1. Bệnh tọc mạch
Bệnh “tọc mạch” – Một căn bệnh cần phải chữa trị nếu muốn tiến xa. Có thể do Việt Nam thiếu những chương trình giải trí hấp dẫn, nên nhiều người tự biến công sở thành sân khấu và tự mình viết kịch bản, đóng vai chính. Họ không có thời gian để phát triển bản thân, không đầu tư vào việc học hỏi và trau dồi kỹ năng, nhưng lại không thể chịu được nếu không có cơ hội gây chuyện, bàn tán. Nếu bạn chỉ sống để làm drama mỗi ngày và sau đó ra đi, thì cứ tiếp tục.
Những khoảnh khắc lãng phí vào việc dìm hàng nhau, bàn tán những câu chuyện vô bổ sẽ theo bạn cả đời, khiến bạn mãi loay hoay trong một vòng luẩn quẩn do chính mình tạo ra. Hãy biết chọn đúng thời điểm và đúng chỗ để bày tỏ ý kiến, để người khác có thể tôn trọng bạn.


2. Bệnh "cái tôi"
Cái tôi là một phần không thể thiếu trong con người, đó là sự nhận thức của một cá nhân về nhân phẩm, giá trị của bản thân và sự khác biệt so với thế giới xung quanh. Khi còn nhỏ, cái tôi ít bị ảnh hưởng bởi xã hội, vì vậy nó phát triển một cách tự do và độc lập.
Và đây có thể là căn bệnh nguy hiểm và phổ biến nhất mà tôi gặp phải ở Việt Nam. Thiếu thốn về kiến thức, kỹ năng và giá trị, nhưng cái tôi lại được thổi phồng quá mức, luôn nổ như bom. Cái tôi ảo tưởng này chỉ khiến người ta bị kéo lùi lại, mãi đứng yên trong quá khứ, không thể nhìn thấy những cơ hội để thay đổi, để vượt qua giới hạn và thực sự là chính mình.
Thế giới này rộng lớn vô cùng. Mở mắt ra là thấy núi. Và luôn có núi cao hơn nữa, có người tài giỏi hơn nữa. Nếu bạn không giỏi mà lại tưởng mình tài, thì chính bạn đã tự phá hủy tương lai của mình.


3. Bệnh cảm xúc
Chính cái tôi khiến con người ta mất kiểm soát cảm xúc. Khi người khác nói, họ không lắng nghe mà chỉ chăm chăm đẩy người khác ra xa để giành phần thắng về mình. Khi ai đó đưa ra ý tưởng, họ lập tức gạt phăng, phản bác, gây ra cãi vã và drama không dứt. Người không biết quản lý cảm xúc là người thiếu EQ, không nhìn nhận được vấn đề một cách toàn diện, không hiểu được nguồn gốc của vấn đề và sẽ không bao giờ thành công được.
Tính cách riêng biệt thường mang lại sự thú vị. Tuy nhiên, khi tình huống căng thẳng mà vẫn cố tình khoe khoang tính cách để thể hiện bản thân, đó không phải là sự lựa chọn đúng đắn. Dù bạn là người hài hước, nhưng trong những tình huống nghiêm túc, đừng nên thể hiện điều đó.


4. Bệnh hoang tưởng
Sự tự tin và hoang tưởng rất dễ bị nhầm lẫn. Những người mắc phải căn bệnh hoang tưởng thường cho rằng mình vĩ đại, hoàn hảo và rất quan trọng. Dù không có nền tảng giáo dục vững chắc, ra trường không có kỹ năng hội nhập, nhưng họ luôn tin vào khả năng tỏa sáng không giới hạn của bản thân.
Đây chính là bệnh “ếch ngồi đáy giếng”, không biết rằng thế giới ngoài kia rộng lớn vô cùng, và cần phải trải qua vài cú vấp ngã trong cuộc sống để thức tỉnh và hiểu rõ vị trí của mình.


5. Vô cảm
Vô cảm không còn là chỉ một trạng thái tinh thần đơn giản nữa mà đã trở thành một căn bệnh đáng lo ngại, ngày càng xuất hiện phổ biến ở giới trẻ hiện nay. Càng chìm đắm vào guồng quay của xã hội hiện đại, vô cảm như một căn bệnh mãn tính, khó chữa.
Tại sao bệnh vô cảm lại lây lan mạnh mẽ đến vậy? Lý do bắt nguồn từ sự sợ hãi: sợ liên lụy, sợ phiền phức, sợ rước họa vào thân… Họ chỉ muốn sống cho riêng mình, tìm kiếm lợi ích riêng, không quan tâm đến sự phiền toái của người khác.


6. Lãng phí thời gian
Thời gian là tài sản vô cùng quý giá, nhưng không phải ai cũng nhận thức được điều này. Hãy thử đi qua các khu phố có nhiều sinh viên, học sinh thuê trọ và bạn sẽ nhận thấy rất nhiều cửa hàng game online xuất hiện.
Nhiều bạn trẻ không chỉ lãng phí thời gian mà còn bỏ ăn, bỏ học, bỏ làm chỉ để chìm đắm trong thế giới ảo. Họ không chỉ chơi game, mà còn dành hàng giờ mỗi ngày để lướt Facebook, lạc lõng trên mạng xã hội thay vì tập trung vào công việc. Một khảo sát từ Globalwebindex vào tháng 10/2014 chỉ ra rằng Việt Nam đứng thứ 10 trong danh sách những quốc gia có tỷ lệ nghiện Facebook cao nhất. Theo một nghiên cứu khác của công ty Epinion, Việt Nam có khoảng 25 triệu người dùng Facebook, chiếm khoảng 27% dân số.


7. Nhờ vả quá nhiều
Những hành động này có thể phá hủy sự nghiệp của bạn. Một người lạ yêu cầu bạn giúp đỡ một việc rất tốn thời gian. Bạn từ chối một cách lịch sự. Sau đó, người đó tiếp tục nhờ vả lần nữa. Bạn vẫn kiên quyết từ chối. Lúc này, anh ta lại dùng chiêu: “Việc này rất quan trọng đối với tôi. Anh không thể không giúp đỡ tôi được”.
Trong thực tế, đôi khi bạn cũng cần sự giúp đỡ từ người khác, nhưng hãy nhớ rằng vấn đề đó là của chính bạn. Thế giới này không nợ bạn gì cả. Và thông thường, mọi người chỉ muốn giúp đỡ những ai biết tự mình giải quyết vấn đề, chứ không phải những người cứ liên tục nhờ vả.


8. Bệnh im
Vì trưởng thành trong một môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quá quen với việc chỉ nghe và im lặng. Khi bắt đầu đi làm, thói quen này dần biến thành một căn bệnh. Khi sếp giao việc xong, dù có làm xong hay không cũng im lặng. Gặp vấn đề giữa chừng mà không giải quyết được, vẫn chọn im lặng. Khi sếp không hỏi đến, lại càng im luôn, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Đến khi bị hỏi, người ta mới bắt đầu đưa ra đủ lý do giải thích cho công việc chưa hoàn thành, dự án bỏ dở không thành công. Đây chính là dấu hiệu của việc thiếu chủ động, thiếu kỹ năng giải quyết vấn đề và kỹ năng giao tiếp. Đây là một căn bệnh nguy hiểm, sẽ cản trở mọi sự phát triển trong sự nghiệp của bạn. Nếu bạn đang mắc phải căn bệnh này, hãy bắt tay vào chữa trị ngay lập tức.


9. Bệnh đổ thừa
Căn bệnh tâm lý này hiện đang trở nên rất phổ biến trong giới trẻ. Họ luôn tìm cách đổ lỗi cho mọi thứ, từ thất bại trong học tập, công việc cho đến những vấn đề khác trong cuộc sống mà không nhận ra rằng nguyên nhân chính lại đến từ chính họ. Khi bị hỏi tại sao công việc chưa hoàn thành, 99% câu trả lời đều là do người khác. Thói quen đổ thừa này không giúp giải quyết vấn đề, mà chỉ phản ánh rằng bạn thiếu trách nhiệm, thiếu năng lực và không đáng tin cậy.
Sự đáng tin cậy là phẩm chất vô cùng quan trọng đối với mỗi người đi làm. Nếu bạn không thể hoàn thành công việc, luôn đổ lỗi cho người khác, thì liệu ai sẽ giao cho bạn những công việc quan trọng hơn? Hãy là người có trách nhiệm, giữ lời hứa và có lòng tin đối với chính mình và công việc của bạn.


10. Bệnh kể lể
Căn bệnh này khá phổ biến trong giới trẻ hiện nay. Mỗi khi kết quả không đạt như mong muốn hoặc khi sếp hỏi về tiến độ công việc, nhiều bạn trẻ phản ứng bằng cách kể lể về vô số nhiệm vụ mà họ đang làm. Tuy nhiên, số lượng công việc bạn làm không phải là điều quan trọng.
Chỉ cần bạn làm một công việc, nhưng nếu kết quả đạt được đúng như mục tiêu đề ra, đó mới là điều quan trọng. Dù có làm cả nghìn công việc mà không đem lại kết quả gì thì cũng chẳng có ý nghĩa. Vì vậy, nếu bạn đang mắc bệnh kể lể, hãy tự chữa trị bằng cách làm ít hơn nhưng phải đạt được kết quả, hoàn thành KPI được giao. Kết quả mới là thứ người khác đánh giá, chứ không phải quá trình bạn làm việc như thế nào.


