1. "Nhìn kìa, 40 tên cướp trở lại thăm Alibaba kìa!"
Khi mới nhận lớp, sĩ số lớp tôi vừa đủ 40 bạn. Các thầy cô bộ môn liên tục trêu cô chủ nhiệm lớp tôi: ‘Cai quản 40 tên cướp chắc mệt lắm nhỉ!’. Cô giáo tôi chẳng hề lo lắng mà còn tự tin đáp lại: ‘Không sao đâu, tôi là Alibaba mà’. Từ đó, lớp chúng tôi có biệt danh ‘Alibaba và 40 tên cướp’ và gắn bó với chúng tôi suốt 3 năm học.
Những ai nhắc đến lớp tôi đều nhớ đến sự nghịch ngợm nhưng cũng rất lễ phép, luôn dẫn đầu trong các phong trào của trường, đặc biệt là có một ‘đại ca’ rất nghiêm khắc nhưng cũng cực kỳ đáng yêu. Hôm nay, khi về thăm trường, ‘đại ca’ liền khều tay cô giáo và nói trong tiếng cười: ‘Nhìn kìa, 40 tên cướp về thăm Alibaba kìa!’


2. "Vẫn chưa ai chịu yêu mình à?"
Sắp đến ngày chia tay, những lớp bên cạnh lớp tôi bắt đầu xuất hiện những cặp đôi dễ thương, cùng nhau thổn thức trong tình yêu. Vì đây là năm cuối, chẳng bao lâu nữa sẽ phải xa nhau, nên họ công khai tình cảm mà không ngại ngần, kể cả với thầy cô. Điều bất ngờ là các thầy cô lại rất ủng hộ và vui vẻ, hoàn toàn trái ngược với khi còn trong năm học. Lớp tôi mãi chẳng thấy cặp đôi nào xuất hiện, thầy chủ nhiệm không giấu được sự tò mò và hỏi: "Lớp này chẳng có ai xinh xắn sao mà không có ai yêu nhau vậy?".
Chúng tôi ngượng ngùng và cảm thấy tự ái, tự nhiên lại thi nhau đáp lại đầy quyết tâm: "Năm sau về trường, tụi con sẽ dẫn người yêu ra thăm thầy!". Vậy mà qua một năm, vẫn chỉ là chúng tôi đứng đây, thầy chủ nhiệm vẫn ngồi đó, nhưng chẳng ai thực hiện lời hứa. Thầy biết vậy, liền mỉa mai chúng tôi: "Vẫn chưa ai chịu yêu ai à? Biết rồi, toàn đám xấu xí thế này ai mà yêu nổi". Thầy cười vui vẻ, còn chúng tôi chỉ biết im lặng.


3. "Lại quay lại ăn vạ tôi đấy hả?"
Nhìn thấy đám học trò tinh nghịch kéo nhau về nhân dịp kỉ niệm trường, mặt cô bỗng sáng bừng lên. Thế nhưng khi tụi nó lại gần, cô lại nheo mắt, tỏ vẻ khó chịu rồi mắng yêu: "Lại về ăn vạ tôi đấy hả?".
Đám học trò “mặt dày” quá quen với thái độ này của cô nên không chỉ không giận mà còn xúm lại gần thêm, đồng thanh nhao nhao: "U ơi, tụi con lại thèm ăn bánh u làm!!!". Cứ thế, cô trò trò chuyện vui vẻ, tiếng cười nói vang vọng cả một góc sân trường.


4. "Hết trò vui rồi mới nhớ về thăm tôi phải không?"
Mỗi năm, gần đến ngày kỉ niệm, lũ học trò lại thi nhau gọi điện hẹn hò cô, muốn dành trọn ngày ấy bên cô. Nhưng năm nay, tụi nó quyết định giữ im lặng, không thông báo gì cho cô.
Về đến cổng trường, chúng nó cũng chẳng gọi cho cô để cô ra đón như mọi khi. Lần này, chúng nó muốn mang đến cho cô một bất ngờ thật sự. Vào trong sân trường, cả đám hùng hổ tìm kiếm cô thì phát hiện ra cô đang đứng trước cửa lớp học cũ, mắt nhìn chăm chăm vào bên trong lớp.
Thấy vậy, đám học trò cười gian xảo rồi đồng thanh nói: "Không thấy tụi con về, cô có nhớ đám quỷ sứ này không?". Cô bật cười, vừa cười vừa nguýt dài: "Hết trò chơi rồi mới quay lại thăm tôi đúng không?".


5. "Tôi không quen đám quỷ sứ này"
Thấy cô, cả một đám nhanh chóng lao tới. Cô vẻ mặt lạnh tanh không cảm xúc nói: "Tránh ra. Tôi không quen đám quỷ sứ này". Cả lũ chưng hửng, chưa kịp phản kháng gì thì cô đã nhanh chóng tiếp lời: "Học trò gì mà vừa mới ra trường cái đã quên ngay tôi rồi, không đứa nào gọi điện hỏi han tôi lấy một câu, tôi buồn tôi giận các anh chị rồi".
Nghe vậy, mấy đứa mới thở phào nhận ra: thì ra cô đang "dỗi". Một đứa nhanh nhảu "cãi" lại: "Mấy đứa tụi con gọi cô mà đứa nào cũng nghe toàn ò í e thôi cô à". Lúc này mặt cô bừng sáng như tìm ra chân lý rồi cười trừ: "À à cô đổi số mới rồi. Thôi lại đây hết nào, cô lại thấy quen mấy đứa rồi". Đấy, cô của tụi tui dễ thương vậy đó.


