1. Bồ câu chăm chỉ
Sáng sớm, tiếng gáy ò ó o của gà trống như chiếc đồng hồ báo thức, đánh thức mọi người dậy. Bồ câu cũng tỉnh giấc sau một đêm mưa to làm sập ngôi nhà cũ. Hôm nay, nó quyết định xây dựng ngôi nhà mới.
Bồ câu bay đi, tìm kiếm một cây cao thẳng, cành cứng cáp và lá xum xuê. Nó nghĩ: “Chỗ này xây nhà thật lý tưởng!”. Và thế là, nó bắt tay vào công việc xây dựng nhà mới.
Ruồi nhìn thấy bồ câu đang làm việc vất vả thì bay tới chế giễu: “Cậu thật là không biết hưởng thụ cuộc sống! Nhìn tôi đây này, chỉ cần ngủ trong chuồng lợn lười, gió không thổi, mưa không vào, ăn uống no nê rồi lại chơi đùa, thật sướng!”.
Bồ câu không để tâm đến lời chế nhạo, tiếp tục công việc. Dưới sự chỉ dẫn của bồ câu, lợn lười cũng bắt đầu chăm chỉ hơn. Cậu dọn dẹp chuồng sạch sẽ, treo rèm cửa đẹp đẽ. Và thế là ruồi không thể vào nhà lợn được nữa.
Trời lại mưa to, ruồi không có chỗ trú, hoảng hốt chạy khắp nơi, ướt sũng và run rẩy. Trong khi đó, bồ câu đã hoàn thành ngôi nhà mới, và giờ đây, nó đang vui vẻ ca hát trong ngôi nhà ấm áp của mình.

2. Chú bé chăn cừu
Chú bé chăn cừu được giao nhiệm vụ trông coi đàn cừu gần khu rừng rậm, không xa làng lắm. Công việc tuy nhẹ nhàng nhưng nhanh chóng trở nên nhàm chán. Chú chỉ có thể làm một vài việc để xua tan sự buồn tẻ như trò chuyện với con chó hay thổi chiếc sáo của mình.
Vào một ngày nọ, khi đang chăm chú nhìn đàn cừu và những cây cối trong rừng, chú bỗng nhớ lại lời dặn dò của chủ: nếu sói đến tấn công cừu thì phải kêu cứu để dân làng nghe thấy và đến cứu. Nghĩ vậy, chú nảy ra một trò chơi mới để giải trí. Mặc dù chẳng thấy sói đâu, chú bé chạy về làng và la lớn: “Sói! Sói!”.
Nghe tiếng kêu cứu, dân làng liền bỏ công việc chạy ra đồng, nhưng khi đến nơi, họ chỉ thấy chú bé cười ngặt nghẽo vì đã lừa được họ. Những ngày sau đó, chú bé lại tiếp tục bày trò giống vậy, lần nào dân làng cũng chạy đến mà chẳng thấy con sói nào, chỉ thấy chú bé ôm bụng cười sảng khoái.
Cho đến một chiều, khi mặt trời khuất sau rừng và bóng tối dần phủ kín cánh đồng, một con sói thật sự xuất hiện. Nó nấp sau bụi cây và lao ra bắt những con cừu béo mập. Khi sói tấn công, đàn cừu hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, và chú bé chăn cừu cũng chẳng khá hơn. Chú vội vàng chạy về làng và la lên: “Sói! Sói!”.
Tuy nhiên, lần này dân làng chẳng ai chạy ra giúp đỡ, vì họ nghĩ chú lại bày trò lừa họ như những lần trước. Thế là sói thoải mái săn mồi, giết chết rất nhiều con cừu của chú bé. Sau khi no nê, sói biến mất vào rừng. Chú bé ngồi lại giữa cánh đồng, lòng đầy hối hận về những trò đùa của mình và hậu quả đau lòng đã xảy ra.

3. Gấu con chia quà
Cây táo nhà Gấu cho quả sai trĩu, lại ngọt lịm. Sáng nào Gấu Con cũng đòi mẹ hái táo cho mình, nhưng mỗi lần mẹ hái, Gấu Con lại bảo ít quá. Một hôm, mẹ Gấu hỏi:
– Con muốn mẹ hái bao nhiêu quả táo cho con?
– Dạ… Con muốn mẹ hái thật nhiều ạ!
– Thật nhiều là bao nhiêu con? Mẹ Gấu hỏi lại.
– Nhiều…là…là…
Mẹ Gấu cười, nói:
– Con của mẹ không biết đếm rồi. Từ nay con phải học đếm, mẹ sẽ hái cho con đúng số táo con đếm được nhé.
Gấu Con vâng lời mẹ và đến nhà thầy Hươu học cách đếm.
Ngày đầu tiên, Gấu học đếm đến “Một”, mẹ Gấu chỉ cho Gấu một quả táo. Gấu Con thấy ít quá, định đòi thêm nhưng nhớ lời mẹ dặn nên thôi, tiếp tục lẳng lặng ôm sách đi học. Hôm sau, Gấu đã biết đếm đến “Hai”, mẹ Gấu cho hai quả táo. Những ngày tiếp theo, Gấu học được các con số lớn hơn như “Năm”, “Mười”, và số táo mẹ cho cũng nhiều dần. Gấu Con rất vui và càng chăm chỉ học hơn.
Năm mới đến, mẹ Gấu muốn tổ chức một bữa tiệc. Gấu Con nằng nặc đòi đi chợ mua quà. Mẹ Gấu đưa tiền và dặn:
– Con ra chợ mua hoa quả. Đừng quên đếm đủ số người trong nhà nhé, kẻo thiếu đấy.
Gấu Con trả lời: “Vâng ạ” rồi đếm đi đếm lại mọi người trong gia đình. Xong, cậu xách giỏ đi chợ. Một lát sau, Gấu Con quay về, mang theo giỏ đầy hoa quả.
Gấu Bố bảo:
– Con hãy chia quà cho mọi người đi.
Gấu Con vội vàng, bưng đĩa hoa quả mời bố mẹ và cả hai em nhỏ. Nhưng ôi, phần của Gấu Con đâu rồi? Nhìn thấy Gấu Con lúng túng, mẹ Gấu bật cười và hỏi:
– Con đếm như thế nào mà lại thiếu phần mình? Con đã đếm đủ mọi người mà?
Gấu Con đếm lại: Mẹ là một, bố là hai, em trai là ba, em gái là bốn, đủ rồi mà.
Nghe Gấu Con nói, cả nhà cười ầm lên. Gấu Bố nói:
– Con của bố đếm giỏi thật, đến mức quên cả mình cơ mà!
– À…ra thế, Gấu Con gãi đầu xấu hổ.
Gấu Bố vui vẻ nói: “Chia quà cho mọi người mà quên phần mình thì cũng chẳng sao đâu.”
Và rồi, cả nhà cùng nhau ăn hoa quả và kẹo mà Gấu Con mang về.

4. Bác voi tốt bụng
Vào một sáng mùa xuân tươi đẹp, gà con rủ vịt con ra sân chơi. Tại đây, gà con đề nghị vịt con cùng đi bắt sâu bọ, những con côn trùng có hại cho cây cối trong vườn. Gà con với chiếc mỏ nhọn có thể bắt được rất nhiều sâu, còn vịt con thì không vì không có mỏ nhọn như gà con. Bác voi xuất hiện, dùng chiếc vòi của mình khều sâu và đưa cho vịt con. Cả gà con và vịt con đều cảm ơn bác voi vì sự giúp đỡ.
Sau đó, gà con và vịt con rủ nhau ra ao tập bơi. Vịt con bơi rất giỏi nhờ có chiếc màng ở chân, còn gà con không biết bơi, vô tình ngã xuống ao và bị ướt lạnh. Bác voi lại xuất hiện, cứu gà con lên bờ. Bác vui đùa với gà và vịt con, phun vòi nước lên người chúng. Cả gà và vịt đều cười vui vẻ, chạy trốn khi bác voi phun nước. Lũ ruồi, đang đậu trên lưng bác voi, cũng vì sợ hãi mà bay đi hết.
Bác voi còn biết thổi kèn acmonica. Bác thổi rất hay, khiến gà con và vịt con, dù đang chơi ở chỗ khác, cũng phải chạy đến gần bác để nghe. Những chú chim trên cây cũng phải ngừng hót để lắng nghe những giai điệu tuyệt vời từ bác voi. Cả ngày hôm ấy, tất cả mọi người đều vui vẻ và hạnh phúc.

5. Đừng bao giờ vô ơn
Vào một buổi trưa oi ả giữa mùa hè, dưới cái nắng gay gắt của mặt trời, hai du khách mệt mỏi bước đi trên con đường đầy bụi bặm, không một bóng cây che mát. Khi đang tìm kiếm một chỗ trú để tránh cái nóng oi ả, họ nhìn thấy ở phía xa một cây to, tán lá trải rộng như một chiếc dù khổng lồ.
Họ vội vã đi đến cây lớn, đặt hành lý xuống và ngồi dưới bóng mát của tán cây. Sau khi nghỉ ngơi một lúc, một du khách lên tiếng nói với người kia: “Cây này thật là vô dụng! Không có quả nào ăn được.”
Cây nghe thấy vậy cảm thấy bị xúc phạm, liền lớn tiếng nói: “Các ông là những kẻ vô ơn! Một mặt, các ông trú dưới bóng mát của tôi để tránh cái nóng gay gắt của mặt trời, nhưng lại dám gọi tôi là vô dụng. Các ông hãy đứng dậy và rời khỏi đây ngay lập tức để tôi xem các ông chịu đựng cái nắng thiêu đốt như thế nào.”


6. Ruồi và ong mật
Vào một ngày nọ, khi con ruồi thấy con ong mật đang cần mẫn hút mật từ hoa, nó liền nghĩ rằng mình và con ong mật có hình dáng khá giống nhau. Vì vậy, nó quyết định bay đến những bó hoa, hy vọng sẽ nhận được sự chú ý giống như ong mật. Nhưng dù bay qua bay lại nhiều lần, các khóm hoa chẳng hề để mắt tới nó.
Ruồi cảm thấy lạ lùng và tự hỏi: “Tại sao khi tôi bay qua, không ai chú ý đến tôi như khi ong mật đến?”
Quyết tâm tìm ra lý do, ruồi bay đến hỏi ong mật:
- “Chúng ta có vẻ ngoài giống nhau, nhưng khi tôi bay qua những bó hoa, chẳng ai để ý đến tôi. Anh có thể giải thích cho tôi lý do không?”
- “Dù chúng ta có vẻ ngoài tương tự, nhưng anh là ruồi còn tôi là ong mật. Vì vậy, không ai xem anh là ong mật cả,” ong mật trả lời.
Lúc ấy, ruồi mới hiểu rằng, dù có vẻ ngoài giống nhau, cái quan trọng nhất chính là bản chất bên trong không thể thay đổi.

7. Con lừa hát
Ngày xưa, có một người giặt đồ thuê nuôi một con lừa để vận chuyển quần áo từ nhà ra bờ sông và ngược lại. Tuy nhiên, con lừa này không ưa những món ăn mà ông chủ thường cho. Vì vậy, nó quyết định đi tìm món cỏ mà nó yêu thích ở cánh đồng gần đó.
Vào một ngày nọ, trên đường đi, chú lừa gặp một con cáo và làm bạn với nó. Cả hai tình cờ tìm thấy một cánh đồng trồng đầy dưa hấu và cùng nhau thưởng thức. Dưa hấu ngọt mát, khiến lừa ăn rất nhiều và vui mừng nói với con cáo: “Tôi muốn hát một bài”.
Con cáo khuyên: “Nếu cậu hát, con người sẽ phát hiện ra chúng ta đang phá hoại mùa màng và sẽ đến đánh chúng ta”. Tuy nhiên, lừa không nghe lời cáo, vẫn quyết định hát lên. Con cáo vội vàng nhảy qua hàng rào và trốn đi ngay trước khi dân làng đến tìm lừa.
Thông điệp của câu chuyện là: Hãy biết lắng nghe lời khuyên của người khác.

8. Ba chiếc ô xinh xắn
Ba bạn thỏ trắng chuẩn bị đi thăm ông bà, thỏ mẹ dặn dò: “Hôm nay trời rất nắng, mẹ cho mỗi bạn một chiếc ô này, hãy mở ra để che đầu nhé.” Ba bạn thỏ vui vẻ nhận lấy chiếc ô của mình và tung tăng dắt tay nhau đến nhà ông bà.
Trên đường đi, bỗng có một cơn gió lớn kéo tới thổi bay ba chiếc ô xinh xắn của ba bạn lên trời. Vì cố giữ ô của mình nên ba bạn đã bị gió thổi lăn cuộn tròn trên con dốc sau đó mắc kẹt vào một lùm cây.
Ông bà của ba bạn thỏ từ trong nhà bước ra sân để đi thăm vườn. “Ơ kìa, sao trong lùm cây mới nở 3 bông hoa lớn thế này” Người bà đeo kính lão nói với ông.
“Ha ha ha… ông bà ơi, là chúng cháu đây”
“A, thì ra là 3 cháu nhỏ của ông bà đó ư, các cháu ra đây với ông bà nào” Ông bà cười khúc khích nói.
Ba bạn thỏ con bước ra chạy tới ôm chầm lấy ông bà, trên tay mỗi bạn vẫn cầm 3 chiếc ô xinh xắn.


9. Đẽo cày giữa đường
Chuyện kể rằng có một bác nông dân rất nghèo, cả đời sống bằng nghề đồng áng, bác muốn làm một cái cày thật tốt để làm công việc đồng áng năng suất và đỡ vất vả hơn. Một hôm, bác rất vui vì đã xin được một cây gỗ tốt nhưng bác chưa làm cái cày bao giờ, bác bèn mang khúc gỗ ra ven đường ngồi đẽo và hỏi ý kiến mọi người.
Bác đẽo được một lúc thì một người đi qua chê:– Bác đẽo thế không phải rồi, bác đẽo to quá.Bác nông dân nghe thấy có lý bèn làm theo. Bác làm được một lúc lại có một người đi qua bảo:– Bác đẽo thế này không cày được đâu, cái đầu cày bác làm to quá….Bác nông dân nghe có lý hơn, bác lại chỉnh sửa theo lời khuyên, bác đẽo được một lúc lại một người đi qua nói:– Bác đẽo thế không ổn rồi, cái cày bác làm dài quá không thuận tay.Bác nông dân nghe lại có lý hơn, lại chỉnh sửa theo.Và cuối cùng, hết ngày hôm đấy bác nông dân chỉ còn một khúc gỗ nhỏ, bác không còn cơ hội để đẽo cái cày theo ý mình nữa, cây gỗ quý đã thành một đống củi vụn. Bác buồn lắm nhưng cuối cùng bác đã hiểu: “Làm việc gì cũng vậy, mình phải có chính kiến của mình và kiên trì với một con đường đã chọn.”


10. Ếch ngồi đáy giếng
Có một con ếch sống trong một cái giếng lâu năm. Mọi thứ xung quanh nó đều nhỏ bé, chỉ có vài con nhái, cua, ốc. Từ dưới đáy giếng nhìn lên, ếch chỉ thấy một khoảng trời nhỏ như cái vung. Nó nghĩ rằng đó là toàn bộ vũ trụ và tự cho mình là chúa tể. Mỗi ngày, nó kêu lên những tiếng ồm ộp vang vọng, khiến các sinh vật khác phải hoảng sợ. Ếch cứ tưởng rằng bầu trời chỉ nhỏ bé vậy và nó là vị chúa tể quyền lực của cả không gian đó.
Một năm, trời mưa lớn, nước trong giếng dâng cao, cuốn ếch ra khỏi giếng. Quen với thói nhìn lên bầu trời nhỏ hẹp, ếch ngẩng lên, nhưng lần này nó thấy một bầu trời rộng lớn vô cùng, khác hẳn với bầu trời mà nó từng biết. Ếch không tin vào mắt mình và cảm thấy tức giận. Nó lại kêu lên những tiếng ồm ộp, hy vọng mọi thứ sẽ trở lại như trước. Nhưng bầu trời vẫn rộng mở, không thay đổi. Trong khi ếch vẫn mải mê ngẩng đầu nhìn trời, một con trâu đi qua và vô tình dẫm phải nó, kết thúc số phận của ếch.


