũ kỹ của tổ tiên như giáo và áo giáp han gỉ để trang bị cho mình. Bề ngoài, Đôn-ki-hô-tê thực sự rất đáng cười, nhưng bên trong, ông mang trong mình mục đích cao cả, tốt đẹp: diệt trừ cái ác, đem lại cuộc sống yên bình, hạnh phúc cho mọi người.
Ngay từ đầu đoạn trích, chúng ta vừa thấy được sự ngốc nghếch của ông, vừa thấy được mục đích tốt đẹp mà ông mang trong mình. Khi nhìn thấy những chiếc cối xay gió, Đôn-ki-hô-tê lại tưởng chúng là những gã khổng lồ chuyên làm những việc xấu xa. Vì vậy, ông không ngần ngại lao vào cuộc chiến với chúng, khẳng định: “Chớ có chạy trốn, lũ hèn mạt nhát gan kia, vì duy nhất chỉ có một hiệp sĩ tấn công bọn mi, đó là ta đây”. Trong lời nói của ông, ta cảm nhận được sự kiên cường, dũng cảm và khí phách của một người anh hùng mang trong mình lý tưởng lớn lao, trượng nghĩa. Mặc dù biết đây là một cuộc chiến điên cuồng và không cân sức, ông vẫn tiếp tục xông vào để thực hiện lý tưởng của mình, bất chấp sự can ngăn của người bạn đồng hành.
Chỉ tiếc rằng, đầu óc ông quá hoang tưởng, ảo tưởng, dẫn đến thất bại thảm hại. Cả người và ngựa đều bị văng ra xa. Có lẽ vết thương của ông không hề nhẹ. Dù thất bại, Đôn-ki-hô-tê vẫn không nhận ra mình đã sai, mà cho rằng thất bại là do một pháp sư thù địch đã khiến cối xay gió trở thành khổng lồ để cướp công của ông. Mục đích của ông thật cao đẹp, nhưng hành động lại điên cuồng, hoang tưởng, đầy tính phá phách, và sự thua cuộc đau đớn khiến người đọc không khỏi bật cười.
Ngay trong khoảnh khắc sau trận chiến gian nan, dù bị thương nặng, Đôn-ki-hô-tê vẫn không hề nản lòng, không hề than vãn. Thay vào đó, ông vẫn mang trong mình một niềm tin mãnh liệt vào những hành động trượng nghĩa của mình. Đây thực sự là bản lĩnh đáng khâm phục mà tất cả chúng ta đều phải học hỏi và noi theo.
Vì bệnh hoang tưởng, vì chỉ đọc sách hiệp sĩ mà không dựa vào thực tế, sau trận chiến với cối xay gió, Đôn-ki-hô-tê vẫn giữ những suy nghĩ lãng mạn, hoang đường: “Ta không kêu đau là vì các hiệp sĩ giang hồ dù có bị thương như thế nào cũng không được rên rỉ, dù có xé cả ruột gan ra ngoài”. Chính những hiệp sĩ trong các cuốn sách đã khích lệ tinh thần ông. Ông không cần ăn uống gì mà chỉ cần nghĩ đến tình nương của mình là đã đủ no rồi.
Nghệ thuật kể chuyện của tác giả thật tài tình, đã tái hiện thành công trận chiến điên cuồng và không cân sức giữa Đôn-ki-hô-tê và cối xay gió. Ngoài ra, ngôn ngữ và cử chỉ hành động của nhân vật được miêu tả vô cùng tỉ mỉ. Kết hợp với biện pháp đối lập tương phản đã làm nổi bật tính cách của nhân vật.
Đánh nhau với cối xay gió tuy chỉ là một đoạn trích ngắn nhưng cũng giúp người đọc hình dung rõ nét về tính cách nhân vật. Đằng sau vẻ gàn dở, hoang tưởng là một tâm hồn cao đẹp, yêu tự do, công lý và sẵn sàng chiến đấu vì những lý tưởng mà mình đề ra. Đồng thời, ta cũng thấy được bút pháp xây dựng nhân vật và nghệ thuật kể chuyện bậc thầy của nhà văn Xéc-van-téc.


8. Bài văn phân tích nhân vật Đôn Ki-hô-tê số 3
Xéc-van-tét (1547-1616) là một nhà văn nổi tiếng, yêu công lý, bác ái, đã truyền tải những giá trị nhân văn sâu sắc trong thời kỳ Phục hưng. Tác phẩm Đôn Ki-hô-tê của ông đã mê hoặc bao thế hệ độc giả trên khắp thế giới. Đôn Ki-hô-tê không chỉ là nhân vật chính trong tác phẩm này mà còn bước ra ngoài sách, sống mãi trong lòng người đọc qua hơn ba thế kỷ. Từ đó, tác phẩm và nhân vật Đôn Ki-hô-tê trở thành hình mẫu đầy sức hút, vừa gây cười, vừa khiến người ta cảm phục và yêu mến.
Nhân vật Đôn Ki-hô-tê vừa đáng cười, vì ông là một người nhà quý tộc ở xứ Man-tra, mê đọc sách kiếm hiệp đến mức cuồng tín. Ông đọc sách không ngừng nghỉ, từ sáng đến tối, đến nỗi suy nghĩ bị rối loạn và mất trí. Mê mẩn sách vở, ông bán đất để mua thêm sách kiếm hiệp về đọc, và những câu chuyện ấy đã chi phối cuộc sống ông. Dù là một quý tộc già yếu, ông vẫn tin rằng mình là một hiệp sĩ dũng cảm, có thể đánh bại tất cả những kẻ xấu trong thiên hạ, với con ngựa khốn khổ Rô Xi-man-tê.
Dù vậy, những nhược điểm của Đôn Ki-hô-tê lại phản ánh những phẩm chất đáng quý. Ông tìm thấy lý tưởng sống từ những cuốn sách hiệp sĩ, và chính lý tưởng này đã thúc đẩy ông trở thành một hiệp sĩ. Mặc dù hành động của ông có phần hoang tưởng, như khi đánh cối xay gió mà tưởng đó là những tên khổng lồ xấu xa, nhưng qua đó ta thấy một lòng kiên trì tuyệt vời, một khát vọng bảo vệ công lý và bảo vệ những người yếu thế.
Hành động của Đôn Ki-hô-tê, dù dựa trên ảo tưởng, nhưng cũng đẹp đẽ ở chỗ ông không sợ hy sinh, không ngại gian khổ để thực hiện lý tưởng của mình. Chính điều này khiến ông trở thành hình mẫu của một hiệp sĩ lý tưởng, dù trong thực tế những kẻ ông chiến đấu chỉ là những cối xay gió vô hại. Cuộc chiến với cối xay gió của Đôn Ki-hô-tê có thể khiến người ta bật cười, nhưng cũng khiến người đọc suy ngẫm về những lý tưởng xa vời và sự hi sinh vì mục đích cao cả.
Cũng qua đó, hình ảnh của giám mã Xan-chô Pan-xa, một người thực dụng và phàm trần, được đối chiếu với Đôn Ki-hô-tê. Xan-chô, dù là người bạn đồng hành trung thành, luôn nhìn nhận mọi việc với góc nhìn thực tế, khác hẳn với Đôn Ki-hô-tê sống trong thế giới lý tưởng. Trong cuộc phiêu lưu, Xan-chô luôn thận trọng và luôn tìm kiếm những lợi ích thực tế, nhưng lại hết mực trung thành với Đôn Ki-hô-tê, người đã đem đến cho ông cơ hội làm thống đốc những hòn đảo. Mối quan hệ giữa hai người là một minh chứng cho sự tương phản giữa lý tưởng và thực tế, giữa những khát vọng cao cả và những mục tiêu tầm thường.
Cuối cùng, dù có những khi hành động của Đôn Ki-hô-tê trở nên ngớ ngẩn, nhưng cái đẹp của nhân vật này vẫn là ở lý tưởng mà ông theo đuổi. Đón nhận cuộc sống với tất cả sự nhiệt huyết và một niềm tin bất diệt vào chính nghĩa, dù cho cái giá phải trả là vô cùng lớn, Đôn Ki-hô-tê vẫn xứng đáng được yêu mến và khâm phục. Như nhà thơ Liên Xô I.U.Lia.Dru- nhi-na đã viết trong bài thơ:
"Ai bảo chàng Đôn Ki-hô-tê chết rồi,
Chàng đang mở cuộc hành trình mới."


