1. Bài văn kể lại câu chuyện "Cây khế" dưới góc nhìn của người em số 5
Tôi là người em trong câu chuyện "Cây khế" và xin phép kể lại những gì đã xảy ra giữa tôi và người anh đã qua đời từ lâu.
Ngày xưa, gia đình tôi sở hữu một tài sản khá lớn nhờ vào những đức tính tốt và được mọi người yêu mến. Khi cha mẹ tôi qua đời, anh tôi đòi chia tài sản. Vì muốn giữ hòa khí trong gia đình, tôi đã nghe theo yêu cầu của anh. Dù luôn hiếu thảo và muốn gia đình yên ấm, anh tôi đã chiếm hết tài sản và chỉ để lại cho tôi một mảnh vườn nhỏ với một cây khế duy nhất.
Tôi chăm sóc cây khế mỗi ngày, và không lâu sau, cây đã ra hoa và kết trái. Vợ chồng tôi rất vui mừng vì cây khế đã trở thành nguồn sống cho gia đình. Một ngày nọ, một con chim lạ bay đến và đậu trên cây khế. Chim rất đẹp với bộ lông mượt mà và óng ánh sắc màu. Chim ăn khế của tôi rất nhiều, và dù thấy tiếc, tôi không nỡ đuổi chim đi. Tôi chỉ đứng dưới gốc cây và than thở với chim:
- Gia đình tôi sống nhờ cây khế này, vậy mà chim lại ăn hết, làm sao chúng tôi sống đây?
Thật bất ngờ, chim đáp lại bằng lời:
Ăn một quả khế
Trả một cục vàng
May túi ba gang
Mang đi mà đựng.
Tôi không dám nghĩ chim sẽ giúp tôi giàu có, nhưng tôi vẫn bảo vợ làm theo lời chim dặn. Sáng hôm sau, chim trở lại và chở tôi đến nơi có vàng. Tôi đã lấy đủ số vàng vừa đủ cho túi ba gang rồi cùng chim trở về. Từ đó, cuộc sống gia đình tôi đã đổi thay, và tôi có thể giúp đỡ những người nghèo khổ trong làng. Khi anh tôi biết được chuyện chim lạ giúp tôi, anh ta rất muốn đổi lấy gia tài của tôi và yêu cầu tôi trả lại mảnh vườn có cây khế. Vì nể anh, tôi đã chấp nhận và trao cho anh những gì anh yêu cầu. Anh tôi cứ đứng dưới gốc cây, hy vọng chim sẽ trở lại.
Chờ đợi cuối cùng cũng đến, chim lạ đậu trên cây và anh tôi than thở như tôi đã từng. Anh mừng rỡ và bảo vợ may một túi lớn hơn, mười hai gang. Chim đến và chở anh đi lấy vàng. Khi nhìn thấy vàng, lòng tham đã che mờ lý trí của anh. Anh không chỉ đựng đầy vàng vào túi mà còn giấu thêm một ít vào người. Khi trở về, trời đã tối và chim đã mệt mỏi, bảo anh thả bớt vàng xuống, nhưng anh không nghe. Gặp gió mạnh, chim chao đảo, và anh tôi cùng túi vàng nặng đã rơi xuống biển.
Tôi rất tiếc cho anh tôi. Nếu anh ấy không quá tham lam, chắc chắn đã không phải chịu kết cục bi thảm như vậy.

2. Bài văn kể lại câu chuyện "Cây khế" từ góc nhìn của nhân vật người em số 4
Chào mọi người! Hôm nay, nhân dịp kỳ nghỉ lễ, tôi muốn kể cho mọi người nghe về một câu chuyện đặc biệt trong cuộc đời tôi.
Tôi lớn lên trong một gia đình bình dị ở làng quê. Mẹ mất sớm, chỉ còn bố vất vả nuôi tôi và anh trai. Sau khi chúng tôi kết hôn, vẫn sống chung để chăm sóc bố. Tuy nhiên, một năm nọ, bố tôi mắc bệnh nặng và qua đời. Anh trai tôi, dưới sự xúi giục của vợ, đã đuổi vợ chồng tôi đi, chỉ để lại cho chúng tôi một mảnh đất nhỏ với cây khế cũ. Còn anh chị ấy hưởng toàn bộ gia tài của bố.
Dù vậy, vợ chồng tôi không bỏ cuộc. Chúng tôi chăm chỉ làm lụng, làm thuê để sống qua ngày. Rồi mùa khế đến, cây khế trước nhà cho trái ngọt, to, nhiều vô kể. Khi chuẩn bị bán khế, một con chim lớn bất ngờ bay đến và ăn hết quả khế. Tôi bèn kể khổ với chim, nhờ chim ngừng ăn. Nhưng không ngờ, chim đã chở tôi đến một nơi có rất nhiều vàng, trả lại cho tôi số quả khế chim đã ăn. Nhờ vậy, cuộc sống gia đình tôi thay đổi, từ nghèo khó trở nên khá giả. Còn anh trai tôi, vì tham lam, đã chết trong lúc đi lấy vàng. Anh ta tham quá, mang theo túi vàng quá nặng mà chim không thể chở nổi.
Câu chuyện này tôi luôn kể cho con cháu nghe, để dạy chúng rằng, chỉ có làm việc chăm chỉ, trung thực và không tham lam mới là con đường đúng đắn. Bởi tham lam sẽ phải trả giá rất đắt.

3. Bài văn kể lại câu chuyện "Cây khế" từ góc nhìn của nhân vật người em số 6
Ai đã từng ghé thăm vườn nhà tôi, chắc chắn sẽ không khỏi ngạc nhiên và trầm trồ khen ngợi cây khế nơi đây. Đó là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Mỗi lần nhìn cây khế, tôi lại nhớ đến câu chuyện buồn giữa tôi và người anh trai đã vĩnh viễn ra đi.
Ngày ấy, tôi rất yêu quý anh trai mình. Khi cha mẹ tôi qua đời, tất cả tài sản đều rơi vào tay anh. Còn tôi chỉ có một túp lều nhỏ và một cây khế già cỗi ở cuối vườn. Biết phận mình là em nên tôi không dám yêu cầu gì thêm, chỉ chăm sóc cây khế ngày qua ngày, mong nó sẽ cho những quả ngọt. Cây khế không phụ lòng tôi, quả xanh nhanh chóng lớn lên. Rồi một ngày, cây bắt đầu trổ hoa, những chùm hoa khế thật đẹp biết bao! Tôi tiếp tục chăm sóc cây, đón chờ trái ngọt. Và rồi điều tôi mong đợi đã đến, những chùm quả vàng xuất hiện đầy trên cây. Nhờ có cây khế, gia đình tôi mới có thể sống qua ngày. Một hôm, tôi nhìn thấy một con chim lạ đậu trên cây và ăn hết những quả khế chín.
Tôi lo lắng vô cùng nhưng không nỡ đuổi chim đi. Tôi chỉ đứng dưới gốc cây, than thở với chim: "Gia tài của tôi chỉ có cây khế này, nếu chim ăn hết, tôi sẽ sống thế nào?" Chim bỗng nhiên đáp lại:
Ăn một quả khế
Trả một cục vàng
May túi ba gang
Mang đi mà đựng.
Nghe chim nói vậy, tôi bảo vợ tìm vải cũ để may một túi ba gang. Ngày hôm sau, chim quay lại và bảo tôi ngồi lên lưng nó để đi lấy vàng. Chim chở tôi đến nơi có vàng. Từ trên lưng chim, tôi nhìn thấy những cánh đồng mênh mông, vùng đất màu mỡ. Chim hạ cánh và bảo tôi nhặt vàng vào túi. Tôi làm theo lời chim và chỉ lấy vừa đủ số vàng để đựng trong túi ba gang. Chim chở tôi về, và từ đó, gia đình tôi sống đầy đủ hơn.
Khi thấy gia đình tôi khá giả hơn, anh trai tôi sang hỏi chuyện. Tôi kể cho anh nghe về việc chim lạ đã giúp gia đình tôi. Anh bảo tôi đổi cây khế lấy đất đai và tài sản của anh. Vì muốn chiều lòng anh, tôi đồng ý. Mỗi ngày, anh ngồi dưới gốc cây, chờ đợi chim quay lại. Hôm ấy, chim lại đến ăn khế, anh cũng than thở như tôi trước đây. Chim đáp lại, và anh vui mừng bảo vợ may túi lớn hơn, mười hai gang. Chim đến, chở anh đi lấy vàng. Khi đến nơi đào vàng, anh tham lam lấy vàng đầy túi, nhét thêm vào bụng, vào lưng. Khi leo lên lưng chim để về, anh không nghe lời chim, bảo anh thả bớt vàng xuống. Cuối cùng, chim mỏi cánh, chao đảo, và anh rơi xuống biển cùng túi vàng nặng trĩu.
Tôi rất tiếc cho anh tôi. Mặc dù anh tham lam, nhưng tình anh em vẫn đậm sâu trong tôi. Nếu anh không tham lam, có lẽ anh đã không phải chịu kết cục bi thảm như vậy.

4. Bài văn kể lại câu chuyện "Cây khế" từ góc nhìn của nhân vật người em số 7
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, nhờ vào sự cần cù chăm chỉ mà cha mẹ tôi có được cuộc sống đủ đầy. Họ luôn hy vọng sẽ để lại cho anh em tôi một chút tài sản để sau này có thể khởi đầu cuộc sống. Nhưng rồi, cha mẹ tôi qua đời đột ngột, anh trai tôi không làm như lời cha mẹ dặn mà chiếm toàn bộ gia tài, chỉ để lại cho tôi một túp lều nhỏ và cây khế còi cọc ở góc vườn.
Tôi không hề than vãn, chấp nhận hoàn cảnh của mình. Mỗi ngày, tôi đi làm thuê, mò cua bắt ốc, chỉ để có đủ ăn. Cây khế trở thành tài sản quý giá nhất của tôi, tôi chăm sóc nó như một người bạn. Nhờ vậy mà cây khế nhanh chóng lớn và ra hoa kết trái. Khi mùa khế đến, những quả khế vàng óng, thơm lừng báo hiệu một mùa bội thu. Niềm hạnh phúc của gia đình tôi không thể tả hết được. Tôi đã làm những chiếc sọt để sáng hôm sau đem khế ra chợ đổi lấy gạo. Nhưng khi vừa thức dậy, tôi nhìn thấy một con chim lớn với bộ lông sặc sỡ đang ăn khế của mình. Lòng tôi đau như cắt.
Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói: “Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?”. Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời: “Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi và đựng”. Nói rồi chim bay đi. Tôi không tin lắm vào chuyện lạ lùng đó nhưng vẫn bảo vợ may cho mình một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển. Tôi không thể tin vào những gì hiện ra trước mắt. Cả hòn đảo toàn vàng bạc châu báu chất đống, ánh lên màu vàng rực rỡ khiến tôi bị lóa mắt. Không hề có một bóng người. Tôi cảm thấy lo sợ, đứng yên tại chỗ. Nhưng chim vỗ cánh và giục giã: “Anh hãy lấy vàng bạc, châu báu vào túi, rồi tôi sẽ đưa về.” Lúc đó, tôi mới dám nhặt vàng bỏ vào đầy túi ba gang rồi lên lưng chim để trở về.
Từ đó, gia đình tôi không còn phải sống trong cảnh nghèo khó nữa. Tôi đã xây một ngôi nhà khang trang ngay trong khu vườn, nhưng vẫn giữ lại túp lều và cây khế. Tôi dùng số vàng đó chia sẻ cho những người nghèo khó trong làng. Cũng không hiểu sao từ đó, chim không còn đến ăn khế nữa. Cây khế giờ đã lớn, tỏa bóng mát xuống cả một góc vườn. Mùa khế nào tôi cũng chờ chim thần đến để bày tỏ lòng biết ơn.
Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một sáng, anh đến nhà tôi rất sớm. Đây là lần đầu tiên anh tới thăm tôi kể từ ngày bố mẹ mất. Anh đòi tôi đổi toàn bộ gia sản của anh lấy túp lều và cây khế. Tôi rất buồn khi phải chia tay với căn nhà và cây khế, nhưng trước lời cầu khẩn của anh, tôi đành bằng lòng. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ngồi dưới gốc cây khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng quay lại ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng. Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Tối hôm đó, anh tôi thức cả đêm để may túi mười gang đi lấy vàng.
Sáng hôm sau, vừa ra tới đảo vàng, anh tôi đã hoa mắt bởi vàng bạc châu báu của hòn đảo. Anh vội nhét vàng vào đầy túi mười gang, vào túi quần, túi áo và cả miệng cũng ngậm vàng. Trên đường trở về, chim kêu anh vứt bớt vàng xuống biển cho đỡ nặng. Nhưng anh không nghe, vẫn yêu cầu chim bay nhanh hơn. Nặng quá, chim càng lúc càng mệt, đôi cánh không còn sức, và cuối cùng, chim chao đảo rồi hất luôn người anh xuống biển cùng số vàng.
Tôi trở lại sống ở nhà cũ, với túp lều và cây khế. Nhưng chim thần không bao giờ quay lại nữa… Anh trai tôi đã không thể quay trở về chỉ vì lòng tham vô đáy. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng tôi.

5. Bài văn kể lại câu chuyện "Cây khế" từ góc nhìn của nhân vật người em số 8
Ngày xửa, ngày xưa, có hai anh em mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Họ sống hòa thuận bên nhau cho đến khi người anh lập gia đình. Khi đã có cuộc sống riêng, người anh không còn muốn sống chung với em nữa, nên đã gọi em đến để phân chia tài sản. Với tính tham lam và ích kỷ, khi chia gia tài, anh ta nhận hết tất cả nhà cửa, ruộng vườn mà cha mẹ để lại, chỉ để lại cho em trai một túp lều tranh và một mảnh vườn nhỏ có cây khế. Người em vốn hiền lành, không trách cứ gì, chỉ vui vẻ đồng ý với quyết định đó. Hằng ngày, cậu em chăm chỉ làm lụng, cày cuốc để lo cho cuộc sống và chăm sóc cây khế.
Vào năm ấy, cây khế trong vườn bỗng dưng sai quả lạ thường, cành nào cũng trĩu nặng quả. Người em vui mừng nghĩ rằng cây khế sẽ giúp mình đổi được nhiều gạo để dự trữ. Một hôm, khi vừa đi làm về, người em thấy một con chim lớn đang ăn khế trên cây. Thấy vậy, người em liền xua đuổi chim và nói:
- Chim ơi, nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này, tôi định bán khế để lấy tiền đong gạo. Nếu chim ăn hết thì tôi biết sống sao?
Lạ kỳ thay, con chim bỗng dừng lại và trả lời người em:
- Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang ra mà đựng.
Người em ngạc nhiên vì chim có thể nói được tiếng người, liền không đuổi chim nữa mà để nó ăn. Chàng nghĩ rằng dù chim ăn thêm mấy quả nữa thì cây khế vẫn còn rất nhiều quả. Mấy hôm sau, chim lại đến và vẫn nói như trước. Người em bèn vào nhà lấy những mảnh vải vụn và may một chiếc túi ba gang như lời chim dặn. Khi chim thấy người em đã chuẩn bị xong, nó đậu xuống, giúp người em lên lưng và bay thẳng lên bầu trời.
Ngồi trên lưng chim, người em thấy cả vùng đất rộng lớn với sông, biển và núi non hùng vĩ. Chim đưa chàng bay mãi, rồi dừng lại ở một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em không thể tin vào mắt mình, đây là một kho báu lớn mà chàng chưa bao giờ thấy. Chàng đi quanh đảo, ngắm nhìn và lấy vàng bỏ đầy túi ba gang rồi nhờ chim đưa về nhà. Từ đó, cuộc sống của người em trở nên khấm khá hơn, không những có của ăn của để mà còn giúp đỡ người nghèo trong làng. Ai cũng quý mến chàng.
Vợ chồng người anh thấy em mình bỗng nhiên giàu có, bèn đến nhà dò la. Nghe em trai kể lại chuyện về con chim lạ, vợ chồng người anh sinh lòng tham, và dỗ dành em trai đổi toàn bộ gia tài của mình lấy mảnh vườn và cây khế. Người em vui vẻ đồng ý. Thế là người anh chuyển sang nhà em. Vợ chồng người anh chờ mãi, cuối cùng cũng đến mùa khế. Chim lại đến ăn khế. Lúc này, người anh nhớ lại câu chuyện em trai kể, bèn giả vờ khóc lóc và cầu xin chim đừng ăn khế nhà mình. Chim lại nói: Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang ra mà đựng.
Người anh mừng rỡ, nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội đến đảo vàng để lấy được nhiều châu báu. Anh vào nhà bảo vợ may cho mình một chiếc túi mười hai gang thật chắc chắn. Lần sau, khi chim đến, nó chở người anh đi lấy vàng. Nhưng khi đến nơi, người anh vội vã nhét vàng vào đầy túi mười hai gang, rồi còn nhét thêm vào túi quần, túi áo, thậm chí cả miệng. Trước khi lên lưng chim, anh tham lam nhét thêm vàng vào người. Chim cố gắng bay, nhưng vì vàng quá nặng, đôi cánh bắt đầu chao đảo, nhiều lần suýt rơi xuống biển. Chim bảo anh bỏ bớt vàng để có thể về an toàn, nhưng vì lòng tham, người anh không nghe lời, cứ giữ khư khư số vàng. Chim tức giận, nghiêng cánh và hất người anh xuống biển cùng túi vàng.
Nếu người anh không tham lam, thì đã có cuộc sống ấm no, hạnh phúc bên gia đình. Nhưng chỉ vì lòng ích kỷ mà anh ta phải bỏ mạng nơi biển cả.

6. Bài văn kể lại câu chuyện "Cây khế" từ góc nhìn của nhân vật người em số 9
Trong kho tàng văn học dân gian, thể loại truyện mà tôi yêu thích nhất là truyện cổ tích. Truyện cổ tích mang đến một thế giới huyền bí, từ phong tục, tập quán đến các mối quan hệ trong gia đình và xã hội. Câu chuyện mà tôi sẽ kể cho các bạn nghe hôm nay phản ánh một mặt của xã hội, và có tên là Cây khế. Tôi sẽ kể câu chuyện này từ góc nhìn của người em trong câu chuyện.
Có lẽ điều khiến tôi day dứt nhất trong cuộc đời này chính là cái chết của anh trai tôi. Nếu tôi không kể cho anh nghe lý do tôi trở nên giàu có và nếu tôi không đồng ý đổi mảnh vườn có cây khế, thì giờ đây anh tôi vẫn còn sống bên vợ con. Câu chuyện của chúng tôi bắt đầu như thế này: Bố mẹ tôi mất sớm, khi chia gia tài, anh tôi lấy hết đất đai nhà cửa, chỉ để lại cho tôi một mảnh vườn nhỏ với cây khế. Vợ chồng tôi phải vất vả làm thuê cuốc mướn để sống qua ngày.
Cây khế trong vườn mỗi năm đều sai trĩu quả. Vợ chồng tôi hái khế đem ra chợ bán, đủ tiền đong gạo. Một hôm, khi tôi ra vườn, tôi thấy một con chim lạ đang ăn khế. Tôi buồn bã nói:
- Chim ơi! Nhà ta nghèo lắm, cả gia tài chỉ có mỗi cây khế này, chim đừng ăn hết khế của ta.
Chim bỗng nhiên lên tiếng:
"Ăn một quả. Trả cục vàng. May túi ba gang. Mang đi mà đựng."
Tôi vội vã kể lại cho vợ, và tin lời chim, chúng tôi làm một chiếc túi ba gang từ những mảnh vải vụn. Sáng hôm sau, chim đến và đưa tôi đi lấy vàng. Trên sườn núi, vàng óng ánh khắp nơi, tôi nhặt đầy túi ba gang rồi cưỡi lên lưng chim trở về. Từ đó, vợ chồng tôi trở nên giàu có.
Vợ chồng anh tôi thấy vậy, nảy sinh lòng tham, bèn đến dò hỏi chuyện. Tôi thật thà kể lại mọi chuyện. Hôm sau, anh tôi đến và nói:
- Anh đổi toàn bộ gia tài của anh để lấy mảnh vườn và cây khế của em.
Vì tình anh em, tôi nhận lời và chúng tôi dọn về nhà anh.
Từ ngày đổi được cây khế, anh tôi nóng lòng chờ đợi. Một buổi sáng, chim lại đến ăn khế, và anh tôi vui mừng lắm. Anh giả vờ than thở như tôi và chim lại nói: Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.
Anh tôi mừng rỡ, nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội đi lấy vàng. Anh bảo vợ may túi mười hai gang. Lần sau, khi chim đến, nó chở anh đến đảo vàng. Anh nhặt đầy túi mười hai gang rồi cố gắng leo lên chim. Vàng nhiều quá, chim bay rất chậm, và giữa biển, đôi cánh chim mỏi rã rời. Cuối cùng, chim không thể chịu nổi, nghiêng cánh, hất anh xuống biển cùng túi vàng.
Tôi vừa trách mình, vừa giận anh trai, vì nếu anh không tham lam thì cuộc sống của anh đã khác. Tuy tôi biết đó là quả báo anh phải trả, nhưng tôi vẫn buồn vì mất đi người thân.

7. Bài văn kể lại câu chuyện "Cây khế" từ góc nhìn của người em số 10
Hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe về cây khế trong vườn nhà tôi. Cây khế này đã tồn tại ở đó từ khi cha mẹ tôi còn sống. Khi cha mẹ mất, anh trai lấy vợ chỉ chia cho tôi một mảnh vườn và cây khế. Tôi luôn coi cây khế là người bạn thân thiết trong cuộc sống.
Cây khế không phụ lòng tôi, năm đó nó ra quả sai trĩu, chín vàng mọng nước. Một ngày, tôi định trèo lên hái khế để bán lấy tiền, nhưng lại thấy một con chim bay đến. Tôi nghĩ đây là dấu hiệu tốt, nên để cho nó ăn. Nhưng chim ăn nhiều quá, tôi bèn nói: "Ngươi ăn nhiều khế của ta, ta biết sống bằng gì?", chim liền bảo tôi: "Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang mà đựng." Tôi không tin, nhưng hôm sau chim lại đến và nói như vậy. Tôi bèn làm theo lời chim, may túi ba gang. Chim đưa tôi bay ra đảo và tôi đã nhặt vàng bỏ vào túi. Dù lấy nhiều vàng, tôi chỉ lấy vừa đủ túi ba gang rồi trở về nhà.
Nhờ có chim, tôi trở nên giàu có. Anh trai và chị dâu tôi thấy vậy, muốn đổi toàn bộ gia sản lấy cây khế. Tôi nghĩ mình cũng muốn giúp anh làm ăn nên đồng ý. Nhưng đau lòng thay, anh tôi quá tham lam, may túi mười hai gang và nhét đầy vàng, đến mức chim không thể bay nổi. Cuối cùng anh tôi rơi xuống biển và chết.
Tôi buồn vì không thể cứu anh, nhưng cũng hiểu đó là quả báo anh phải trả vì lòng tham. Dù giờ đây tôi đã có của cải, nhưng trong lòng vẫn thấy trống vắng vì mất đi người thân.

8. Bài văn đóng vai nhân vật người em kể lại truyện "Cây khế" số 11
Cha mẹ tôi mất sớm, hai anh em tôi phải nương tựa vào nhau để sống. Khi còn nhỏ, chúng tôi chăm chỉ lao động, cuộc sống tuy khó khăn nhưng cũng đủ để qua ngày. Nhưng từ khi anh tôi lấy vợ, tính cách anh đã thay đổi. Anh nghe theo lời vợ mà đòi chia gia tài.
Là em, tôi không muốn tranh giành, anh chia cho tôi một túp lều nhỏ và cây khế ở trước sân. Dù lòng buồn, tôi và vợ vẫn chăm chỉ làm lụng, vun trồng cho cây khế. Cây khế năm ấy sai trĩu quả.
Vào một sáng, tôi thấy có con chim lớn bay đến ăn khế. Vợ tôi lo lắng nói:
– Chim ăn hết khế rồi chúng ta biết sống sao?
Chim đáp lại:
– Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang theo mà đựng!
Vợ chồng tôi làm theo lời chim dặn. Sáng hôm sau, chim đến và đưa tôi bay qua biển đến một hòn đảo toàn vàng bạc. Tôi chỉ lấy vừa đủ số vàng có thể đựng vừa trong túi ba gang rồi xin chim đưa tôi về.
Từ đó, cuộc sống vợ chồng tôi trở nên khá giả. Anh trai tôi biết chuyện, liền xin đổi lại cây khế. Tôi thương anh nên đồng ý.
Nhưng vì lòng tham, anh tôi may một túi thật lớn, lấy quá nhiều vàng. Trên đường về, chim cảm thấy mệt mỏi, anh tôi bị rơi xuống biển. May mắn được cứu sống, anh vô cùng hối hận. Còn tôi thì hiểu ra rằng: sống hiền lành, biết đủ mới có được sự bình an trong cuộc sống.
9. Bài văn đóng vai nhân vật người em kể lại truyện "Cây khế" số 12
Tôi là người em trong câu chuyện cây khế. Từ nhỏ, tôi đã quen cảnh thiếu thốn vì cha mẹ qua đời sớm. Hai anh em tôi từng rất yêu thương nhau. Thế nhưng sau khi anh cưới vợ, tình cảm ấy dần phai nhạt.
Anh quyết định chia tài sản và dành phần lớn ruộng vườn cho mình, còn tôi chỉ nhận túp lều và cây khế. Tôi không oán trách, chỉ nghĩ miễn có chỗ che mưa nắng là được.
Không ngờ cây khế lại mang đến điều kỳ diệu. Chim thần đến ăn khế và hứa trả vàng. Tôi làm túi đúng ba gang như lời dặn, lấy đủ vàng rồi trở về.
Nhờ sự thật thà, tôi có cuộc sống ấm no. Nhưng anh tôi vì lòng tham, may túi thật lớn. Khi chim chở về, túi vàng quá nặng khiến anh rơi xuống biển.
Từ đó, tôi càng thấm thía bài học: tham lam sẽ chuốc lấy tai họa, còn biết đủ sẽ được hạnh phúc.
10. Bài văn đóng vai nhân vật người em kể lại truyện "Cây khế" số 13
Nhớ lại chuyện xưa, lòng tôi vẫn còn nhiều cảm xúc. Khi cha mẹ mất, tôi và anh trai sống dựa vào nhau. Tôi luôn kính trọng anh. Vì thế khi anh đề nghị chia gia tài, tôi không hề phản đối.
Phần của tôi chỉ là căn nhà nhỏ cùng cây khế trước sân. Tôi và vợ chăm sóc cây từng ngày. Đến mùa, khế chín vàng rực.
Một hôm, chim lạ đến ăn khế. Chim hứa “ăn một quả trả một cục vàng”. Tôi nghe lời, chỉ may túi ba gang và lấy đủ số vàng có thể mang.
Cuộc sống thay đổi, tôi xây được nhà mới khang trang. Anh tôi biết chuyện liền đòi đổi tài sản. Vì tình nghĩa anh em, tôi đồng ý.
Nhưng anh vì tham mà mang túi lớn. Cuối cùng, anh gặp nạn giữa biển. May mắn sống sót trở về, anh hiểu ra lỗi lầm.
Câu chuyện ấy theo tôi suốt đời, nhắc tôi luôn sống lương thiện và biết đủ.
11. Bài văn đóng vai nhân vật người em kể lại truyện "Cây khế" số 14
Tôi chưa từng nghĩ cây khế nhỏ bé trước sân lại thay đổi cuộc đời mình.
Sau khi cha mẹ mất, anh tôi quản lý mọi việc. Khi anh muốn chia gia tài, tôi chỉ im lặng nhận phần ít ỏi. Tôi tin rằng chăm chỉ làm ăn thì không sợ đói nghèo.
Những ngày chim đến ăn khế, tôi cũng buồn. Nhưng chim đã giữ lời hứa, đưa tôi ra đảo vàng. Đứng trước bao của cải, tôi vẫn nhớ lời dặn nên chỉ lấy vừa đủ.
Nhờ vậy, gia đình tôi ấm no mà lòng thanh thản.
Trái lại, anh tôi vì lòng tham nên gặp nạn. Khi anh trở về với vẻ ân hận, tôi không trách mà chỉ mong anh hiểu ra đạo lý làm người.
12. Bài văn đóng vai nhân vật người em kể lại truyện "Cây khế" số 15
Cuộc đời tôi gắn với cây khế trước sân nhà. Đó là tài sản duy nhất tôi nhận được khi anh trai chia gia tài.
Tôi không buồn vì phần ít ỏi, bởi tôi tin “có công mài sắt, có ngày nên kim”. Vợ chồng tôi chăm sóc cây khế như báu vật.
Chim thần xuất hiện, hứa trả vàng. Tôi nghe lời, không dám tham lam. Khi nhìn thấy vàng bạc lấp lánh trên đảo, lòng tôi cũng dao động, nhưng rồi tôi tự nhủ: “Lấy đủ là được.”
Nhờ thế, tôi có cuộc sống sung túc.
Anh tôi thì khác. Vì muốn giàu nhanh, anh may túi lớn. Kết cục suýt mất mạng.
Từ câu chuyện của mình, tôi hiểu rằng: hạnh phúc không nằm ở vàng bạc, mà ở tấm lòng ngay thẳng và biết đủ.
13. Bài văn đóng vai nhân vật người em kể lại truyện "Cây khế" số 1
Cha mẹ mất sớm, tôi và anh trai sống cùng nhau. Hai anh em chăm chỉ làm lụng cũng đủ ăn. Nhưng từ khi có vợ, anh tôi đâm ra lười biếng. Vợ chồng tôi phải làm lụng vất vả mới có của ăn, của để.
Một hôm, anh trai gọi tôi đến để bàn bạc chuyện chia gia tài. Là phận em, tôi nghe theo sự sắp đặt của anh. Tôi nhận được một căn nhà nhỏ, ở trước cửa có một cây khế. Quanh năm, vợ chồng tôi vẫn chăm chút cho nên khế xanh mơn mởn. Đến mùa, những chùm quả chín lúc lỉu trên cây. Một hôm, tôi ra hái khế đi bán thì thấy trên cây có tiếng rung mạnh như có người. Tôi liền bảo với vợ ra xem, thì ra có một con chim lớn đang ăn khế chín. Hai vợ chồng đợi cho chim ăn xong mới ra hái. Nhưng suốt một tháng trời, hằng ngày chim cứ đến ăn vào lúc sáng sớm.
Vợ tôi liền nói:
- Ông chim ơi, ông ăn như thế thì nhà cháu còn khế đâu mà bán!
Chim nói:
- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!
Vợ chồng tôi nghe vậy thì làm theo lời chim. Sáng sớm hôm sau, chim bay đến thật. Khi tôi xách túi ra, chim còn nằm rạp xuống đất cho tôi trèo lên. Chim bay qua bao nhiêu là miền, hết đồng ruộng đến rừng xanh, hết rừng xanh đến biển cả. Ra tới giữa biển, chim rẽ vào một cái đảo toàn đá trắng, đá xanh, đá đỏ, đã ngũ sắc. Chim bay vòng quanh đảo, rồi hạ xuống một cái hang.
Tôi nghe theo lời chim ra hiệu, bước vào hang. Ngay từ cửa đã có rất nhiều thứ đá trong như thủy tinh và hổ phách đủ thứ màu. Tôi thấy hang sâu nên không dám vào, chỉ dám nhặt ít vàng, kim cương ở ngoài rồi ra ngoài. Tôi bảo chim bay về. Chim lại cất cánh đưa tôi về nhà. Từ đó, cuộc sống của gia đình tôi trở nên khá giả hơn trước.
Một hôm, anh tôi tới chơi. Nghe anh hỏi chuyện, tôi liền kể cho anh nghe. Anh liền thương lượng để đổi tài sản lấy túp lều và cây khế. Là phận em nên tôi cũng đồng ý. Mãi sau này, tôi mới nghe dân làng kể lại chuyện về vợ chồng anh trai của tôi.
Họ dọn đến ở trong túp lều. Nhưng hằng ngày chỉ ngồi ăn rồi chờ chim đến. Một buổi sáng nọ, họ thấy luồng gió mạnh nổi lên, và ngọn cây khế rung chuyển. Họ vội tru tréo lên:
- Cả nhà tôi trông vào cây khế, bây giờ chim ăn thì tôi lấy gì mà sống?
Chim thần cũng nói:
- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!
Họ bàn nhau may cái túi to gấp ba lần, như một cái tay nải lớn. Sáng hôm sau, chim thần đến đưa anh tôi ra hòn đảo. Vì lòng tham, anh tôi lấy đầy tay nải. Trên đường về, vì quá nặng lại gặp gió lớn, chim đâm bổ xuống biển. Anh tôi bị ngọn sóng cuốn đi với tay nải vàng và châu báu đầy người, còn chim thì lại vùng lên bay về núi rừng. Có người đánh cá ngang qua, cứu được anh tôi. Khi trở về, anh tôi vô cùng ân hận.

14. Bài văn đóng vai nhân vật người em kể lại truyện "Cây khế" số 2
Sau khi cha mẹ mất, tôi và anh trai sống cùng nhau. Chúng tôi chăm chỉ làm lụng nên cũng đủ ăn. Từ ngày có vợ, anh của tôi đâm ra lười biếng. Vợ chồng tôi phải làm lụng vất vả mới có của ăn của để.
Một hôm, anh trai gọi tôi đến bàn bạc chuyện chia gia tài. Vì là phận em, tôi xin được nghe theo lời anh. Tôi nhận được một túp lều nhỏ, ở trước cửa có một cây khế. Dù khó khăn, nhưng tôi và vợ vẫn sống hạnh phúc, êm đềm. Hằng ngày, tôi và vợ vẫn thay nhau chăm sóc cây khế. Đến mùa, những chùm quả chín lúc lỉu trên cây. Tôi và vợ bàn nhau hái khế ra chợ bán. Sáng hôm đó, tôi ra vườn cây để hái khế thì nghe thấy trên ngọn cây có tiếng rung mạnh như có người. Tôi gọi vợ ra xem, thì nhìn thấy một con chim lớn đang ăn khế chín. Tôi lấy làm lạ lắm, chưa bao giờ thấy một con chim nào to như vậy. Tôi liền bảo vợ cứ đợi cho chim ăn xong mới ra hái. Suốt một tháng trời, hằng ngày chim cứ đến ăn vào lúc sáng sớm.
Vợ tôi xót ruột. Một hôm thấy chim đang ăn khế, liền chạy ra nói:
- Ông chim ơi, ông ăn như thế thì nhà cháu còn khế đâu mà bán! Cả nhà cháu chỉ nhờ vào cây khế thôi!
Chim nói:
- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!
Nghĩ đây chắc hẳn là chim thần, tôi bảo vợ làm theo lời chim nói. Sáng sớm hôm sau, chim thần bay đến. Tôi xách túi ra, chim nằm rạp xuống đất cho tôi trèo lên. Tôi ngồi trên lưng chim mà lòng có chút lo lắng. Chim bay qua bao nhiêu là miền, hết đồng ruộng đến rừng xanh, hết rừng xanh đến biển cả. Ra tới giữa biển, chim rẽ vào một cái đảo, rồi đáp xuống cửa một cái hang.
Chim ra hiệu cho tôi bước vào. Ngay từ cửa đã có rất nhiều thứ đá trong như thủy tinh và hổ phách đủ thứ màu. Tôi thấy hang sâu và rộng nên không dám vào, chỉ dám nhặt ít vàng, kim cương ở ngoài rồi ra ngoài. Tôi bảo chim thần bay về. Chim lại cất cánh đưa tôi về nhà. Từ đó, cuộc sống của gia đình tôi trở nên khá giả hơn trước. Chúng tôi còn giúp đỡ được rất nhiều người dân nghèo khổ.
Một hôm, anh trai của tôi đến chơi. Tôi đoán biết anh nghe được chuyện nên đến hỏi thăm. Nghe anh hỏi chuyện, tôi liền kể cho anh nghe. Anh liền thương lượng để đổi tài sản của mình lấy túp lều và cây khế. Thầy anh nài nỉ mãi, tôi cũng ưng thuận.
Kể từ đó, anh trai và chị dâu của tôi dọn đến ở trong túp lều. Tôi nghe người trong làng kể lại. Hằng ngày, họ chỉ ngồi ăn rồi chờ chim đến. Một buổi sáng nọ, khi thấy luồng gió mạnh nổi lên, và ngọn cây khế rung chuyển. Họ biết là chim thần đến liền nói:
- Chim thần ơi, cả nhà tôi trông vào cây khế, bây giờ chim ăn thì tôi lấy gì mà sống?
Chim thần cũng nói y như với tôi:
- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!
Anh trai và chị dâu của tôi cứ bàn qua tính lại. Rồi cuối cùng họ quyết định may cái túi to gấp ba lần, như một cái tay nải lớn. Sáng hôm sau, chim thần đến đưa anh tôi ra hòn đảo. Nhìn thấy vàng bạc, kim cương, anh trai tôi cố nhặt cho đầy túi. Không chỉ vậy, anh ta còn cho cả vào túi quần, túi ào. T rên đường về, vì quá nặng lại gặp gió lớn, chim đâm bổ xuống biển. Anh trai tôi bị sóng cuốn trôi, bao nhiêu của cải mất hết. Còn chim thần chỉ bị ướt lông, ướt cánh nên lại vùng lên trời bay đi. May có người dân đánh cá ngang qua mới cứu được. Anh trai tôi trở về, kể rõ sự tình cho tôi nghe và tỏ ra rất hối hận.

15. Bài văn đóng vai nhân vật người em kể lại truyện "Cây khế" số 3
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tội cũng có bát ăn bát để, hi vọng sau này cho anh em tôi làm vốn sinh nhai. Nhưng rồi cha mẹ tôi mất đột ngột. Anh trai tôi đã không làm như lời cha mẹ dặn trước lúc lâm chung là chia đều tài sản cho hai anh em mà chiếm hết gia tài, chỉ để lại cho tôi một túp lều nhỏ và cây khế còi cọc ở góc vườn.
Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì. Hằng ngày, tôi phải mò cua bắt ốc, cày thuê, cuốc mướn để sống. Cây khế trở thành tài sản quý giá nhất và là người bạn thân thiết của tôi. Tôi chăm sóc nó chu đáo, tận tình như người bạn. Vì vậy mà cây khế lớn rất nhanh và chẳng bao lâu đã ra hoa kết quả. Đến mùa khế chín, những chùm khế chín vàng óng, thơm lừng báo hiệu một mùa khế bội thu. Không thể nào nói hết được niềm hạnh phúc của mọi người trong gia đình tôi. Tôi đã đan những chiếc sọt để ngày mai đem khế ra chợ đổi lấy gạo. Sáng hôm đó, khi vừa thức dậy, tôi đã nhìn thấy trên cây khế có một con chim to với bộ lông sặc sỡ đang ăn những quả khế chín. Lòng tôi đau như cắt.
Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói: “Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?”. Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời: “Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi và đựng”. Nói rồi chim bay đi. Tôi không tin lắm vào chuyện lạ lùng đó nhưng vẫn bảo vợ may cho mình một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển. Tôi không thể tin vào những gì hiện ra trước mắt. Cả hòn đảo toàn vàng bạc châu báu chất đống. Cả hòn đảo ánh lên màu vàng làm tôi bị lóa mắt. Không hề có một bóng người. Tôi cảm thấy lo sợ, cứ đứng yên một chỗ. Nhưng rồi chim vỗ cánh và giục giã: “Anh hãy lấy vàng bạc, châu báu vào túi, rồi tôi đưa về.” Lúc đó tôi mới dám nhặt vàng cho vào đầy túi ba gang rồi lên lưng chim để trở về đất liền.
Từ đó, gia đình tôi không còn phải ăn đói mặc rách nữa. Tôi dựng một căn nhà khang trang ngay trong khu vườn, nhưng vẫn giữ lại túp lều và cây khế. Tôi dùng số của cải đó chia cho những người dân nghèo khổ trong làng. Cũng không hiểu sao từ bữa đó, chim không còn đến ăn khế nữa. Cây khế bây giờ đã to lớn, toả bóng mát xuống cả một góc vườn. Mùa khế nào tôi cũng chờ chim thần đến để bày tỏ lòng biết ơn.
Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một sáng, anh đến nhà tôi rất sớm. Đây là lần đầu tiên anh tới thăm tôi kể từ ngày bố mẹ mất. Anh đòi tôi đổi toàn bộ gia sản của anh lấy túp lều và cây khế. Tôi rất buồn khi phải chia tay với căn nhà và cây khế. Nhưng trước lời cầu khẩn của anh, tôi đành bằng lòng. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng. Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang.
Tối hôm đó, anh tôi thức cả đêm để may túi mười gang ngày mai đi lấy vàng. Sáng hôm sau, vừa ra tới đảo vàng, anh tôi đã hoa mắt bởi vàng bạc châu báu của hòn đảo. Anh tôi vội nhét vàng vào đầy túi mười gang, vào túi quần, túi áo và mồm cũng ngậm vàng nữa. Trên đường trở về nhà, chim nặng quá, kêu anh tôi vứt bớt vàng xuống biển cho đỡ nặng. Vốn tính tham lam, anh không những không vứt bớt xuống mà còn bắt chim bay nhanh hơn. Nặng quá, chim càng lúc càng mệt. Đôi cánh trở nên quá sức, yếu dần. Cuối cùng, không còn gắng được nữa, chim chao đảo rồi hất luôn người anh xuống biển cùng với số vàng.
Tôi trở lại sống ở nhà cũ, cùng túp lều và cây khế. Nhưng chim thần không bao giờ còn quay trở lại nữa…Anh trai tôi đã không thể quay trở về chỉ vì lòng tham vô đáy. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng tôi.

