1. Nhớ thầy
"Những lời tri ân đầy xúc động từ một học trò dưới đây khiến ai cũng phải bồi hồi và suy ngẫm. Thời học sinh trôi qua với biết bao kỷ niệm vui buồn, những trò nghịch ngợm làm thầy cô phải đau đầu. Tuy nhiên, ít ai hiểu được những khó khăn, vất vả mà người thầy phải chịu đựng. Chúng ta cần biết trân trọng và cảm ơn những người thầy, đừng làm gì để thầy cô phải buồn lòng rồi phải hối tiếc sau này."
Những chiều mưa rơi trong mùa hè oi ả, không khí ẩm ướt từ đất tỏa ra xộc vào mũi, chẳng thể xua đi cái nắng gay gắt. Cành bằng lăng trước sân, vì mưa mà oằn xuống, trĩu nặng, đâm ngang qua đầu. Vài vũng nước đọng lại trên đường chưa kịp rút xuống cống, bong bóng nước cứ tan vỡ, kéo theo những ký ức mờ nhạt về một thời đã qua. Từ trong nhà, nhìn ra ngoài đường vắng, dòng người vội vã tìm chỗ trú mưa, bỗng dưng tôi lại nhớ về những cơn mưa của mùa chia tay trước, tất cả như một thước phim quay chậm, không màu nhưng sống động đến từng chi tiết.
Vào năm đó, tôi mới lớp sáu, bước vào trường lạ lẫm và bỡ ngỡ. Thầy dạy Toán của tôi tên là Hùng. Không giống những thầy khác, thầy Hùng có vóc dáng thấp, đầu hơi hói và đôi mắt sáng, ánh nhìn trìu mến đầy ấm áp. Thầy thường xuyên mỉm cười với chúng tôi, dù là trong những tình huống khó khăn. Thầy giản dị, chỉ mặc chiếc quần đen và áo nâu cũ nhưng lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Dù chữ thầy không đẹp lắm nhưng lại rất ngay ngắn và đều, điều đó cũng thể hiện phần nào phẩm chất của thầy.
Thầy đi dạy trên chiếc xe máy cũ kỹ, thỉnh thoảng có lúc nó bị hỏng và thầy phải dắt bộ. Mặc dù vậy, thầy luôn mỉm cười, bảo rằng "Cái xe của thầy lại dở chứng ấy mà!". Tôi còn nhớ thầy hay đi giao trái cây cho vợ ở chợ. Cả lớp vẫn thấy thầy trên chiếc xe ấy và chúng tôi đều chào thầy. Thầy lúc nào cũng vui vẻ, gật đầu và vẫy tay chào lại.
Năm đó, vào lúc trời mưa bão lớn, lớp tôi có ít học sinh đến, nhưng thầy vẫn đến dạy đúng giờ. Mưa gió táp vào thầy, áo mưa rách tươm, chiếc xe máy cũ vẫn không làm thầy ngừng lại. Thầy đến lớp vì lo chúng tôi sẽ đợi mà không thấy thầy. Lúc ấy, lòng tôi không thể không cảm động vì tấm lòng của thầy. Thầy không bao giờ bỏ qua tiết học, dù là trong điều kiện thời tiết xấu.
Thầy luôn quan tâm và yêu thương chúng tôi. Thầy hiểu chúng tôi còn nghịch ngợm nên không bao giờ nổi giận. Dù sau những trò nghịch ngợm của tôi và bạn bè, thầy luôn giữ thái độ bình thản và không bao giờ trách móc. Nhưng tôi biết, trong lòng thầy, thầy luôn muốn chúng tôi trưởng thành hơn.
Vài tháng sau, khi lớp tôi đang chuẩn bị thi cuối kỳ, chúng tôi nhận được tin thầy bị ốm và phải nhập viện. Lúc đầu, chúng tôi còn nghĩ thầy sẽ khỏe lại và tiếp tục dạy chúng tôi. Nhưng đến một ngày, chúng tôi nhận tin sét đánh: "Thầy Hùng mất rồi! Mới mất hôm qua, do bị tai biến." Tôi không thể tin vào tai mình, trái tim như quặn lại khi nghe tin dữ ấy.
Chúng tôi đều hiểu, mặc dù thầy ít nói, nhưng thầy đã dành hết tình yêu thương cho chúng tôi, giống như một người cha ruột. Chúng tôi kính trọng thầy, yêu quý thầy hơn bất kỳ ai. Dù thầy không bao giờ trách móc hay la mắng, nhưng tấm lòng của thầy đã để lại trong chúng tôi một nỗi nhớ sâu sắc, mãi không thể phai mờ.
Với những kỷ niệm về thầy, tôi chỉ biết ước giá mà thầy có thể sống lại một phút giây để tôi có thể cảm ơn thầy, và xin lỗi vì những lần vô ý làm thầy buồn. Thầy ơi, thầy có còn giận con không?
Tác giả: Sưu tầm

2. Người thầy đặc biệt
"Dòng bút ký này như đưa tôi trở về với những ký ức ngọt ngào bên người thầy dạy tiếng Anh của mình. Có những học trò đã rời xa quê, mãi bận rộn với cuộc sống, không thể trở lại thăm thầy. Và có những học trò như vậy, lúc nhớ về thầy, tự trách mình vì sự vô tâm, chỉ biết viết những dòng tâm sự xa vắng gửi đến người thầy kính yêu... Một người thầy của tôi từng chia sẻ vào dịp 20/11: "Ai cũng phải trưởng thành với bao lo toan, và những ngày này chỉ cần nhớ về nhau là đủ lắm rồi."
Khi tôi mới 10 tuổi, lần đầu tiên được tiếp xúc với tiếng Anh, nhưng không phải học trong trường mà phải đạp xe hơn 3km đến nhà thầy ở làng bên. Trong ngôi nhà cấp 4 nhỏ bé bên bờ đê lộng gió, thầy và bốn học trò ngồi ríu rít học tiếng Anh. Mỗi buổi học chỉ tốn 500 đồng, một khoản tiền rất nhỏ 12 năm về trước. Chúng tôi chỉ biết học, không quan tâm đến tiền bạc. Thầy là người thầy đặc biệt, cùng với lớp học và ngôi nhà cũng đặc biệt. Ngôi nhà chỉ có một gian nhỏ được xây bằng xi măng, bàn ghế và giường cũng làm từ xi măng. Nhìn từ xa, ngôi nhà trông như một chuồng chim bồ câu bám trên bờ đập. Thầy dạy chúng tôi trên một tấm bảng đen nhỏ treo trên tường, trò ngồi xếp bàn khoanh chân trên phản xi măng. Những từ như hello, goodbye thầy dạy vừa viết vừa đọc, thầy đứng nghiêng mặt và phát âm thật chậm để chúng tôi học cho đúng.
Tôi vẫn nhớ câu chuyện thầy kể về nước Nga xa xôi, nơi thầy từng học, nơi có một người con gái thầy yêu mà giờ đây đã xa. Thầy kể cho chúng tôi nghe về một thời thanh xuân đầy ước mơ nơi xứ tuyết… Trong câu chuyện đó có sự đổ vỡ, sự chia ly, nhưng giờ thầy đang ở đây, trước mắt chúng tôi… Thầy sống đơn độc và có phần lập dị trong mắt người làng. Đôi mắt thầy nheo lại, như nhìn về một nơi rất xa xôi. Thầy có nụ cười thật lạ, trước mặt chúng tôi thì rất ấm áp, nhưng khi quay đi lại là nụ cười khó hiểu khiến tôi thấy thú vị và chỉ muốn nhìn thầy cười.
Cũng như bao người nông dân khác, thầy cũng trồng lúa, đặt rớ tôm (vó tôm) để kiếm sống. Trên triền đập thoai thoải, thầy đặt những chiếc rớ. Tôm bắt được, thầy vừa ăn vừa bán, những con tôm lớn hơn thầy thả vào bể xi măng để nuôi. Mỗi lần đến học, chúng tôi hay chơi ở bể tôm, làm cho những con tôm nhảy tung tóe. Lúc đó thầy lại la chúng tôi, nhưng tiếng la đó nhẹ nhàng và hiền từ đến mức chúng tôi không cảm thấy sợ, và cứ như vậy trò nghịch ngợm ấy lại lặp lại hàng ngày.
Thầy nói, có chúng tôi đến học thầy cảm thấy vui lắm. Thầy đam mê dạy cho chúng tôi ngôn ngữ mà thầy yêu thích. Thầy bận rộn hơn, vì ngoài việc dạy học, còn phải lo ngăn chặn những trò nghịch ngợm, phải làm sao để chúng tôi học giỏi. Sau này khi không còn học thầy nữa, tôi vẫn thường đạp xe qua nhà thầy, nhìn thấy dáng thầy gầy gò, đặt từng chiếc rớ dọc triền đập, bước đi xiêu vẹo. Có những lần tôi đi qua, nhìn thấy thầy cứ đi dọc bờ sóng bình thản. Nhưng rồi ký ức như những con sóng, vỗ vào bờ mà dần mờ nhạt, tôi không còn thấy bóng dáng thầy nữa. Hôm nay, như những học trò vô tâm khác, tôi ngồi đây kể lại những kỷ niệm về thầy. Tôi nhớ hình ảnh thầy thả những con tôm vào bể xi măng, hy vọng chúng lớn, như thể thầy đang nuôi con cá bống chờ phép màu. Tôi luôn mong rằng thầy đã rời khỏi ngôi làng ấy, đến một nơi riêng biệt, nơi có nhiều ước mơ hơn, nơi có thể giúp thầy gặp lại người con gái thầy đã yêu. Tôi hy vọng điều đó, vì tôi biết, gương mặt thầy, nụ cười thầy không thuộc về nơi này, và không nên ở lại nơi này.
Tác giả: sưu tầm

3. Lời thầy dạy thuở ấy
"Những lời dạy của người thầy đã trở thành những chân lý sống của mỗi người chúng ta, khắc sâu vào tâm trí những học trò. Những bài học giản dị dưới đây sẽ khiến bạn phải suy ngẫm, trầm tư. Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé!"
Tác giả: sưu tầm

4. Có một người thầy dạy tôi như thế
"Hơn cả những lời tri ân đến người thầy, đó là tình yêu của đứa con gửi đến người cha của mình. Những kỉ niệm về người thầy đã để lại dấu ấn khó phai trong lòng tác giả. Có thể bạn sẽ tìm thấy những nét tương đồng về người thầy của mình ở đâu đó trong những dòng cảm xúc trong sáng dưới đây. Mời bạn nhé, những nỗi nhớ, lời tri ân chan chứa yêu thương!"
Trò yêu Thầy bởi những bài học mà Thầy đã truyền tải trong mỗi giờ học. Qua những áng văn, những vần thơ, thầy đã cho trò biết hiểu đời, hiểu người, hiểu chính mình và biết sống đẹp hơn. Giọng Thầy ấm áp, nồng đượm, cách giảng bài rất duyên của thầy đã khiến mỗi giờ văn bỗng trở nên thú vị hơn. Tất cả các trò dường như bị lôi cuốn, hút mình vào bể kiến thức vô tận của Thầy. Trò thực sự ngưỡng mộ Thầy và mong sao mình có thể lĩnh hội, tiếp nhận hết những gì mà Thầy đã truyền đạt.
Trò yêu Thầy bởi những tính cách rất đặc biệt của Thầy. Các bạn ai cũng bảo: “Thầy mình rất thích khoe”. Thầy khoe nhiều lắm, nhưng trò nhớ nhất là thầy hay kheo về những chị học trò cũ của Thầy vừa xinh, vừa giỏi, lại rất thành đạt. Ban đầu trò luôn khó chịu và thấy sao Thầy kiêu thế. Rồi trò chợt nhận ra, trong lời khoe đó ẩn chứa biết bao niềm vui, niềm tự hào về những thành quả mà Thầy đã vun đắp. Và trò biết rằng, Thầy muốn chính lời khoe đó sẽ trở thành nguồn động lực thôi thúc các trò cố gắng.
Trò yêu thầy bởi vóc dáng mang đầy chất nghệ sỹ của Thầy. Các chị khóa trước của thầy vẫn bảo Thầy rất có duyên, trò cũng thấy thế. Đến bây giờ trò vẫn không quên được ngày đầu tiên thầy bước vào lớp với mái tóc hơi dài, trên đầu đội một chiếc mũ nồi, trông thầy thật nghệ sỹ. Và cả cặp kính thầy vẫn thường mang theo nữa. Trò thích được nhìn Thầy đeo cặp kính đó ngồi đọc sách, ánh mắt của thầy xa xăm và đăm chiêu đến khó tả. Có lẽ hình ảnh ấy của Thầy sẽ mãi đậm in và tươi nguyên trong ký ức của trò.
Và cuối cùng, không chỉ dừng lại là lòng kính yêu của một học trò dành cho Thầy giáo, mà hơn thế là tình yêu của một người con gửi tới người cha kính yêu. Con thực sự xúc động và luôn thấy ấm áp vô cùng về tình cảm ân cần, sự quan tâm sâu sắc thầy dành cho các con. Con còn nhớ, mùa đông năm ấy, chân con bị đỏ, ngứa và sưng tấy. Thầy biết và đã chỉ cho con cách ngâm chân vào nước ấm hòa với muối. Mùa đông năm nay đang về, chân con có lẽ sẽ không bị đau nữa, nhưng con mãi không quên bài thuốc đó của Thầy. Bởi đấy không chỉ là một bài thuốc mà còn chứa đựng tình yêu thương của một người cha.
Thầy ơi, thầy còn buồn nhiều không? Các trò biết đã nhiều lần làm thầy lo nghĩ, bận lòng. Mỗi lần các trò lười học, trò bỗng nhận ra trên nét mặt thầy một thoáng nhớ tiếc, âu lo. Nhớ tiếc Thầy dành cho thế hệ học trò hôm qua, âu lo thầy gửi vào các trò hôm nay. Trò muốn được cùng các bạn nói lời xin lỗi thầy, các trò sẽ cố gắng nhiều hơn nữa.
Một ngày 20/11 nữa đang đến. Với thầy ngày này năm nay đã khác, Thầy đã xa bảng đen, phấn trắng và xa biết bao học trò thân thương. Trò cũng không còn ở ngôi trường thân quen, được nghe tiếng Thầy giảng bài, được Thầy quan tâm hay được thấy nét trầm ngâm của Thầy nữa. Vậy nên, phút giây này trò muốn được tiếp nối các chị nói lời kính yêu thầy, muốn được cùng các bạn của bao thế hệ học trò gửi tới Thầy lời tri ân sâu sắc nhất. Có một người Thầy luôn miệt mài, lặng lẽ, tận tụy suốt đời cho sự nghiệp trồng người. Có một người Thầy luôn chiếm vị trí đặc biệt trong lòng biết bao thế hệ học trò. Đó là thầy giáo dạy văn của tôi.
Tác giả: sưu tầm

5. Thư gửi thầy giáo
"Lá thư này là lời tâm tình của một chàng trai 17 tuổi gửi tới thầy của mình. Khi cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng, cậu ấy tìm thấy một lý do để tiếp tục sống, để phấn đấu. Nếu một lúc nào đó bạn cảm thấy cuộc đời quá nặng nề, hãy đọc những dòng thư này để nhớ về thầy và lấy lại nguồn động lực cho bản thân."
Thưa thầy kính mến! Đến giờ này em mới dám viết thư cho thầy. Không phải vì em bận rộn (em còn chẳng có gì để bận!), cũng không phải vì lười biếng, mà là vì em cần thời gian để tìm ra hướng đi của mình.
Như thầy đã biết, em đã phải vất vả mới qua được kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, hay nói đúng hơn, em suýt chút nữa là trượt. Nhưng không sao, dù suýt trượt nhưng em vẫn may mắn lọt qua cánh cửa. Em phải thú nhận rằng, em có thể vượt qua kỳ thi này phần lớn nhờ vào sự dạy dỗ tận tình của thầy. Em sẽ không bao giờ quên ơn thầy. Nhưng rồi khi thi đại học, em lại trượt. Đó là kết quả không thể tránh khỏi, là một sự thật rõ ràng sau những ngày tháng lơ là, chơi game và lang thang ngoài phố. Thú thật, ngay trước khi thi, em chẳng tin rằng mình sẽ đậu, và sau khi thi, niềm tin ấy càng trở nên vững chắc.
Thầy ơi!
Giờ đây, một chàng trai 17 tuổi như em sáng thức dậy, sau khi rửa mặt và đánh răng lại không biết mình phải làm gì. Đi làm thì chưa có nghề, đi học thì chưa có trường, còn đi chơi thì mẹ đâu phải lúc nào cũng cho tiền. Nếu nhìn theo cách thông thường, em phải lo lắng lắm. Và thầy yên tâm, em cũng lo lắm vì dù tình trạng có tệ hại đến đâu, em vẫn hiểu rằng con người phải tìm ra cách sống. Cách sống đó có thể học hỏi, có thể truyền lại, hoặc có thể tự mình khám phá ra.
Và thầy ơi, thật tuyệt vời, hạnh phúc làm sao khi em đã tìm ra rồi. Sau một tuần không có việc gì, ngồi trước ti vi, em nhận ra mình có thể trở thành một công dân tốt mà không cần phải học hành, không cần phải tu dưỡng gì cả. Đọc đến đây, thầy chắc sẽ nghĩ: em định làm kẻ xấu, hay lừa đảo gì đó phải không? Không, thưa thầy, vì có một điều thầy đã dạy em mà em luôn nhớ: dù có thế nào đi nữa, em cũng phải là người lương thiện.
Thành công một cách lương thiện thật đơn giản, thậm chí còn được mọi người cổ vũ. Đó là việc áp dụng những lời khuyên trong các quảng cáo, thưa thầy. Sau khi theo dõi quảng cáo suốt một tuần, em nhận ra rằng ngay khi ra đời, muốn thông minh thì chỉ cần chọn đúng loại sữa, muốn khỏe mạnh thì phải chọn đúng loại tã, và nếu muốn da đẹp thì chỉ cần chọn đúng loại sữa tắm. Lớn lên chút nữa, công việc của em là chọn đúng thuốc bổ, hoặc chọn loại bột phù hợp. Nếu chọn đúng, em có thể chơi bóng đá như Maradona, hoặc ít nhất là như Công Minh. Thỉnh thoảng khi đá mệt, đừng nghỉ ngơi, cứ dùng nước tăng lực, còn khi bị thương thì không cần bác sĩ mà chỉ cần loại keo dán. Nhưng thầy ạ, em cũng nhận ra rằng con người không chỉ cần cơ bắp mà còn cần có thái độ và tác phong tốt. Em đã học được điều này từ ti vi nữa.
Để thành công, em chỉ cần chọn đúng hãng máy bay để bay. Muốn được yêu thương, em không cần phải học văn, sử hay bất cứ gì, em chỉ cần chọn đúng sim điện thoại. Còn nếu muốn tự tin, ôi, quá dễ, em chỉ cần chọn đúng dầu gội đầu. Sau này khi có gia đình, muốn cả nhà hạnh phúc, em chỉ cần chọn đúng bột nêm hoặc xe hơi.
Ôi thầy ơi, nhờ ti vi mà em hiểu ra rằng thành công thật sự đơn giản. Một chiếc xà bông tắm còn quyến rũ hơn giáo sư, và uống bia cũng có thể kết bạn với mọi người trên thế giới. Để trở thành con người cao quý, chỉ cần tìm ra công nghệ điện thoại. Và khi già đi, không cần lo lắng vì em đã có thuốc trị viêm đại tràng và thuốc dưỡng não.
Thầy ơi!
Đúng là biển học vô bờ bến, và không phải ngẫu nhiên mà chúng ta sống trong thế kỷ thông tin. Ti vi không chỉ cho em cách chọn, mà còn chọn sẵn cho em mọi thứ. Vì vậy, em không bi quan chút nào về tương lai. Em muốn báo cho thầy đừng quá lo lắng. Em chúc thầy sức khỏe, và nếu vì em mà thầy khó ngủ hay mệt mỏi, thầy hãy dùng "Hoạt huyết dưỡng não", thầy nhé.
Tác giả: sưu tầm

6. Xin lỗi thầy
"Câu chuyện thật của người học trò trong bài viết này đã khiến lòng tôi không khỏi bâng khuâng. Những kỷ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè, những lỗi lầm đã từng mắc phải mà vẫn không thể quên, tất cả như ùa về trong tôi. Người thầy, bao giờ cũng vậy, luôn bao dung và tha thứ cho những sai lầm của học trò, dù nhiều lần, những lỗi lầm ấy đã khiến thầy phải buồn. Hãy đọc câu chuyện này và cùng suy ngẫm!"
Cuối thu, tiết trời trở nên se lạnh. Những chiếc lá cuối cùng của mùa rơi theo gió. Bầu trời trong xanh, thỉnh thoảng lại xuất hiện những làn sóng trắng mờ. Cảnh vật lặng lẽ đến kỳ lạ! Màn sương buổi sáng dày đặc thêm vài giọt, xóa mờ đi cái cảm giác cô đơn đang dâng lên trong lòng tôi.
Người ta thường nói mưa là nỗi buồn. Nhưng tôi nghĩ, khoảnh khắc này còn nặng nề hơn cả vậy! Mỗi khi như thế, tôi lại vô thức nhớ về những kỷ niệm của thời thơ ấu, những ngày tháng cắp sách đến trường. Trong những ký ức đó, có một câu chuyện mà tôi không thể nào quên. Đó là lần tôi đã làm cho người thầy mà tôi kính trọng phải thất vọng... Hồi đó, có lẽ tôi còn đang học lớp 5. Lúc ấy, tôi rất giỏi môn toán! Kỳ kiểm tra nào, con 10 luôn nằm trong tay tôi. Thầy dạy toán luôn quý mến tôi. Tôi cũng rất yêu môn toán! Không biết có phải do di truyền hay tôi chỉ đơn giản là yêu thích cái điểm số tròn trịa kia.
Nhưng rồi, cái cảm giác yêu thích ấy dần dần biến mất. Bài tập trở nên càng lúc càng khiến tôi cảm thấy ngán ngẩm. Ngoài thời gian học ở trường, bố mẹ tôi cũng không buông tha, cứ tiếp tục ép tôi làm đủ thứ bài tập! Có lúc, tôi cảm thấy như đầu mình sắp vỡ tung ra, giống như một quả bom hẹn giờ! Một đêm nọ, là tối chủ nhật. Khi những đứa trẻ khác đang tận hưởng những giây phút vui vẻ, thì tôi lại bị đống bài tập ngổn ngang. Cả đống bài tập, tôi cứ viết, lặp lại, làm như một cỗ máy! Hoàn thành hết bài tập của bố mẹ giao, nhưng tôi vẫn còn những bài tập ở trường. Lật sách giáo khoa ra, tôi nhìn mãi mà không hiểu gì. Mắt tôi chỉ nhìn vào chữ, nhưng đầu óc thì trống rỗng. Tôi mệt mỏi vô cùng! Bất chợt, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ: "Có thật sự cần làm không? Chắc gì thầy đã kiểm tra!". Và ngay lập tức, ý nghĩ khác phản bác lại: "Nhỡ thầy kiểm tra thì sao?", "Lớp đông thế, làm sao chắc chắn mình không bị kiểm tra?", "Mình phải làm thôi"... Tất cả như một mớ hỗn độn! Tôi bực bội hét lên mà chẳng hiểu vì sao! Tôi biết đâu là đúng, nhưng rồi lại tiếp tục làm bài. Nhưng chỉ một lát sau, sự mệt mỏi lại kéo đến! Tay tôi viết những chữ nguệch ngoạc, thiếu đi sự tự chủ. Tôi quẳng cây bút đi. Ngã người ra sau, nhìn đồng hồ, đã khuya rồi. Mắt tôi nặng trĩu, không thể giữ nổi nữa. "Mặc kệ!"
Cuối cùng, tôi đành buông xuôi! Tôi cuộn lại tập vở, cuộn tròn trong chăn. Giữa sự ấm áp và cơn buồn ngủ, tôi bất giác cảm thấy lo lắng. Nhưng chỉ một thoáng, mọi thứ đã bị đè nén... Sáng hôm sau, tôi thức dậy muộn. Vội vàng ăn qua loa rồi đến trường. Tới lớp, tôi cảm thấy run rẩy. Tay tôi ướt đẫm mồ hôi, trán tôi cũng đầy những giọt mồ hôi lạnh. Cảm giác lo lắng lại ập đến! Tôi thở dốc như muốn trấn tĩnh bản thân. Một người bạn quay sang nhờ tôi làm bài giúp. Tôi bảo nó tự làm đi, như mọi khi tôi sẽ giúp, nhưng hôm nay, ngay cả đề bài tôi còn chưa đọc qua! Sau khi điểm danh, thầy bắt đầu kiểm tra bài. Tim tôi đập mạnh như sấm, khi từng ngón tay thầy dò qua danh sách lớp. Nhưng tôi vẫn cố tỏ ra bình thản, cười nói với bạn bè như không có gì. Rồi đột nhiên, thầy dừng lại, nhìn chằm chằm vào tôi. Thầy cười, nhưng nụ cười ấy khiến tôi lạnh sống lưng: "Em lên làm bài đi!".
Những lời ấy như đâm vào tôi một nỗi sợ hãi sâu sắc. Tôi đứng dậy từ từ, cúi đầu xuống, không dám nhìn vào mắt thầy. Tôi thú nhận hết với thầy, và nước mắt đã rơi xuống trong tiếng nấc nghẹn ngào. Hai tay tôi run lên, bám chặt vào nhau. Tôi thấy một giọt nước mắt rơi xuống quyển vở, rồi tiếp theo là hai, ba giọt. Một bàn tay thô ráp, chai sạn nhẹ nhàng nâng quyển vở lên. Tôi ngẩng mặt lên, nhìn thấy thầy! Thầy vẫn bình thản, không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng tôi có thể thấy được sự buồn bã trong đôi mắt thầy. Thầy nhẹ nhàng đặt vở xuống, quay lại bục giảng, cầm bút chì ghi gì đó vào quyển vở của tôi. Tôi đoán chắc đó là con số không đầu tiên của tôi! Suốt tiết học, tôi cứ cúi mặt xuống...
Tiếng chuông reo, các bạn ùa ra khỏi lớp như đàn ong vỡ tổ. Còn tôi, vẫn ngồi đó, im lặng. Cảm giác ân hận dâng lên như sóng cuộn. Tôi vừa khóc vừa kéo cuốn vở về phía mình, làm nốt đống bài tập mà mình đã lỡ bỏ qua. Giá như tôi không lười biếng, giá như tôi đã làm bài từ sớm, có lẽ tôi đã không làm thầy phải thất vọng. Cái cảm giác khi làm người mà mình kính trọng, người đã đặt hết niềm tin vào mình, phải thất vọng, thật là tồi tệ! Tôi ước gì thời gian có thể ngừng lại, ước gì tôi không phải nhìn thấy sự buồn bã trên khuôn mặt thầy! Tôi ngẩng mặt lên, để cho nước mắt chảy xuống tay, để chúng xóa đi mọi lỗi lầm... Bỗng nhiên, một bàn tay nâng khuôn mặt tôi lên, lau nước mắt. Một bàn tay chai sạn. Tôi biết người đó là thầy! Thầy đã ngồi bên tôi từ lúc nào không hay. Tôi nghẹn ngào nói lời xin lỗi và lại cúi mặt xuống. Nhưng rồi, thầy nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên, nhìn vào mắt thầy. "Thế em đã làm xong bài chưa?", thầy hỏi. Tôi chỉ biết lặng lẽ gật đầu. Thầy cười nhẹ, một nụ cười ấm áp, như một cách thầy nói: "Tốt lắm!". Thầy cầm bút bi, mở sổ điểm và tôi suýt ngất xỉu khi nhìn thấy một con số mười được viết bằng bút chì ngay bên cạnh tên tôi. Thầy dùng bút bi đỏ, cẩn thận sửa lại con số ấy. Dù tôi đã làm thầy thất vọng, nhưng thầy vẫn luôn tin tưởng tôi!
Cũng đã lâu rồi, nhưng tất cả vẫn mãi ám ảnh tôi. Đó là một bài học quý giá. Tôi nhớ mãi bàn tay thầy, nụ cười của thầy và cả con mười bút chì ấy! Hãy cố gắng đừng để làm người khác thất vọng, nếu không, thế giới sẽ chỉ còn là một nấm mồ!...
Tác giả: sưu tầm

7. Bài học đầu tiên
"Những kỷ niệm về người thầy và bài học đầu tiên thầy truyền dạy luôn sống mãi trong lòng tác giả. Những dòng tri ân dưới đây là sự biết ơn chân thành và tình yêu thương, kính trọng mà tác giả muốn gửi đến thầy. Cùng đọc và cảm nhận nhé!"
Mười năm trôi qua, em chưa một lần được gặp lại thầy, nhưng khoảng thời gian ấy em vẫn luôn mơ ước có thể trở lại ngày xưa, quay về với những kỷ niệm ngọt ngào bên thầy cô và bạn bè. Chiều nay, em đi qua đoạn sông cũ, thấy hoa lau trắng nở rợp cả hai bờ, mỗi bông lau như khắc ghi nỗi nhớ về thầy trong lòng em.
Bài học đầu tiên em học được từ thầy là câu chuyện về Đinh Tiên Hoàng - một vị vua tài ba đã đánh bại 12 sứ quân, xây dựng nền độc lập cho đất nước. Thầy kể lại rất sinh động hình ảnh Đinh Bộ Lĩnh thời bé, cùng bạn bè chăn trâu, dùng hoa lau làm cờ chiến đấu, đánh đâu thắng đó, tất cả đều tôn thầy làm "chủ tướng", chéo tay làm kiệu rước thầy. Hình ảnh những cành lau trắng mà thầy vẽ lên khiến chúng em mãi không quên, và nó đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong tâm trí của chúng em và nhiều thế hệ học trò. Thầy đã truyền cho chúng em vô vàn bài học về lịch sử, tình yêu đất nước, và tinh thần kiên cường bất khuất của dân tộc... Nhưng một điều, thầy chưa bao giờ kể về cuộc đời mình, về những tháng ngày chiến đấu trong quân ngũ. Thầy là thương binh, trở về với một cánh tay mất đi từ chiến trường. Em vẫn nhớ như in những dòng chữ thầy viết trên bảng bằng tay trái xiên xiên, khiến em không kìm nổi cảm xúc nghẹn ngào.
Thầy nhớ mãi câu nói của mẹ: khi nhìn thấy những chấm tròn ánh lên dưới ánh nắng xuyên qua mái tranh, đó chính là chữ 0. Nhà thầy hồi đó lợp bằng tranh mây, những gánh tranh do cha thầy mang từ trong rừng sâu, vất vả suốt mấy tháng trời mới đủ làm mái nhà. Mẹ thầy chính là người thầy đầu tiên trong cuộc đời thầy, dạy thầy đếm từ 1 đến 10, và cả phép cộng, trừ, nhân, chia qua những củ khoai và những phần quà mẹ mang về từ chợ mỗi chiều. Những bài học làm người thầy học được từ mẹ cũng thật giản dị: "Lá lành đùm lá rách", "Ăn xem nồi ngồi xem hướng", "Học ăn học nói học gói học mở",... Tất cả những bài học ấy không phải từ sách vở, mà từ trái tim mẹ, từ tấm lòng yêu thương vô bờ bến của mẹ. Câu chuyện của thầy chính là bài học mà thầy muốn truyền lại cho em, về tình yêu và lòng nhân ái. Có lẽ chính những điều giản dị ấy đã khiến em càng thêm kính trọng thầy.
Giấc mơ đầy hoa lau trắng đưa em trở lại tuổi thơ, nơi bình yên và trong trẻo. Em nhớ lời thầy rằng mỗi loài hoa đều mang một linh hồn, một giá trị mà chưa ai có thể viết hết, nói hết. Giờ đây, khi đứng trước bạt ngàn hoa lau trắng, loài hoa giản dị mà thiêng liêng ấy luôn gợi về thầy, bài học đầu tiên thầy dạy. Hình ảnh của thầy như một ngọn núi vững chãi, che chở em qua những ngày nắng nóng, và cũng là nơi em muốn quay về mỗi khi cuộc sống mỏi mệt.
Tác giả: sưu tầm

8. Bài học làm người từ cô giáo dạy sử
"Câu chuyện này giống như những lời tri ân chân thành và tình cảm sâu sắc mà tác giả gửi đến cô giáo dạy sử của mình khi về thăm trường xưa. Những bài học quý giá mà cô đã trao cho học trò sẽ khiến chúng ta phải suy ngẫm sâu sắc. Cùng đọc và cảm nhận nhé!"
Sau ba năm, tôi mới có dịp trở lại thăm trường cũ. Mọi thứ vẫn như xưa, sân trường vẫn xanh bóng cây, những chiếc ghế đá vẫn nằm đó, lặng lẽ, im lìm. Tiếng cô giảng bài vang lên đều đặn trên lớp, và ánh mắt ngây thơ của các em học sinh khiến tôi không khỏi bồi hồi nhớ lại thời cắp sách. Tiếng trống trường vang lên, giờ ra chơi đã đến.
Trong ký ức, tôi vẫn nhớ dáng hình cô từ trong lớp, dáng vẻ ấy vẫn còn vẹn nguyên, như những ngày đầu cô gieo mầm chữ nghĩa cho chúng tôi. Cô vẫn kiên trì đến lớp mỗi ngày, tiếp tục chèo lái những giấc mơ của chúng tôi về một tương lai tươi sáng. Cô giảng giải với chúng tôi về những sự kiện lịch sử quan trọng, những chiến thắng vang dội của quân ta qua các trận chiến. Đôi khi, cô dừng lại giữa chừng và nhìn các học trò đang chăm chú suy ngẫm. Chính cô cũng không thể ngờ rằng những thế hệ học trò ấy vẫn còn nhớ mãi công ơn của cô.
Cô về trường tôi từ những ngày đầu, khi trường chỉ có mái lá đơn sơ. Ngày mưa, ngày nắng, cô vẫn đạp chiếc xe Thống Nhất cũ kỹ để đến lớp. Có những hôm mưa bão lớn, cô vẫn không ngại khó khăn, đạp xe vượt qua hơn chục cây số vì lo lắng học sinh sẽ phải chờ đợi. Dù nước ngập qua bánh xe, cô vẫn bước đi kiên trì, đến lớp thì cả cô và trò đều ướt sũng. Phòng học dột nát không thể dạy, những khi như vậy, cô lại nhớ về quê hương Bình Lục, nơi người ta vẫn cưỡi trâu đi họp huyện, và cảm thấy xót xa. Cô kể cho chúng tôi nghe rất nhiều về quê hương và gia đình mình, về vùng quê nghèo nhưng đầy nghị lực. Giờ đây, khi mọi thứ đã thay đổi, cô vẫn ngày ngày đến lớp. Là giáo viên dạy sử, cô luôn nghiêm khắc và khuyến khích chúng tôi tự nỗ lực vươn lên. Cô thường bảo rằng, lịch sử là nền tảng của một quốc gia, khi hiểu sử, chúng ta cũng hiểu được truyền thống quý báu của dân tộc, và biết cách phát huy những giá trị ấy. Theo lời cô, mỗi thế hệ học trò đều cố gắng trở thành học sinh ngoan trong mắt cô.
Đã 27 năm trôi qua, dù có bao thế hệ học trò đã rời trường, nhưng hình ảnh cô mỗi ngày lên lớp vẫn không thay đổi. Những học trò đầu tiên của cô giờ đây đã trưởng thành, nhưng họ vẫn không thể quên những bài học, những kiến thức mà cô đã truyền đạt. Cô luôn dạy chúng tôi cách để hiểu và nhớ những sự kiện lịch sử lâu dài. “Chỉ khi các em hiểu rõ nguyên nhân và có thể giải thích những sự kiện, các mối liên hệ đó, các em mới làm bài tốt được.” Tôi còn nhớ những kỷ niệm về cô lúc học phổ thông. Là học sinh chuyên văn, tôi rất thích môn xã hội, đặc biệt là tìm hiểu lịch sử. Khi còn học trung học cơ sở, tôi đã nghe nói về cô, về phương pháp dạy rất hay và cô là một giáo viên giỏi ở trường. Khi học cô, tôi thực sự bị thuyết phục bởi cách giảng dạy tỉ mỉ, chu đáo của cô. Trong các giờ học, cô luôn nhấn mạnh vào những sự kiện quan trọng nhất, có ảnh hưởng lớn đến giai đoạn lịch sử. Cô thường dạy chúng tôi: “Học sử phải biết hệ thống kiến thức, tóm gọn vấn đề lại rồi triển khai chi tiết ra. Như vậy sẽ dễ nhớ lâu và tránh mất ý.” Theo lời cô, mỗi chúng tôi đều nhớ rất rõ những sự kiện lịch sử và không bao giờ bỏ sót điều gì trong bài kiểm tra.
Cô không chỉ dạy chúng tôi về lịch sử mà còn truyền đạt những bài học về cách đối nhân xử thế trong cuộc sống. Cô cho chúng tôi biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, cũng không phải trải thảm đỏ, và rằng trái tim non nớt của chúng tôi vẫn luôn hy vọng vào điều tốt đẹp. Cô vẫn thường ví cuộc đời như một cuộc chiến đấu nội tâm. Nếu kiên cường, chúng ta sẽ không bao giờ gục ngã, nhưng chỉ cần một chút sơ suất, chúng ta có thể đánh mất tất cả. Tôi lúc đó chưa hiểu hết những gì cô nói, nhưng giờ đây, đó lại là bài học quý giá theo suốt cuộc đời tôi.
Tác giả: sưu tầm

9. Người thầy và những tờ tiền cũ
"Câu chuyện cảm động về người thầy dưới đây sẽ khiến bất kỳ ai đọc qua cũng không cầm được nước mắt. Sự hy sinh của người thầy là vô bờ, tình thương ấy lớn lao như tình cha mẹ dành cho con cái. Câu tục ngữ "Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy" chính là một minh chứng cho món nợ tình thương mà mỗi học trò cả đời không thể nào trả hết."
900.000 đồng, nó mân mê những tờ tiền 10.000 đã cũ, lòng thèm một góc riêng để lặng lẽ khóc. Cuối cùng, nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên mà nó muốn chia sẻ tin vui này không phải ba mẹ mà chính là người thầy kính yêu của nó…
Gia đình nó nghèo, đông anh em, quê hương cũng nghèo, vì vậy từ lâu chẳng ai dám nghĩ đến việc cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì hoàn cảnh khó khăn, phần vì nghĩ con mình không đủ sức cạnh tranh. Thầy là người duy nhất tin tưởng, ủng hộ và khẳng định rằng "mình có thể làm được". Niềm vui không kéo dài lâu khi bao nỗi lo âu tràn về. Năm năm trời, hàng trăm vấn đề về tiền bạc cứ lởn vởn trong đầu nó. Rồi một ngày thầy đến, mang theo những cuốn sách vở, mà nó đoán là những bài học về nhân cách, lễ độ, đạo lý thầy truyền dạy. Thầy đưa cho nó một gói nhỏ, dặn khi nào gặp khó khăn nhất mới được mở ra. Lúc nhận gói quà từ tay thầy, nó mơ hồ đoán đó là một xấp tiền 10.000 bọc trong nilon cũ kỹ, những tờ tiền đã nhàu nát mà thầy chắc chắn đã dành dụm từ lâu. 900.000 đồng, nó cứ cầm những đồng tiền ấy trong tay, và chẳng thể nào không bật khóc.
Hai năm đã trôi qua từ ngày thầy lên Sài Gòn thăm nó, đưa cho nó những tờ tiền 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Mỗi năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng tiền của thầy, lạ thay, luôn vào lúc tưởng như nó đang tuyệt vọng. Hai năm trôi qua, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Một buổi trưa, khi nó vừa về đến nhà, mẹ điện thoại báo: "Thầy H. mất rồi!". Nó chỉ kịp hỏi ba chữ: "Sao thầy mất?", rồi sụp xuống khi nghe mẹ nghẹn ngào nói: "Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Khi đưa thầy vào viện, bác sĩ mới phát hiện thầy đã suy kiệt, chưa kịp đi thăm thì thầy đã...". Nó vội vã bỏ hết mọi thứ, lên xe đò. Trong cái nóng ngột ngạt của buổi trưa, cảm giác say xe, nó tưởng chừng thầy sẽ lại xuất hiện bên nó, dúi vào tay nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh. Giờ đây, nó mới nhận ra thầy đã gầy yếu, bàn tay xưa kia tài hoa giờ đã gân guốc nhiều. Nước mắt nó lại trào ra, trái tim nó đau đớn thét lên: "Thầy ơi... sao không đợi con về...?". Nó cứ nghĩ, nếu những đồng tiền kia có thể đổi thành thuốc, thầy sẽ sống để gặp nó thêm một lần nữa.
Tác giả: sưu tầm

10. Ân tình lắng đọng
"Cảm giác bỡ ngỡ và hồi hộp khi lần đầu bước vào lớp 1 chắc hẳn ai cũng có. Cậu học trò dưới đây cũng thế, với bao lạ lẫm và e dè của ngày đầu tiên đến lớp. Câu chuyện là những dòng thư xúc động mà tác giả gửi đến người thầy đã qua đời, cùng nỗi niềm nhớ thương không thể xóa nhòa, khi lại một mùa 20/11 nữa trôi qua mà vẫn chẳng thể gặp lại người thầy cũ…"
Mùa thu luôn được coi là mùa của tình yêu, là mùa tựu trường, là mùa mà các bạn trẻ bắt đầu viết tiếp ước mơ trên con đường đời. Thật vậy, có vô vàn lý do để mỗi chúng ta mong đợi mùa thu. Đó là niềm vui khi đón nhận cái se lạnh của đất trời, khi ngửi thấy mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió. Nhưng tôi lại yêu mùa hè hơn mùa thu. Tôi yêu cái nóng oi ả của mùa hè với tiếng ve kêu râm ran, yêu mùa hè với những cánh hoa phượng nở đỏ rực một góc sân trường, yêu mùa hè vì đó là quãng thời gian tươi đẹp bên bạn bè. Và quan trọng hơn cả, mùa hè khiến tôi nhớ về thầy.
Thầy tôi khi đó đã ngoài 50 tuổi, nhưng trông thầy già hơn so với độ tuổi đó. Cũng như bao người thầy khác, thầy luôn ăn mặc giản dị, chỉ với chiếc áo sơ mi xanh và chiếc quần đen đã theo thầy suốt bao năm tháng đứng lớp. Mái tóc thầy đã điểm bạc, màu tóc mà chúng tôi rất thích. Các cô gái trong lớp từng bảo thầy rằng họ thích tóc thầy vì nó giống với bụi phấn. Chỉ thế thôi, thầy cũng đã mỉm cười, và đó là nụ cười đẹp nhất tôi từng thấy. Tuy nhiên, điều khiến tôi không thể quên chính là đôi mắt thầy. Đôi mắt thầy sáng, nhìn vào đó tôi cảm nhận được rằng thầy là người đã trải qua nhiều gian nan, vất vả của cuộc đời. Thế nhưng đôi mắt ấy luôn ngập tràn tình yêu thương, trìu mến, nhìn chúng tôi với một niềm tin mạnh mẽ.
Ngày đầu bước chân vào lớp 1, mọi thứ vẫn còn mới mẻ với tôi, một thằng bé ngày hôm qua còn đòi mẹ mua cho chiếc ô tô điều khiển từ xa như những đứa trẻ khác. Khi ta rời khỏi ngôi nhà thân yêu, ta mới thấy mình thật nhỏ bé. Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc tôi phải xa vòng tay mẹ để bước vào lớp học.
- Nam, vào lớp với các bạn đi con. Con nhìn các bạn kia kìa, có ai bám mẹ như con thế này không? - Mẹ tôi nói.
- Con không muốn đi học đâu. Mẹ cho con về! - Tôi hét lên, quên mất rằng mình phải ngoan với mẹ. Tôi mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của các bạn trong lớp và cái nhìn giận dữ từ mẹ, tôi cứ tin rằng mẹ sẽ bỏ cuộc và đưa tôi về. Tôi cứ hét lên “Con muốn về”, ngồi bệt xuống đất để làm mẹ khó xử. Và lúc ấy, một người đàn ông, có lẽ trạc tuổi thầy, bước tới, ngồi xuống cạnh tôi và nhẹ nhàng nói:
- Em là học sinh mới phải không? Đứng lên rồi vào lớp với thầy 5 phút thôi. Sau đó nếu em không thích thì có thể về với mẹ. Được không? Tôi nhìn chằm chằm vào thầy, rồi ngước lên nhìn mẹ. Mẹ mỉm cười và gật đầu. Thầy nhẹ nhàng giúp tôi đứng dậy và dẫn tôi vào lớp, tôi ngượng ngùng theo sau lưng thầy, bước vào lớp học. Vào lớp, thầy đưa cho tôi một quyển sách màu vàng rất đẹp, là quyển sách Tiếng Việt mà sau này tôi mới biết. Tôi lật từng trang sách và cảm giác như bước vào một thế giới kỳ diệu, một thế giới tràn ngập sắc màu cổ tích, khiến tôi vui sướng như một cậu bé 6 tuổi. Thầy nói tôi sẽ được học nhiều điều hay, sẽ khám phá những vẻ đẹp kỳ diệu của cuộc sống xung quanh.
Rồi thầy nhìn xa xăm, nhẹ nhàng nói:
- Em có thấy những cánh chim kia không? Những con chim ấy cũng sinh ra từ quả trứng, được mẹ chăm sóc suốt ngày đêm, để rồi một ngày phải rời xa mẹ, bay đến những vùng đất mới. Em cũng vậy, chỉ khi em bước ra khỏi vòng tay mẹ, em mới có thể bay cao và xa như những cánh chim kia. Có thể lúc này em chưa hiểu hết những gì thầy nói, nhưng thầy tin thời gian sẽ trả lời tất cả, em ạ. Năm phút trôi qua, thầy hỏi: "Thế nào, giờ Nam có muốn về với mẹ không?". Tôi không trả lời, chỉ cúi mặt ngượng ngùng như thể đã làm điều gì có lỗi với mẹ. Thầy mỉm cười, mẹ cũng vậy, họ hiểu rằng tôi muốn ở lại lớp để nhận được những điều kỳ diệu mà thầy sẽ dạy tôi. Đó là buổi đầu tiên đến lớp mà tôi không bao giờ quên, ngày mà tôi gặp được một người thầy, một người cha thứ hai đã dìu dắt tôi những bước đi đầu tiên trong đời.
Thời gian cứ trôi qua, đúng như lời thầy đã nói, thầy dạy tôi bao điều mới lạ. Làm sao tôi quên được những buổi sinh hoạt thầy hát cho cả lớp nghe, giọng thầy ấm áp tràn đầy yêu thương. Rồi khi thầy đứng ra phân xử những đứa trẻ trong lớp, lúc đó thầy nghiêm khắc, dứt khoát, khiến mọi mâu thuẫn trở thành những bài học quý giá. Nhưng với tôi, thầy đẹp nhất khi giảng bài, giống như người chèo đò cần mẫn, mang đến cho chúng tôi những tri thức mới. Tôi vẫn nhớ dáng thầy, một tay cầm sách, một tay cầm phấn, viết từng chữ ngay ngắn trên bảng, giản dị nhưng đầy thiêng liêng. Những ngày tháng ấy trôi qua trong đôi mắt trong sáng của cậu học trò nhỏ.
Nhưng tôi chỉ học thầy đến hết lớp 3, sau đó, vì lý do gia đình, chúng tôi phải chuyển về Hà Nội. Tôi buồn và nhớ thầy, nhớ những giờ học thầy giảng, nhớ ánh mắt và những lời khen khi tôi đạt thành tích cao. Giờ đây, tôi là sinh viên năm thứ nhất của Đại học Sư phạm Hà Nội, tôi đã trưởng thành hơn nhiều. Và hôm nay, tôi muốn trở về thăm lại ngôi trường cũ, nơi tôi đã bắt đầu những bước đi đầu tiên. Tôi vội vã về Thái Bình, chạy ngay đến trường cũ, nhưng khi đến nơi, tôi nhận được tin sét đánh: Thầy đã mất. Thầy đã qua đời được một tháng vì bệnh ung thư. Trái đất như sụp đổ dưới chân tôi, tôi khuỵu xuống. Những giọt nước mắt ân hận và xót xa lăn dài trên má. Tôi hận bản thân sao bao năm qua không về thăm thầy một lần, không gửi cho thầy một lá thư. Giờ đây, tất cả đã quá muộn, những kỷ niệm đẹp của tình thầy trò đã trôi vào dĩ vãng, thầy đã về với cát bụi. Con đã về rồi, thầy ơi, ngôi trường xưa vẫn vậy, nhưng thầy đâu rồi? Một cơn gió thoảng qua, tôi nhớ lại lời thầy nói: - Mỗi khi em buồn, hãy gửi lòng mình vào gió. Và gió sẽ mang những tâm sự của em đi xa.
Tôi đứng dậy, nhìn thấy cơn gió xào xạc lá rụng khắp sân trường, tôi cứ ngỡ thầy vẫn còn đó. Gió ơi, xin đừng phảng phất nơi này, hãy bay đi thật xa, và nếu gió gặp thầy, xin hãy gửi lời ân tình: "Thầy ơi, con nhớ thầy nhiều lắm".
Tác giả: sưu tầm

